Chương 82: Chương 82

person Tác giả: Nam Đảo Anh Đào schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:20 visibility 1,413 lượt đọc

Chương 82: Chương 82

Phải nói thật rằng vợ Chu Đại Hổ chính là ân nhân của Đổng Tiểu Lực, nếu không phải nàng đến kịp thời, đảm bảo Đổng Tiểu Lực đã bị Hà Kiều Hạnh đánh cho gần chết rồi. Tất nhiên vợ Chu Đại Hổ cũng không dễ dàng buông tha cho kẻ trộm thật vất vả mới bắt được này, chính là đánh cho hắn biến thành cái đầu heo luôn, thương tích đầy người, chỉ chừa lại người sẽ không bị tàn phế.

Trình Gia Hưng ôm con gái từ phía sau lưng vợ rướn cổ lên nhìn xem một chút.

Chao ôi.

Đây hoàn toàn là không thể đoán trước được, thật sự quá thảm hại.

Đổng Tiểu Lực bị đánh một trận đòn lớn trên trán, từng cục sưng to bắt đầu nổi lên, ở đùi thì đang chảy máu, chỗ đó là bị chó cắn, trên người mặc quần áo che giấu nên không thể nhìn thấy gì nhưng ước chừng cũng không thể tốt hơn bên ngoài là bao. Trình Gia Hưng chắc chắn là mình đã nghe thấy từng tiếng gậy đánh bộp bộp chát chát vang lên, cùng với đó là tiếng kêu đau đớn, tiếng cầu xin tha thứ.

Trong tay hắn có một cái búa rìu, vậy thì có ích gì?.

Hắn ta có gan đủ dũng khí để chém người khác không?.

Cảnh tượng này chốc lát liền thảm không đỡ nổi, một bên là tên trộm thế đơn lực mỏng với thân mình bị thương nặng nề, còn bên kia là người đàn bà đanh đá mang theo mấy người đàn ông mạnh mẽ hung ác đến để đòi lại bình mỡ heo.

Trình Gia Hưng nghĩ rằng thật tám chín phần mười người trộm bình mỡ heo không phải là Đổng Tiểu Lực, hắn thiếu một đống nợ người nghèo đến phát điên rồi, nhưng không phải cái gì cũng để vào mắt. Trong thôn nhiều người như vậy, tại sao hắn chỉ nhìn chằm chằm vào sân tam hợp viện của nhà mình? Hơn nữa lúc ăn tết, vận khí đánh cược bạc của Đổng Tiểu Lực khá tốt, trong tay hắn khi đó dư giả tiền bạc, còn đi lên trấn uống mấy lần rượu nữa mà.

Chuyện này Trình Gia Hưng có thể nghĩ ra được, thì người khác không thể nghĩ đến hay sao?.

Vợ Chu Đại Hổ tất nhiên cũng biết trộm lúc này không nhất định là kẻ trộm lần trước, nhưng không cần quan tâm có phải là hắn hay không! Thật vất vả mới tóm được một người, ấn đầu cũng phải bắt hắn nhận tội, trước bồi thường mỡ heo đã rồi nói.

"Lão đại, con đi tìm sợi dây thừng trói hắn lại cho ta! Lão nhị, con đi nhà Đổng gia gọi hết cha nương huynh đệ, vợ, đại nhị tẩu toàn gia đến đây! Đổng gia hắn thật không phải là người mà, dám ăn trộm bình mỡ heo lớn của lão nương, trước mặt còn giả vờ như một người không có chuyện gì xảy ra! Tên trộm chết tiệt này! Không bắt được thì thôi, bắt được rồi phải bắt hắn bồi thường lại cho ta".

Đổng Tiểu Lực cũng nổi điên lên, hắn đến nhà Trình gia ăn trộm, thật xui xẻo để cho người nhà Trình gia bắt được! Còn nhà Chu gia này có liên quan cái rắm ấy!.

"Đã nói mỡ heo nhà ngươi không phải lão tử trộm! Đừng có nghĩ tới hắt chậu nước phân lên mặt của lão tử đây!".

Hắn nói xong lại bị ăn đánh, vợ Chu Đại Hổ đã đoạt lại chiếc búa ríu hắn đang cầm trên tay, còn để người trong nhà gắt gao kìm chặt hắn. Bây giờ trên người Đổng Tiểu Lực bị thương, vũ khí trong tay cũng bị lấy mất, nếu còn cương cứng thì sẽ bị đánh. Vợ Chu Đại Hổ đánh hắn mấy lần nữa, thấy hắn vẫn mạnh miệng nàng ta đành từ bỏ kế hoạch tự bắt hắn gật đầu, mà chuẩn bị trực tiếp nói chuyện lý luận với gia đình hắn. Nghĩ như vậy nàng xoay người lại về phía Trình Gia Hưng nói: "Trình lão tam, tã lót cứt đái của con gái ngươi cần thay giặt chưa?".

"Ngươi hỏi cái này làm gì?".

"Hỏi mượn ngươi một mảnh để sử dụng".

Thấy hơn phân nửa người của thôn đến giúp đỡ, Trình Gia Hưng đưa tay thăm dò mông con gái, sau đó cởi tã lót ra đưa cho nàng, hắn đang muốn mở cửa đi vào trong nhà thay cái mới sạch sẽ cho Đông Cô, chợt nhìn thấy một màn khủng khiếp đáng sợ.

Vợ Chu Đại Hổ đem tã lót cứt đái vừa mới mượn cởi từ mông của Đông Cô ra vo tròn một quả rồi nhét vào trong miệng Đổng Tiểu Lực. Tất nhiên là có chết Đổng Tiểu Lực cũng không mở miệng, nhìn thấy hắn không chịu hợp tác, vợ Chu Đại Hổ nâng đùi lên đè vào bên trong mệnh căn của người đàn ông... Chỉ nghe thấy một tiếng hét, rồi miệng hắn liền bị lấp kín...

Sau khi tận mắt chứng kiến màn này, những người đàn ông có mặt ở đây đều xúc động muốn che đũng quần lại, Trình Gia Hưng dường như cảm nhận được cơn đau khó chịu đó, hắn không tự chủ kẹp chặt mông lại.

Đúng là gừng càng già càng cay, những người đàn bà đanh đá trong thôn này thật sự không phải dễ dàng đầu hàng đâu!.

Bây giờ ngay cả Trình Gia Hưng cũng không xác định chắc việc hắn tránh được Hạnh Nhi mà rơi vào trong tay vợ Chu Đại Hổ rốt cuộc có phải là chuyện tốt hay không. Làm sao lại có cảm giác nhà Chu gia mới là kẻ ác bá bắt nạt người đây, còn Đổng Tiểu Lực biến thành người nhỏ bé yếu đuối đáng thương, bất lực run rẩy dưới sự cưỡng bức của kẻ ác vậy?.

Trình Gia Hưng còn nhớ rõ hắn muốn thay tã lót mới cho con gái, trước khi vào nhà hắn nhìn thật sâu Đổng Tiểu Lực sắp ngất đến nơi nói lời thấm thía: "Ngươi nên thành thật khai báo, từ trước đến bây giờ đã ăn trộm qua thứ gì? Còn cãi bướng thì có ích gì đây? Ngươi cảm thấy chưa ăn đủ đau khổ có phải không?".

Nhìn Đổng Tiểu Lực bộ dạng ô ô ô dáng vẻ rất muốn nói, vợ Chu Đại Hổ nghĩ tới liền rút cái tã lót cứt đái ra: "Muốn thành thật khai báo thì làm nhanh lên! Ngươi nói đi!".

"Cả cái rắm ta cũng nói cho các ngươi biết rằng người trộm mỡ heo không phải là ta ô ô ô...".

Được rồi, vợ Chu Đại Hổ đã hiểu, cho dù đánh chết hắn cũng quyết tâm không thừa nhận, liền đem cục tã lót cứt đái nhét vào trở lại.

Lúc đầu hai người đứng ở cổng, bây giờ sợi dây thừng kéo đến, hắn bị người nhà Chu gia trói tay lại sau lưng. Một màn này, nhà Trình gia chỉ xuất hiện đoạn đầu, còn toàn bộ quá trình về sau cũng không giúp được gì, chỉ có thể đứng nhìn mà thôi.

Người là bị Chu gia trói và mang đi đưa ra ngoài, bọn hắn vừa mới từ sau nhà đến trước cửa nhà thì thấy người nhà Đổng gia đã đến. Nhìn thấy Đổng Tiểu Lực đầu tóc bù xù quần áo lộn xộn, trên người còn bị trói gô lại, người thân nhìn thấy nhịn không được muốn rơi nước mắt, lão nương Đổng gia nhịn không nổi gần như ngất đi. Cô vợ của hắn thì trực tiếp nhào tới, vừa đến trước mặt đã ngửi thấy mùi hương kỳ quái, may mà Đông Cô là người ưa thích sạch sẽ, cho dù cô nhóc vừa mới phốc phốc một chút nhưng mùi hương cũng không quá nồng.

Con dâu Đổng gia định đưa tay rút túm vải bịt miệng ra, còn chưa đến gần đã bị vợ Chu Đại Hổ đẩy ra trước.

Nàng dâu trẻ tuổi sức lực làm sao có thể so sánh được với người đã nửa đời làm công việc nặng nhọc chứ? Sau khi đem người đẩy ra, vợ Chu Đại Hổ liền duỗi tay, yêu cầu Đổng gia bồi thường mỡ heo, không bồi thường mỡ heo thì trực tiếp đưa tiền.

"Bình mỡ heo kia của ta là dùng hai bộ mỡ lá nấu ra, ít nhất cũng phải bồi thường nửa lượng bạc! Tính cả nhân lực củi lửa, thì muốn một hai lượng bạc cũng không quá nhiều!".

Vợ Đổng Tiểu Lực quan tâm đến chồng của mình, cũng không có đáp ứng ngay lập tức, ngược lại là nhà Đổng Đại Lực, nàng cao giọng hét: "Nghèo đến điên rồi phải không! Ngươi cứ mơ tưởng cho đầu to đi!".

"Sao, các ngươi còn muốn quỵt nợ? Không chịu bồi thường ta sao??? Vậy thì kéo hắn đến nha môn để cho lão quan xử án, đem những việc làm trộm cắp mấy năm nay của hắn ra tra xét rõ ràng! Trước đó lão nương mắng kẻ trộm mỡ heo, các ngươi một đám người còn nói ta kiến thức hạn hẹp, một bình mỡ heo mà mãi nhớ thương đến nửa năm, còn nói cái gì mà muốn bắt trộm đến chửi bậy bạ, bây giờ trộm đã bắt được rồi, các ngươi còn lời gì để nói? Ta nói cho người Đổng gia ngươi biết, các ngươi hôm nay phải bồi thường mỡ heo cho ta! Không muốn bồi thường cũng phải bồi thường!".

Vợ Chu Đại Hổ nói xong còn quay đầu muốn tìm đồng minh, cho dù trước đó bởi vì chuyện bỏ vợ mà nhà Trình gia và Chu gia đã từng cãi nhau đến ầm ĩ, nhưng bây giờ không phải là lúc để so đo đến chuyện đó.

Nàng vừa rồi mang con gái đi thay tã lót, đến hỏi Trình Gia Hưng nói gì rồi.

Trình Gia Hưng đứng bên cạnh Hà Kiều Hạnh , nói đây không phải là lần đầu tiên, lần trước hắn không cạy mở ổ khoá được nên lần này cầm búa rìu đến phá, nhà Đổng gia phải cho một lời thích! Bằng không thì ai dám ở cùng thôn với Đổng Tiểu Lực? Không sợ người tiếp theo xui xẻo là mình sao?.

Người đến xem náo nhiệt lúc đầu không liên quan đến mình, bây giờ nghe Trình Gia Hưng nói xong, bọn họ nghĩ lại quả thật điều này rất có lý.

Thời buổi này môi trường sống trong thôn tương đối khép kín, nếu có kẻ trộm ở đây, không xử lý hắn thì lần sau cũng không biết là sẽ trộm đến nhà ai? Trở thành kẻ trộm cũng nghiện giống như đi chơi cá cược đánh bạc vậy. Mặc dù cửa khoá nhà Trình Gia Hưng bị đập một búa rìu nhưng thực ra hắn cũng không bị mất đồ đạc gì, lập bẫy bắt hắn là vì dạy cho hắn một bài học, tiện thể để cho những người khác đang nhìn chằm chằm vào sân tam hợp viện của hắn ước lượng xem mình có bao nhiêu năng lực, đừng có để đầu óc nóng lên rồi đánh chủ ý lên nhà Trình Gia Hưng hắn.

Bởi vì điều này nên hắn chỉ muốn ở trong thôn xử lý Đổng Tiểu Lực một chút.

Rắc rồi là nhà Chu Đại Hổ, không riêng gì nhà Chu Đại Hổ, mà những nhà khác mất đồ mấy năm nay nghe tin nhà Trình Gia Hưng bắt được trộm cũng lục đục chạy đến, tất cả đều vươn tay yêu cầu nhà Đổng gia trả tiền bồi thường !.

Người Đổng gia sắp phát điên lên rồi, nói cho dù lần này là hắn, tại sao lại nói những cái trước kia tất cả đều là hắn làm?.

"Vậy ngươi để cho hắn lấy ra chứng cứ đi! Chứng minh rằng những cái kia hắn không có trộm!".

"Mặc kệ nói thế nào thì hôm nay hắn nhất định phải bồi thường mỡ heo cho ta! Ta nói sao lễ tết vừa rồi nhà Đổng gia các ngươi có nhiều chất béo như vậy? Bình thường mấy tháng không nỡ cắt một miếng thịt, vậy mà lúc đó ngày nào miệng cũng đầy mỡ béo! Hoá ra là đi trộm được! Kẻ ăn trộm nên bị giết ngàn đao!".

"Nhà ta bị mất hai con vịt!".

"Còn thịt khô nhà ta nữa!".

"Từ lâu ta đã nhìn thấy Đổng Tiểu Lực này không phải là đồ tốt! Lớn lên lấm la lấm lét, từ nhỏ đã có một bụng ý nghĩ xấu, trước kia còn đoạt mất cục đường trong tay ta ăn, bây giờ có bản lĩnh lại đi ăn trộm!".

"Lần này nhất định phải xử trí hắn, trước tiên để cho hắn trả lại đồ đã trộm cắp, còn phải đi từng nhà nhận lỗi! Trừ khi tất cả những người đã mất đồ có thể tha thứ cho hắn, nếu không hắn cũng đừng ở lại thôn Đại Dung Thụ nữa! Chúng ta không thể dung thứ cho kẻ trộm cắp!"...

Đổng gia có bao nhiêu người? Hơn nữa, Đổng Tiểu Lực đi trộm bị bắt tại trận rồi nào có chỗ chiếm lý để nói lại những người này được chứ?.

Tràng diện này Trình Gia Hưng nhìn xem cũng nhịn không được nghĩ chậc chậc hai tiếng.

Hắn một bên che chở con gái trong ngực, một bên thì thầm với Hà Kiều Hạnh,"Đến cùng là ai gọi vợ Chu Đại Hổ tới đây vậy? Biến thành dạng này ta làm khổ chủ cũng nhịn không được muốn đồng tình với Đổng Tiểu Lực."

Hà Kiều Hạnh nhìn hắn một cái, nhìn trên mặt thật sự không thấy ra một chút dấu vết đồng tình nào cả, rõ ràng là đang cười trên nỗi đau của người khác, chính mình xem náo nhiệt vui thế mà còn tỏ vẻ chê vụ việc bùng lớn. Hà Kiều Hạnh suy nghĩ một chút,"Chắc người trong nhà chúng ta gọi, đại tẩu thì phải?".

Lưu Tảo Hoa sợ đám người đông chen chúc nên đứng ở xa bên ngoài xem náo nhiệt, đang xem náo nhiệt vui vẻ thì thấy đệ muội đang vẫy tay gọi mình. Nàng đi qua, chỉ thấy Hà Kiều Hạnh nghiêng đầu thấp giọng hỏi: "Là đại tẩu đi đến Chu gia kêu người sao?".

"Đúng vậy, không phải lão tam nói hôm nay nhất định sẽ có hạnh động sao, ta nghĩ đến nhà Chu Đại Hổ vẫn còn nhớ thương bình mỡ heo mất lúc trước tết, vừa vặn mời nàng đến giúp đỡ, cũng tiết kiệm đỡ làm bẩn tay đệ muội ngươi! Hơn nữa hắn đến đây không ăn trộm được gì, cho dù bị bắt được thì cũng sẽ bị đánh một trận, giáo huấn như vậy còn chưa đủ !".

Nói như vậy cũng không sai, loại kẻ trộm này cũng không thể thực sự đem người đánh chết hoặc tàn phế.

Bây giờ hắn rơi vào trong tay vợ Chu Đại Hổ còn thảm hơn nhiều so với ở trong tay Hà Kiều Hạnh, nhìn bộ dạng của Đổng Tiểu Lực bị đám người đàn bà đanh đá mắng lên người không dứt kia bức sắp phát điên rồi, lúc này mà rút cục tã lót cứt đái trong miệng hắn ra, không chừng người sẽ trực tiếp từ bỏ chống lại chịu đền bù cũng nên.

Dù sao nhìn cái tình trạng này thì cuối cùng chắc chắn sẽ phải đền bù bồi thường, nếu không những người mất đồ này liên kết lại với nhau, nếu làm không tốt có lẽ bọn họ sẽ đem Đổng Tiểu Lực đuổi ra khỏi thôn.

Đổng gia thảm, thật sự thảm, không riêng gì phải ứng phó với những người mất gà mất vịt, mà nợ nần bên ngoài đang còn chờ chực lấy của bọn hắn, Đổng Tiểu Lực thiếu những số tiền kia không tranh thủ thời gian trả nợ, lãi mẹ đẻ lãi con tăng lên, hắn đời này liền coi như xong.

Cho dù là như vậy, thì người này không đáng để đồng tình.

Rốt cuộc thì sòng bạc là mình đi, tiền mình thua mình tự đi mượn, ngay cả hôm nay bị bắt được là do mình chưa từ bỏ ý định mới hai lần đến cửa để trộm, không đem người bắt lại cho một bài học thì sau này liệu có sống bình an?...

Ngày hôm đó ầm ĩ còn không ra kết quả, hôm sau vẫn có người đi đến nhà Đổng gia, Trình Gia Hưng cũng không có tinh lực mà đi dây dưa với hắn, hắn nhớ tới ngày ước định với người môi giới sắp đến, cho nên trong hai ngày này nhất định phải đi vào trong huyện thành một chuyến.

So với náo nhiệt trong thôn, chuyện cửa hàng quan trọng hơn, Trình Gia Hưng sửa soạn một chút rồi đi ra ngoài, lúc hắn đi ra ngoài hai ngày thì chuyện của Đổng Tiểu Lực cũng có kết quả.

"Cuối cùng vẫn là bồi thường tiền, trong thôn khó có khi bắt được kẻ trộm, tất nhiên những người bị mất đồ sẽ không dễ dàng bỏ qua cho hắn, tất cả đều đem hận thù trút trên người hắn. Lần này Đổng gia trả tiền nên tạm thời bỏ qua cho hắn, nhưng nếu có lần sau thì trong thôn sẽ không còn dung nạp được hắn ta nữa".

Lưu Tảo Hoa nói rồi mới nhớ, hỏi,"Hắn có đến nhà ngươi nhận lỗi hay không?".

Hà Kiều Hạnh nói: "Sau khi Gia Hưng ca ra ngoài, nương Đổng Tiểu Lực có tới, ở trước mặt ta khóc nửa ngày, nói lần này là hắn làm sai, hắn cũng là do ở bên ngoài bức cho thật chặt chó cùng rứt giậu, nói hắn đã bị báo ứng, trên người bị thương nghiêm trọng hiện tại phải nằm ở trên giường, cầu mong ta giơ cao đánh khẽ tha cho hắn một lần".

"Lúc đầu bắt được trộm, cho hắn một bài học khó quên, ta cũng không muốn nói cái gì nữa, kết quả nàng quá không biết nói chuyện, tức giận đến mức ta mắng lại người."

Lưu Tảo Hoa không thể tưởng tượng được nổi đệ muội ôn nhu hiền lành nhà mình mắng chửi người sẽ như thế nào.

Cho nên bảo nàng nói chuyện tiếp.

Hà Kiều Hạnh không vui nói: "Đổng gia kia nói với ta rằng, nàng nói ta cũng là một người làm nương, bảo ta suy từ bụng ta ra bụng người rồi thông cảm cho nàng ta nhiều hơn một chút. Nàng không nói lời này ta còn có thể thông cảm cho nàng, đáng thương tấm lòng cha nương trong thiên hạ, con trai làm trộm còn bắt nương phải đi từng nhà cúi đầu nhận lỗi. Nàng nói như vậy ta thông cảm cái rắm, cái gì mà suy bụng ta ra bụng người? Con gái ta lớn lên có thể trở thành kẻ trộm hay sao? Đây có khác gì một lời nguyền rửa chứ?".

Nhìn thấy nàng là nghiêm túc đang tức giận, Lưu Tảo Hoa muốn cười đến phát điên.

Hà Kiều Hạnh cũng trừng nàng một cái: "Đại tử ngươi đừng cười khoa trương như vậy, cẩn thận bụng."

Lưu Tảo Hoa thật vất vả mới trở lại bình thường một chút, lại hỏi nàng ngày đó cho mượn vải tã lót cứt đái đâu? Có lấy lại hay không?.

"Từ trong miệng của hắn lôi ra ta còn có thể đem về lót dưới mông con gái sao? Trái phải không phải là đồ gì đáng tiền, đưa cho hắn chơi đi".

Vải tã lót của con gái là do Trình Gia Hưng chuẩn bị, đây là mua loại vải vóc các tiểu thư thiếu gia gia đình giàu có sử dụng nên giá không hề rẻ. Nhưng mà Đổng gia một chút không hề cảm động, sau khi việc đó xảy ra, bọn họ kéo miếng vải tã lót trong miệng Đổng Tiểu Lực vứt ra xa.

Miệng không còn tấm vải tã lót, Đổng Tiểu Lực xoay người nôn ra một trận dữ dội, lúc đó nhà hắn mới biết được miếng vải nhét trong miệng hắn là do vợ Chu Đại Hổ mượn vải tã lót của nhà Trình Gia Hưng, loại chưa có giặt sạch qua. Lần này thì tốt rồi, trong nhà đều mơ hồ cảm thấy hắn há miệng ra chỉ toàn là mùi phân thối, ngoài trừ nương và vợ hắn ra, những người khác đều lùi lại hai bước, sợ mùi bẩn thối dính trên người mình.

Sau đó, ngay cả bát đũa Đổng Tiểu Lực cũng phải dùng đơn độc riêng một bộ, cho dù vết thương trên người hắn gần như lành hẳn, nhưng vợ hắn không chịu gần gũi thân mật với hắn nữa, chỉ cần Đổng Tiểu Lực xích lại gần người, nàng nhìn thấy cái miệng đó lại nghĩ tới miếng vải tã lót cứt đái được lôi ra từ miệng hắn...

Đổng Tiểu Lực thực ra bị bắt trộm tại trận ở nhà Trình Gia Hưng, và bị Trình Gia Hưng đưa ra con đường xử lý, nhưng làm hắn hận đến ngứa răng ngứa lợi không phải là Trình Gia Hưng mà là vợ Chu Đại Hổ.

Cái nhấc chân kia, cái bịt miệng đó đã làm cho hắn bị tổn thương rất lớn.

Một đoạn thời gian về sau, chỉ cần nghe thấy tiếng đổi tã lót cứt đái là hắn không tự giác được buồn nôn.

Chuyện lần này không chỉ tạo bóng ma tâm lý lớn đối với Đổng Tiểu Lực mà còn khiến cho đại ca đại tẩu của hắn nổi điên lên. Người đến cửa đòi bồi thường tiền nhiều nhất chính là vợ Chu Đại Hổ, mặt khác chính là một con gà hai con vịt, những thứ nhỏ này cộng lại thành một số tiền lớn. Bởi vì chuyện lần này, nên việc Đổng Tiểu Lực mượn tiền bên ngoài bị lộ ra ánh sáng, vợ chồng Đổng Tiểu Lực vò đã mẻ không sợ rơi, còn trông cậy vào trong nhà lấp lỗ thủng cho hắn. Nhưng vợ chồng Đổng Đại Lực lại không chịu nổi sự thua lỗ này nên nghĩ muốn phân ra ở riêng, kết quả là hết lần này đến lần khác cha nương lại không chịu đồng ý.

Đổng gia bên kia mỗi ngày đều ầm ĩ ồn ào, mắt thấy ở riêng không được nên vợ chồng Đổng Đại Lực bắt hắn bỏ cược đánh bạc, còn tìm đến nhà Trần gia mặt sẹo ở Tiểu Hà thôn mắng chửi một trận, nói mở sòng bạc thì sẽ bị đoạn tử tuyệt tôn.

Thoạt nhìn chuyện này đã làm cho Đổng Tiểu Lực sợ hãi rồi, dù sao gần đây hắn không chịu chạy ra ngoài mà thành thật ở nhà.

Lưu Tảo Hoa nói rằng đó là bởi vì sức mạnh dư luận chưa qua, bây giờ khi hắn đi ra ngoài đều có người chĩa mũi chỉ trỏ vào hắn, mắng mỏ chửi bới không ít, da mặt hắn còn chưa đủ dày nên gánh không được đó,"Đổng Tiểu Lực chỉ mới nghiện cờ bạc vào đầu mùa đông của năm rồi, nếu nhiều thêm mấy năm nữa trở thành con nghiện bài bạc thì cho dù người khác có nói gì, mắng mỏ ra sao hắn cũng không đau không ngứa, để ý người ta nói làm gì, hắn có tiền cược đánh bạc là được".

"Việc này không liên quan đến chúng ta".

Lưu Tảo Hoa gật đầu nói: "Nói cũng phải".

Sau khi Trình Gia Hưng trở về từ trong huyện, cũng thoáng hỏi vài câu, nghe nói Đổng gia bồi thường tiền, nương Đổng Tiểu Lực còn lại đây nhận lỗi như không, hắn cũng không để ý mấy việc này nữa mà lấy ra một phần khế thư như cung hiến bảo bối vậy.

"Người môi giới mang ta đi nhìn mấy cửa hàng, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng thì quyết định mua cái này, cửa hàng nằm ở con đường khá sôi nổi nhộn nhịp, chủ cũ trước đó làm ăn không tốt thua lỗ mới sang tay bán lại. Cửa hàng này cũng không phải là loại trước chúng ta nói trước mở cửa hàng sau có chỗ để người ở, mà là trên dưới hai tầng, ta nghĩ trên lầu có thể sửa làm mấy gian để ở, phía dưới thì mở cửa hàng. Dù sao thì nhìn các mặt khác đều tốt, nhưng giá tiền so với trên trấn đắt hơn rất nhiều, số tiền mang đi ra ngoài ta đều dùng hết rồi ".

Số tiền mang ra ngoài là một ngàn lượng bạc, còn có một ít tiền lẻ, lần trước Trình Gia Hưng ra ngoài khải sát tình hình có nghe ngóng giá tiền cửa hàng trong huyện thành, cho nên lần này hắn ước lượng mang đi, cũng không có nghĩ tới là có thể vừa vặn như thế.

"Cửa hàng kia bị thua lỗ rất nhiều cho nên khoảng thời gian trước liền đóng cửa, sau khi đến nha môn thay đổi khế ước thì ông chủ cũ đã đưa chìa khoá cho ta, ta đem chìa khoá ban đầu tháo xuống rồi thay thế ổ khoá mới. Bây giờ chúng ta cũng là người có cửa hàng trong huyện thành, về sau muốn kiếm tiền thì hãy hướng về đó, ở đó có nhiều người có tiền hơn trên trấn rất nhiều".

Hà Kiều Hạnh đem giấy tờ khế ước cất khoá kỹ, rồi cầm chìa khoá từ trong tay Trình Gia Hưng, nghĩ sau này có cơ hội cũng đi cửa hàng nhà mình nhìn xem.

Trước đó cho dù người trong nhà biết Trình Gia Hưng đi huyện thành nhưng thật ra không rõ hắn đi làm gì, chờ cửa hàng mua về đến tay, Trình Gia Hưng mới nói rõ cho cha nương huynh đệ biết. Lúc này Lưu Tảo Hoa mới biết rằng nhà lão tam đã sải bước đi ra ngoài thật xa, ngay cả trấn Hồng Thạch trên cũng chướng mắt thấy nhỏ cho nên mới đem ánh mắt nhìn vào trong huyện thành.

Lưu Tảo Hoa khá là áp lực, nghĩ đến muốn đi theo trong huyện thành làm ăn, nhưng bọn hắn mua không nổi cửa hàng chỉ có thể đi thuê, mà cho dù là thuê giá cũng sẽ không rẻ là bao.

Mặc dù là vậy, nếu nhà lão tam bọn hắn thật sự đi vào huyện thành thì Lưu Tảo Hoa cũng sẽ đi cùng. Nàng bây giờ sợ mình trong một dây do dự sẽ bị vứt bỏ ra sau, một khi rơi xuống phía sau thì sau này nghĩ muốn đuổi kịp đi lên cũng khó.

Không chỉ trong lòng nàng tính toán chuyện này, mà còn nói qua với Trình Gia Phú, Trình Gia Phú chỉ nói rằng năm nay không thể thực hiện được: "Chuyện quan trọng nhất bây giờ chính là đứa bé trong bụng của nàng đó".

Lưu Tảo Hoa xua tay: "Chỉ có chàng thông minh? Ta có thể không nghĩ đến sao? Tự chàng suy nghĩ một chút đi, bọn lão tam hiện tại không rảnh, hai người bọn họ muốn kiếm tiền thì phải có người trông cháu gái, ai là người trông đây? Thuê người bên ngoài ai cũng không tin được, tóm lại chỉ có thể để nương đi cùng. Nương bây giờ không có tâm tư giúp đỡ người khác, việc gấp năm nay nhất không phải là tìm vợ cho lão nhị với làm việc vui cho lão tứ sao? Việc chung thân đại sự của hai huynh đệ không phải giải quyết trong một ngày là xong, cho nên đoạn thời gian tới nương ta sẽ không đi được".

Nói như vậy không sai, Trình Gia Phú cảm thấy kỳ lạ, hắn liếc nhìn Lưu Tảo Hoa: "Ta nghe xong cảm giác như không có chuyện liên quan đến nàng vậy? Nàng là đại tẩu, huynh đệ muốn cưới vợ, nàng không giúp đỡ nhìn một tay sao?".

"Còn có nương đó ta nhiều miệng vào làm cái gì? Hơn nữa, ngoài trừ Thần Tài ra thì ta nhìn người khác đều khá giống nhau, không có ở cùng nhau làm sao biết được tốt xấu chứ".

Lưu Tảo Hoa duỗi tay sờ bụng, nghĩ đến năm nay nhất định phải sinh hạ đứa bé trong bụng an toàn, cho dù sinh xong mà bọn lão tam chưa tiến vào trong huyện thành làm ăn thì Lưu Tảo Hoa phải đi khuyên nhủ một chút, số tiền lớn bán công thức kẹo chữ đậu đường không thể để nguyên được cả đời, lại nói có người nào ngại chê tiền nhiều chứ?.

Lưu Tảo Hoa không có việc gì liền nghĩ về điều đó, tự hỏi không biết đệ muội còn có thể làm ra món gì ăn ngon đây.

Hà Kiều Hạnh thật sự không phụ lòng mong đợi của nàng, nhìn thấy trời càng lúc nóng lên, nàng đã dùng bột gạo tẻ với bột gạo nếp phối hợp với nhau để làm món tôm lạnh, để làm món này trong nhà bếp còn thêm một cái muôi vớt đục lỗ. Sau khi tôm lạnh làm xong, Hà Kiều Hạnh múc ra hai bát, thêm nước đường đỏ, rắc vừng và hạt lạc nhỏ lên, đưa một bát cho Trình Gia Hưng nếm thử.

"Chàng không thích ăn ngọt nên ta cho nhạt hơn một chút".

Không cần dùng thìa, Trình Gia Hưng bưng lên nhấp một ngụm, con tôm lạnh trơn trượt nuốt vào miệng, nước đường đỏ pha lúc sáng giờ nguội lạnh uống vào thật sảng khoái cái miệng.

"Tiếc là chỗ chúng ta không có bán băng, nếu có thì đi mua một ít rồi đập nhỏ bỏ vào, cái vị đó mới thật sự là ngon. Chàng không thích ăn ngọt thì có thể cắt một ít miếng quả sơn trà rắc lên cho đỡ chán ngấy...".

Trình Gia Hưng một bên ăn một bên nghe vợ nói, chờ ăn đủ nghiện rồi mới nói: "Vậy thì cầm đi bán lấy tiền được không? Người trong nhà ăn cái này rất tốt, ta thấy nàng làm rất nhiều, có phải dự định bưng một chút cho cha nương không? Bên ngoài trời nắng to, nàng ở nhà đi, ta đi đưa cho".

"Chàng chia ra ba bát, cho cha nương một bát, còn bên Thiết Ngưu cũng đừng quên".

"Vậy còn một bát thì sao?".

"Còn một phần lát nữa ta cầm đi, Tiểu Cúc gả lại đây một thời gian rồi, ta đi nhìn nàng một chút".

Cũng thật trùng hợp, Hà Tiểu Cúc cũng dự định bớt chút thời gian đi sân tam hợp viện bên này ngồi một hồi. Trước khi gả lại đây cũng muốn giữ mối quan hệ tốt với đường tỷ của mình, mấy ngày nay vội vàng thích ứng với nhà chồng, vừa học việc vừa nhận biết người nên không rút ra được thời gian rảnh.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right