Chương 1037: Khua Chiêng Gióng Trống

person Tác giả: Vong Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1037: Khua Chiêng Gióng Trống

Mọi người tại đây không thiếu hạng người kiến thức rộng rãi, đối với tình huống trước mắt đều có suy đoán tương tự, chỉ là trước đây còn chưa dám xác định, bây giờ nghe Lôi Ngọc Sách nói như thế, tự nhiên tin hơn phân nửa, sắc mặt đều trở nên khó coi.

Bây giờ cửa vào đã không còn, toàn bộ không gian bí cảnh lại có xu thế sụp đổ, chẳng lẽ nhiều người như vậy chẳng biết lý do tự dưng lại bị vây chết ở nơi này?

"Chư vị cũng không cần quá lo lắng, nơi đây nếu là động phủ Đại La tất nhiên sẽ có biện pháp rời đi. Mặc dù không gian bí cảnh này suy yếu, bất quá theo ta thấy, chí ít trong một tháng nữa hẳn là vô sự, đủ cho chúng ta tìm kiếm đường ra." Lôi Ngọc Sách thấy thế, lại mở miệng nói.

Quần tu nghe lời này, vốn rối loạn hoảng hốt thì cảm thấy ổn định hơn mấy phần, dù vậy vẫn có không ít người còn sợ hãi.

"Chư vị an tâm chớ vội, xin nghe ta một chút." Văn Trọng bên cạnh Lôi Ngọc Sách tiến lên trước một bước, cất giọng nói.

Thanh âm người này không lớn, nhưng lọt vào trong tai của mỗi người lại nghe vô cùng rõ ràng, giống như nói kề bên tai.

Đám người giờ phút này tâm thần bàng hoàng, nghe vậy đều nhìn sang.

"Động phủ bí cảnh nơi đây quả thực có chút quỷ dị, không chỉ thời gian cấp bách, phía trước càng là hung hiểm khó lường, nếu mỗi người tự mình nhắm mắt xông bừa, sợ là bảo vật không tìm được, ngược lại tăng thêm tử thương. Theo ý kiến tại hạ, chúng ta không ngại cùng một chỗ hành động, tạo thành liên minh. Phía trước dù có nguy hiểm, chúng ta hợp lực tất nhiên có thể vượt qua, chư vị nghĩ thế nào?" Văn Trọng mỉm cười nói ra.

"Không sai, liên thủ hành động thì tốt hơn a. Chư vị ở đây phần lớn là người có uy danh, có thể tu đến hôm nay đúng là không dễ, không cần thiết vì những thứ trong truyền thuyết nhìn không thấy sờ không được mà không công tổn thương đến tính mạng." Thiên Thủy tông Cận Lưu cũng lên tiếng.

Những người khác nghe hai người nói thế, hai mặt nhìn nhau, trong lúc nhất thời không ai lên tiếng.

Đối với đề nghị của Văn Trọng, phần lớn mọi người cảm giác đầu tiên đều là cự tuyệt, liên thủ hành động tất nhiên phải nghe theo sự điều khiển, bọn họ đều là thế lực cường hào khắp nơi, tới đây vốn là vì tìm kiếm cơ duyên tạo hoá, không ai nguyện ý nghe theo mệnh lệnh người khác làm việc.

Nhưng bí cảnh tiên phủ trước mắt xác thực quỷ dị, ai biết chỗ sâu bên trong có nguy hiểm gì không, liên thủ hành động cũng có chỗ tốt.

Huống chi đề nghị liên thủ mà Thông Thiên Kiếm Phái đưa ra, Thiên Thủy tông cũng đã đồng ý.

Lại nói, Thông Thiên Kiếm Phái, Thiên Thủy tông, Kim Nguyên Tiên Cung chính là tam đại cự đầu Kim Nguyên Tiên Vực, bây giờ Kim Nguyên Tiên Cung yếu thế, Thông Thiên Kiếm Phái và Thiên Thủy tông lập tức phát triển lên, uy thế so với trước kia càng mạnh hơn, mọi người tại đây đều là thế lực cỡ trung tiểu, nào dám chính diện cự tuyệt?

"Chư vị không cần lo lắng quá nhiều, lần này chúng ta liên thủ chỉ là tạm thời, quy củ sẽ không có nhiều, các vị ở trong bí cảnh lấy được bảo vật, đều tự giữ lấy. Chỉ là hành động trong bí cảnh này như thế nào, cần nghe theo liên minh an bài, không được tự tiện chủ trương." Văn Trọng nói lần nữa.

Quần tu nghe lời này, phần lớn người đều nhẹ nhàng thở ra.

Quy tắc liên minh không nhiều, tìm kiếm được bảo vật tự mình được giữ lấy, thế thì còn có thể tiếp nhận, nên đều nhẹ gật đầu.

"Nếu chư vị đều đồng ý, vậy liên minh sẽ chính thức thành lập." Lôi Ngọc Sách cất giọng nói, đồng thời ánh mắt quét qua tất cả mọi người.

Đám người bị ánh mắt Lôi Ngọc Sách liếc nhìn, trong lòng bất giác phát lạnh, theo bản năng đều dời ánh mắt đi, không dám đối mặt cùng gã.

"Nếu liên minh đã thành lập, thì rắn không thể không có đầu, vị trí minh chủ phải định ra. Lôi phó chưởng môn thực lực cường đại, ở đây không người theo kịp, sẽ cầm đầu. Bạch ngọc sách. Tô tiên tử thực lực gần với Lôi phó chưởng môn, liền đảm nhiệm vị trí phó minh chủ, chư vị nghĩ như thế nào?" Văn Trọng nói tiếp.

Mấy người Thiên Thủy tông nhìn nhau, đều không nói gì, hiển nhiên đều ngầm đồng ý.

Lần này liên minh chính là do Thông Thiên Kiếm Phái dốc sức thúc đẩy, Thiên Thủy tông cũng đồng ý, đối với dạng an bài này, những người khác đã sớm đoán được, đều không phản đối.

"Nếu chư vị hậu ái, Lôi mỗ sẽ không từ chối, ta ở đây liền định ra một quy củ, bất kỳ người nào cũng không được phép động thủ với đồng bạn, chư vị tận lực thực hiện a?" Lôi Ngọc Sách trầm giọng nói ra.

"Cẩn tuân hiệu lệnh minh chủ!" Đám người nghe thấy chỉ có một quy củ cũng không tính là quy củ này, tất nhiên là không ai phản đối.

"Tốt, vậy chúng ta liền xuất phát, thăm dò cẩn thận một chút toà Thái Tuế phủ này!" Lôi Ngọc Sách vung tay lên, dẫn đầu bay tới phía trước.

Mọi người nhộn nhịp đuổi theo, rất mau tới chỗ cung điện lúc trước Hàn Lập bế quan.

Đạo quang trụ màu vàng từ trong đại điện phóng lên kia, giờ phút này đã biến mất không còn tăm tích.

Mọi người thấy cung điện, đều vui mừng, có người gấp gáp muốn bay xuống xem xét cung điện.

"Đừng hành động thiếu suy nghĩ, nghe chỉ thị minh chủ!" Văn Trọng vượt qua đám người, trầm giọng quát.

Mấy người nghe vậy, lúc này mới nhớ tới đã do liên minh quản hạt, hậm hực dừng thân hình.

"Văn Trọng, Cận Lưu, Thanh Tác cốc chủ, Mặc Hương lâu chủ, tất cả các ngươi mang theo một đội nhân mã, đi vào trong cung điện xem xét một chút." Lôi Ngọc Sách nói ra.

Bốn người Văn Trọng nghe vậy, đáp ứng một tiếng, rất nhanh mỗi người tự dẫn người mình bay vào cung điện phía dưới.

Những người khác mặc dù trông mà vô cùng thèm, nhưng cũng không có cách nào.

Thế nhưng không đến một lát, bốn người Văn Trọng liền bay trở về, sắc mặt có chút khó coi.

"Minh chủ, chúng ta xuống cung điện phía dưới, đồ vật bên trong đều đã bị người lấy đi, còn có một ít dấu vết đánh nhau, nhìn dấu hiệu rất mới, xem ra đã có người đi trước chúng ta một bước, tiến nhập chỗ bí cảnh này." Văn Trọng trầm mặt nói ra.

Đám người nghe nói lời này, cả đám xôn xao.

"Ngươi nhìn rõ chứ?" Lôi Ngọc Sách nghe vậy, nhướng mày, trầm giọng hỏi.

"Tuyệt không sai." Văn Trọng khẳng định.

"Hẳn là di tích nơi đây thực sự đã có người tới trước? Bất kể thế nào, trước tiếp tục đi tới đã." Lôi Ngọc Sách chau mày lên, suy nghĩ một chút, sau đó hạ lệnh.

Đám người liên minh nghe lệnh tiếp tục đi tới, rất mau ra hẻm núi, trước mắt sáng tỏ thông suốt, bao la, khiến cho đám người mừng rỡ.

Trong lòng Lôi Ngọc Sách âm thầm buông lỏng, bí cảnh trước mắt bát ngát như thế, cho dù có người vào trước, trong thời gian ngắn cũng không thể vơ vét tất cả các khu vực được.

Mà đối phương hiển nhiên vẫn chưa rời đi mới đúng, nếu thật sự phát hiện ra, tự nhiên không ngại vận dụng chút thủ đoạn làm cho đối phương ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ.

"Văn Trọng, Cận Lưu đạo hữu, các ngươi chia mọi người ở đây thành hai mươi đội, mỗi đội dò xét một chỗ, chớ đi quá xa, nửa ngày sau liền tập hợp lại." Lôi Ngọc Sách phân phó nói.

Bọn người Văn Trọng lĩnh mệnh, rất nhanh chia xong đội ngũ, mỗi đội lựa chọn một phương hướng, đi dò xét.

Lúc phân chia khu vực dò xét, các thế lực Thanh Tác cốc, Mặc Hương lâu đều bị phân phối đến khu vực xa xôi, người Thông Thiên Kiếm Phái, Thiên Thủy tông lại đi vào chỗ sâu trong bí cảnh.

Người của các tông môn Thanh Tác cốc bất mãn trong lòng, nhưng thế của người mạnh mẽ, cũng không dám nói gì.

Cùng lúc đó, bí cảnh nơi nào đó.

Một khu vực đồi núi sương mù mờ mịt, trong không khí mùi dược thảo thoang thoảng, tràn ngập khắp nơi.

Đồi núi tổng cộng chia làm ba tầng, chiếm diện tích chừng mấy trăm trượng, hoàn chỉnh là một Linh Dược viên, trồng nhiều loại linh dược tiên thảo, mỗi một gốc dược linh đều chí ít vài vạn năm trở lên.

Giờ phút này, đang có hơn trăm cỗ cự viên khôi lỗi ở trên tầng ba của quả đồi, vất vả đào các loại cây linh dược, không ngơi nghỉ mang đến phía bên ngoài Linh Dược viên.

Trong hư không bên ngoài Linh Dược Viên có một tòa quang môn màu bạc to lớn đứng lặng yên, mặt sau của nó nối liền với một Linh Dược viên khác.

Giờ phút này, Hàn Lập đang đứng tại cửa vào của quang môn màu bạc, điều khiển những cự viên khôi lỗi đâu vào đấy, căn cứ thuộc tính khác biệt, di chuyển và trồng linh dược vào Linh Dược Viên bên trong động thiên Hoa Chi.

Lúc này, Đề Hồn từ động thiên Hoa Chi đi ra, nói:

"Chủ nhân, dược linh từ trăm vạn năm trở lên trên cơ bản đã trồng xong, còn những cây không thích hợp di chuyển để trồng thì cũng đã hái hết, đều được bỏ vào trong Tàng Dược lâu."

"Trong Linh Dược viên, chúng ta mở ra số lượng linh điền có hạn, lúc này đã không còn lại bao nhiêu chỗ rồi?" Lông mày Hàn Lập cau lại, suy nghĩ một lát, hỏi.

"Đã không còn . . ." Đề Hồn lắc đầu, đáp.

"Trước đó cấy ghép gieo trồng linh dược đã rất sát nhau rồi, sau này nếu mở thêm linh điền mới, còn cần phải tách ra một lần nữa, nếu không sẽ ảnh hưởng linh dược sinh trưởng." Hàn Lập gật đầu nhẹ, nói ra.

Nói xong, hắn dừng lại một chút, nhìn thoáng qua không trung nơi xa, thần sắc không khỏi hơi đổi.

"Thế nào?" Đề Hồn thấy thế, hỏi vội.

"Bí cảnh tiên phủ hiện thế, đã có người ngoài tiến vào . . . Không được, nếu cứ chuyển như thế sẽ không kịp, xem ra chỉ có thể lặp lại chiêu cũ." Hàn Lập trầm ngâm nói.

"Lặp lại chiêu cũ? Ý chủ nhân là. . ." Đề Hồn nao nao.

"Những linh dược này trước không cần khôi lỗi đi quản, ngươi chỉ cần chỉ huy bọn chúng đem tất cả Cửu Diệp Băng Thảo, Thiên Dương Đồng Hoa và Chung Linh Thảo cấy ghép vào linh điền Động Thiên là được. Dù cho tuổi thọ không đủ mười vạn năm cũng đều dời đi toàn bộ, một gốc cũng không lưu lại. Còn những linh dược không đủ tuổi khác cũng không cần dời đi." Hàn Lập nói như thế.

"Chủ nhân, Cửu Diệp Băng Thảo và Thiên Dương Đồng Hoa khi luyện chế nhiều loại đạo đan đều cần để điều chế linh dược, tuổi không đủ cũng nên trồng thì ta có thể hiểu được, nhưng Chung Linh Thảo không phải vật trân quý gì, vì sao cũng phải lấy đi vậy?" Đề Hồn nghi ngờ hỏi.

"Ngươi có chỗ không biết, mặc dù Chung Linh Thảo không phải vật trân quý gì nhưng lại có tác dụng phụ trợ thúc hóa, trồng nó cùng một chỗ với hai loại linh thảo kia thì chỉ cần tuổi thọ đủ lâu, Cửu Diệp Băng Thảo sẽ có khả năng sinh ra chủng Cửu Diệp Băng Diễm Thảo đặc dị, mà Thiên Dương Đồng Hoa lại có khả năng sinh ra biến dị Thiên Dương Hỏa Đồng Hoa." Hàn Lập vừa cười vừa nói.

"Thì ra là thế, còn có nhiều tác dụng như vậy." Đề Hồn giật mình nói, gật gật đầu, định quay người rời đi.

"Đúng rồi, Tinh Viêm Hỏa Điểu đâu?" Hàn Lập bỗng gọi nàng lại, hỏi.

"Hôm trước trong toà Tử Dương lâu, nó lấy được một viên Cửu Dương Hỏa Đảm, sau khi ăn tựa hồ có chút không thoải mái, nó một mực trốn ở Liên Đường trúc lâu bên kia không chịu đi ra." Đề Hồn đáp.

Hàn Lập sau khi nghe xong, không khỏi có chút dở khóc dở cười.

Tinh Viêm Hỏa Điểu này mới vừa ăn Thất Thải Hỏa Đan Sa không bao lâu, hiện tại lại nuốt Cửu Dương Hỏa Đảm có lực lượng hỏa diễm gần bằng ba phần Hỏa Đan Sa, sẽ không xảy ra vấn đề gì chứ?

Bất quá vừa nghĩ tới bộ dáng gia hoả kia trước đó đắc chí vừa lòng, Hàn Lập cảm thấy yên tâm hơn một chút, bây giờ Tinh Viêm Hỏa Điểu đã xưa đâu bằng nay, nếu nó thực sự triển khai chân hoả thì chính hắn ứng phó cũng cảm thấy đau đầu.

Đề Hồn vừa tất tả chạy đi thì Hàn Lập cũng không có dừng lại, hắn triển thân bay lên phía trên linh điền, hắn rất thích cảm giác đứng giữa không trung bao quát đại địa này. Cái cảm giác tiêu diêu tự tại mình là chúa tể này mang lại rất nhiều cảm xúc để thúc đít hắn phải cố gắng hơn nữa.

Hàn Lập đứng ở không trung nhìn xuống linh điền phía dưới, trong mắt hắn lúc này thì một nửa linh được đã được bỏ túi, số linh dược còn sót lại thì vẫn còn non và xanh quá, mặc dù số đông là hơn chục vạn năm nhưng mà đạt tới yêu cầu trăm vạn năm thì lại không có cây nào cả.

Hắn tiếc rẻ nhìn lại một lần toàn bộ dược viên sau đó hăm hở phi thân về một góc linh điền có linh khí nồng đậm mà linh dược thì mọc thành rừng, hai tay hắn lúc này đang kết quốc xẻng quyết gọi ra bộ Thanh Trúc Phong Vân Quốc và Lam Trúc Lâm Sơn Xẻng. Bằng tinh thần lực khổng lồ của mình hắn quyết tâm phải đào móc hết cây cối linh dược ở trong dược viên này, thậm chí còn phải đào sâu 3 trượng phía dưới đào luôn cả địa mạch thì càng tốt. Sau khi triển khai Quốc Xẻng Đào Bới Trận ở khắp các khu vực, Hàn Lập vận khí bắn tới khắp các góc linh điền vừa bấm pháp quyết vừa xì xồ mấy câu khẩu ngữ khó hiểu :

- Bản dịch ở tận nơi đâu, chạy ra Bạch Ngọc vác về đi thôi.

Vừa đọc xong chú ngữ, hắn vận lực vung tay nhấc bổng mấy mẫu linh điền đã được đào bới nguyên cả địa mạch phía dưới thành từng mảng lớn rồi nhét vào trong Hoa Chi Không Gian.

Ở phía xa, khi nhìn thấy Hàn Lập tay xách nách mang ôm từng mẫu linh dược vứt vào Hoa Chi Không Gian mà không khỏi há hốc mồm, nàng tự thấy mình bao năm nay sống ở Hôi Giới những tưởng sẽ khá khẩm hơn đôi chút khi về giúp sức cho Hàn Lập nhưng xem ra mình vẫn còn non và xanh lắm. Nhanh chóng cắt đứt dòng suy nghĩ ngổn ngang của mình, Hồn Nhi lập tức hóa thành bản thể là 1 chú khỉ lớn, sau đó cũng vội vàng lao tới mấy mảnh dược viên khác giúp sức chủ nhân trong cuộc thi :"Nhà nông đua tài" đang diễn ra.

Ở bên trong Hoa Chi Không Gian lúc này các mảnh dược viên đang được xếp ngay ngắn theo thời gian sinh trưởng và đặc tính thảo dược, ngoài các mảnh dược viên được sắp đặt bên trong thì chúng ta còn có thể thấy được một mảng lớn các hình thể kiến trúc mà hắn đã bóc tách từ các công trình phía bên ngoài mà theo hắn là ở trong những kiến trúc này có bảo vật liên thành, vì đống bảo vật chưa định giá này mà hắn phải kìm lòng dỡ bỏ mấy tòa biệt phủ ở bên trong Động Thiên để lấy thêm diện tích chưa đó.

Mấy mảnh linh điền được hắn đưa lại gần Tàng Dược Lâu nguyên bản theo kế hoạch được hắn xây dựng làm kho thảo dược từ trước đó. Sau khi sắp xếp đợt linh điền vừa mang vào, Hàn Lập quay ra phía ngoài thì nhìn thấy 1 con khỉ lớn đang dẫn theo một đám khôi lỗi khỉ đột lần lượt tiến vào cửa ánh sáng bạc.

Hắn nhét Chưởng Thiên Bình vào Đề Hồn dặn dò :" Hồn Nhi, linh điền đã được ta sắp xếp tới các vị trí có sẵn, chút nữa ngươi cần phải dùng linh dịch trong bình kết nối địa mạch của Động Thiên với địa mạch của linh điền thì cây mới có nguồn dinh dưỡng tốt nhất".

Đề Hồn gật gù vâng lệnh :"Chủ nhân yên tâm, mọi việc Hồn Nhi sẽ cố gắng" Sau đó cặm cụi bước vào bên trong cửa ánh sáng.

Sau khi phân phối xong mọi việc, Hàn Lập quay người nhìn về phía sâu bên trong bí cảnh. Ở phía trong đó cấm chế vẫn giăng đầy như mạng nhện trăm năm chưa ai dọn, nếu muốn chạy qua chỗ đó quả thật là một chuyện đau đầu, lúc ban đầu hắn cũng nghĩ tới con chim lửa kia, nhưng ai ngờ sau khi nó nuốt Cửu Dương Hỏa Đảm thì lăn đùng ra đình công ôm chăn ngủ. Quả thực là 2 đứa này không thể tin tưởng được, lúc này Hàn Lập lại nhớ tới Kim Nhi và Tiểu Bạch, với công phu sư tử ngoạm mồi của Tiểu Bạch thì dăm ba cái cấm chế này ăn thua gì :006:

Nghĩ là như vậy nhưng hiện tại lại là chuyện khác, Hàn Lập đành quay người chạy đi chỗ khác để dành đám cấm chế khó nhằn đó cho đám ruồi bu ở phía sau.

Hàn Lập vừa đi thì ruồi bu liền tới, mấy tông môn bang phái ở phía sau vừa phá giải cấm chế xông tới. Cả đám vừa hạ cánh thì tên đại hán mặt bự của Lăng Tiêu Môn đã cao giọng chiếm tiên cơ :

- Các anh em, lần này Thiên Thủy Tông cùng Thông Thiên kiếm phái cùng với các môn phái khác đều chung tay góp sưc, chúng ta phải đoàn kết đồng lòng cùng tiến lui, như vậy thì mới có thể kiếm chác chút đỉnh ở bên trong bí cảnh được, nhất quyết không thể cố quá thành quá cố.....

Hắn đang định nói thêm gì đó thì một gã trưởng lão của Liệt Quang Thành đã chen ngang :"Vu Khoát Hải, chém gió ít thôi, muốn gì thì nói nhanh lên!."

Vu Khoát Hải bị cắt ngang mặt sầm lại như đít nồi :"Dương trưởng lão cùng chư vị chớ vội, ta chỉ đề nghị mọi người cùng đoàn kết lại cùng nhau thu cái mảnh Linh Dược Viên này, nếu như có tông môn khác muôn dây máu chia phần thì chúng ta cũng cần đồng tâm đối kháng, mọi người thấy thế nào."

Một tên nam tử điển trai tuấn lãng mồm ngậm hoa của Thanh Tác Cốc đột nhiên hỏi :"Thế lúc chúng ta ăn chia thì phân phối như thế nào nhỉ."

Vu Khoát Hải nhìn Linh Dược Viên phía sau lưng trầm ngâm, sau đó chậm rãi nói ra :"Phó cốc chủ, dược viên này có 3 tầng, tất cả chúng ta mỗi người chọn một tầng là được rồi."

Dương trưởng lão vân vê chòm rầu gật gù :"Tốt, cứ quyết định như vậy đi".

Các phái sau khi thương lượng xong lập tức hăm hở nhảy vào bên trong dược viện với hi vọng giành giải cây cuốc vàng.

Nhân thủ các tông môn lao vội tới các góc của dược viên nhưng sau đó bên trong làn linh vụ là những tiếng gầm giận dữ vang lên không ngừng từ khắp các góc.

Dương trưởng lão nhìn chằm chằm vào bãi đất trống trước mắt gào lớn :"Thằng nào, con nào........."

Ngay sau đó lại thấy âm thanh tức tối của Phó cốc chủ Thanh Tác Cốc. :"Đây là chuyện gì.....linh dược của ta..."

Ở mọi góc của Linh Dược Viên tiếng chửi bới vang lên không ngừng thậm chí ở vài nơi còn có tiếng gào khóc khi trước mắt mình mảnh linh dược đã được đào sâu cả lớp đất trông xung quanh.

Liên tiếp lại liên tiếp tiếng chửi bới vang vọng khắp Linh Dược Viên, dường như sợ tông môn đồng bọn đã lấy được bản dịch nhanh hơn mà chửi um lên cho đỡ tủi thân vậy.

Lúc này đây sắc mặt Vu Khoát Hải xanh mét, hắn nhìn khung cảnh hoang tàn trước mắt, nhìn khu đất bị đào tới tận đáy, chỉ còn trơ lại đất trống hố trọc, chưa kể còn có vết nhựa cây rơi vãi khắp nơi đã nói rõ là kẻ trộm đi trước hắn cũng không lâu. Vu Khoát Hải nhảy lên không trung nhìn khắp mọi nơi như thể muốn tìm ra kẻ nào to gan dám trộm đi tất cả linh dược của hắn.

Sau khi các phái thu hoạch xong đám linh dược còn non và xanh niên hạn mới vạn năm hoặc 10 vạn năm tuổi thì đều không quên đem tông mười tám đời của tên trộm bất lương lần lượt chăm sóc hỏi thăm cẩn thận.

Ở bên trong hố đất trống cả đám tu sĩ lắc đầu ngán ngẩm nhìn nhau. Vu Khoát Hải cưỡng chế nộ khí chia sẻ :"Hiện tại nếu tiếp tục ở đây chửi bới thằng trộm bất lương kia cũng không được gì nữa rồi, lúc chúng ta tới đây thì người của Hoàng Phong Môn và Mặc Hương Lâu đã đi tới khu kiến trúc bên kia, chúng ở cách chúng ta không xa lắm, chúng ta phải nhanh qua đó kiếm chút cơm thừa canh cặn kẻo lại móm như bên này."

"Nhưng mà như thế kiểu gì cũng có xung đột...." Phó cốc chủ có chút do dự suy ngẫm về điều gì đó.

Dương trưởng lão lúc này khí nộ xung thiên không thèm chú ý tới xung quanh tức giận chen vào :"Chỉ là Hoàng Phong Môn cùng Mặc Hương Lâu mà thôi, chúng ta có 3 phái sợ gì 2 tông môn bên đó, có phải quái vật Thiên Thủy Tông đâu mà phải lăn tăn." Lời vừa dứt đã hóa thành một đạo lam quang bắn về phía đó.

Vu Khoát Hải vừa cười nham hiểm vừa dặn dò mọi người :"Nếu bọn hắn chịu nhượng ra một phần bảo vật thì tốt, nếu định ham của thì mọi người biết phải làm gì rồi đó." Vừa nói hắn vừa làm động tác xử đẹp đối phương.

Tông môn ba phái sát khí lồng lộng đồng thanh :"Chia phần, chia phần" sau đó đồng loạt bay tới phía kiến trúc. Nhưng chưa đi được nửa đường thì cũng thấy 1 luồn sát khí thông thiên ở bên kia bay về bên này. Nhìn thoáng qua thì ngoài người của Hoàng Phong Cốc cùng Mặc Hương Lâu còn thấy cả nhân số của Bạch Vân sơn trang và Vong Ưu Các mới gia nhập.

Hai đội ngũ gặp nhau trên không dừng lại cách nhau mấy trăm trượng, hai đội nhìn nhau hằm hằm sắc mặt có chút khó coi, nhưng trong sâu thẳm nước mắt là biển rộng.

Hai bên đồng thanh :" Các ngươi.... bị cướp......."

Dường như tri âm gặp được nhau, nhân mã hai bên lao tới ôm trầm lấy nhau khóc lớn, thỉnh thoảng vỗ về chia sẻ nỗi đau.

- Ngươi không biết đâu, linh điền của ta bị đào sạch sẽ đến đất trồng cũng bị khiêng đi ....

- Làm sao bằng ta được, thằng mất dạy kia còn bóc luôn từ lớp ngói lớp mái đến giấy dán tường xung quanh... một vài chỗ còn bốc luôn cả công trình đi luôn...........

Song phương không mưu mà hợp khóc lóc sướt mướt, nước mắt nước mũi tèm lem, không hẹn mà cùng đồng thanh :" Tiên sư thằng trời đánh nào ăn cắp đồ của ta, anh em dịch giả Bạch Ngọc vất vả dịch mãi mới xong mà mày ăn cắp nhanh thế."

Dường như sự đồng cảm của nhân mã hai bên đã chạm tới Mắng Chửi pháp tắc, sự đồng lòng nhất trí của mọi người đã làm cô đọng lại một bãi nước lớn bắn vào một khe hở không gian bay đi đâu đó.

Ở một nơi nào đó bên trong bí cảnh, Hàn Lập đang an tâm núp kĩ thì đột nhiên trên đầu hắn mở ra một khe hở không gian. Từ bên trong khe hở không gian đó một bãi nước lớn đổ ập xuống Hàn Lập làm hắn không kịp phản ứng mà lãnh trọn bãi nước ướt sũng người. Kể cũng lạ, bãi nước nhầy nhụa hôi hôi này còn có phần dinh dính này làm Hàn Lập mất 1 phen công phu tẩy rửa mãi không sạch, nghĩ một hồi Hàn Lập đành phải lôi con chim lửa đang ngủ kia ra làm khăn tắm mà kì cọ một hồi mới làm tan đi bãi nước đó, nhưng mà mùi hôi hôi thì vẫn còn.

Chán nản với việc tẩy rửa không được như ý, Hàn Lập vận chuyển Dịch Cốt Quyết hóa thành một anh nông dân chân tay chất phác cường tráng, nhìn thế nào cũng chỉ thấy như một anh nông dân quanh năm cày quốc. Làm xong hết thẩy hắn ngưng nước thành gương mà soi, sau đó thì cũng gật gù nhảy vào trong núi rừng biến mất không thấy.