Chương 2598: Y Phục Cưới Cổ Xưa (2)

person Tác giả: Nhĩ Căn schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:11 visibility 1 lượt đọc

Chương 2598: Y Phục Cưới Cổ Xưa (2)

Vào trước ngày đại hôn, Châu Chính Lập liên tục bận rộn, chẳng những lập hồ sơ ghi lại những thông tin liên quan đến Mỹ Hồ khiến thân phận của nàng dần khắc sâu vào lịch sử, mà còn dùng phương pháp ẩn ý khác giám sát Lý Thiên Kiêu, để hắn âm thầm mặc nhận chuyện mình đã biến thành một tên nội gián, sau khi bị tước đoạt một cánh tay.

Bên cạnh đó, về phần Chung Trì bị mệnh lệnh bí ẩn nào đó trói buộc, Châu Chính Lập cũng chủ động phối hợp, để y tiến hành thử nghiệm dược độc trên người mình. Sau khi kế hoạch hoàn thành, liền âm thầm lan truyền ra bên ngoài, tạo điều kiện cho Độc Đạo Ty lặng lẽ thành lập, loại dược độc mới này nhanh chóng lan khắp tiên cung.

Có Châu Chính Lập và tiên cung cẩn thận bày mưu đặt kế hết thảy, tiên cung cũng bắt đầu tra xét ba lão gia hỏa chưa hoàn toàn bị tiêu diệt đang ẩn nấp trong sự kiện thời không vừa rồi. Sau đó, lại lấy lý do phá vỡ quy tắc, trực tiếp hủy diệt thân thể của chúng nó, làm cho ba tia tàn ấn khác này biến mất vĩnh viễn.

Ba tia tàn ấn này bị hủy diệt quả thật cũng gia tăng thêm một ít hạt cát thời không trong trữ vật của Hứa Thanh.

Nhưng ngoại trừ những chuyện này, bốn ngày tiếp theo trôi qua vô cùng bình an.

Hôm nay, bốn ngày đã kết thúc.

Hôm nay, chính là ngày đại hôn của Linh Hoàng tiên tử và Thần Quang Thiếu Chủ.

Từ hừng đông, ánh sáng mặt trời và ánh trăng đồng thời tỏa sáng, chiếu rọi cả bầu trời giống như điềm lành.

Đảo mắt nhìn lại, tiên cung tràn ngập bầu không khí vui vẻ, các cung điện đều được trang trí bằng những ánh đèn sáng rực rỡ, khắp nơi đều là âm thanh cười nói vui mừng, khiến cho bầu không khí càng thêm náo nhiệt.

Trong tiếng cười vang vọng khắp nơi, được một đám người vây quanh, Hứa Thanh một thân hỉ phục trầm ổn bước ra khỏi Tiểu Cực Cung.

Bên trên bộ hỉ phục màu đỏ chói là chín con kim long vô cùng sống động, ngẩng cao chiếc đầu uy nghiêm mà lạnh lùng, bao quanh hai cánh tay Hứa Thanh, giống như chỉ cần vừa động đậy sẽ hóa thành Cự Long bay múa.

Từng món tiên ngọc và linh bối tinh xảo được đính trên vạt áo và cổ tay của bộ hỉ phuc, tượng trưng cho thân phận tôn quý và địa vị của con trai tiên chủ.

Phối hợp với tiên quan cắm linh bảo trên đầu, khi Hứa Thanh chậm rãi bước đi, quầng sáng tỏa ra từ tiên bảo tạo thành vầng hào quang chói lọi, tôn vinh dung nhan càng thêm tuấn dật vô song.

“Thiếu Chủ đại hôn…”

“Thiếu Chủ và Thiếu Phu Nhân quả nhiên là trời sinh một đôi.”

“Thiếu Chủ, sau khi đại hôn đừng giống như trước nữa. Lộ trình trưởng thành của Thiếu Chủ, chúng ta đã chứng kiến đến hết.”

Một tiếng lại một tiếng chúc phúc vang vọng khắp tiểu cực cung, bên trong tràn đầy chờ mong, phảng phất như dòng nước ấm áp nhẹ nhàng chảy qua trái tim Hứa Thanh, khiến con ngươi hắn không khỏi thoáng hiện lên một tia mờ mịt.

Mãi cho đến khi tiếng chuông vang lên, trong sự trợ giúp của đám quan viên, Hứa Thanh chậm rãi đi đến trước đại điện.

Ở nơi đó, một yến hội xa hoa được tổ chức thật long trọng.

Những người tham gia yến hội đều là nội bộ tiên cung, tiếng cười vui vẻ hòa lẫn với âm thanh nhã nhặn, khiến bầu không khí trở nên ấm áp vô cùng.

Khẽ đảo mắt nhìn lại, Hứa Thanh thấy được Chung Trì cười toe toét đứng một bên, thấy được Lý Thiên Kiêu vẻ mặt nghiêm nghị mặc nhận chuyện này, thấy được Châu Chính Lập cúi đầu tỏ vẻ cung kính, lại thấy được Mỹ Hồ mặt mày rầu rĩ dưới thân phận đệ tử tam thế.

Ở nơi cao nhất, trên mặt Tiên Chủ khóe miệng khẽ nhếch lên, dường như có chút cười vui, trong đáy mắt thoáng hiện lên vài tia cảm khái, nhẹ nhàng phất tay chào hỏi Hứa Thanh.

Quần áo Tiên Chủ mặc hiện giờ khác hẳn với các yến hội ngày thường, thậm chí càng dung nhập nhiều lễ nghi long trọng hơn, tôn vinh khí chất càng thêm uy nghiêm.

Cũng chính bởi vì nguyên nhân trang trọng nghiêm cẩn này, Tiên Chủ tiến hành chúc phúc và hướng dẫn đại hôn cho Thần Quang Thiếu Chủ.

Hứa Thanh hít sâu một hơi, đè nén vô số tâm tình ẩn giấu trong đáy lòng, nhanh chân bước đến trước mặt Tiên Chủ.

Bình tĩnh đối mặt với Hứa Thanh, trong đôi mắt Tiên Chủ hiện lên sự ôn nhu và cưng chiều, nhẹ nhàng chỉnh sửa vạt áo màu đỏ của Thiếu Chủ, cảm khái lên tiếng: “Nếu mẫu thân ngươi có thể nhìn thấy cảnh tượng này, vậy cũng sẽ giống như ta, vô cùng vui mừng…”

Thời điểm Hứa Thanh thở dài muốn nói gì đó, Tiên Chủ lại khe khẽ mỉm cười xoa đầu hắn, vẫy tay ý bảo đừng nói gì.

“Không cần nói nữa, thiếu phu nhân của ngươi đã tới.”

Theo bóng dáng Tiên Chủ chỉ trỏ, trong ánh hào quang vô tận, Linh Hoàng tiên tử mặc y phục màu đỏ thẫm bước trên mây, được một đám cung nữ vây quanh, chậm rãi cất bước xuất hiện tại đại điện.

Mái tóc dài của nàng được búi cao, đội một chiếc mũ phượng cài trâm vàng, bộ tiên y đỏ thẫm chạm đất, tiên châu trên người lấp lánh tỏa sáng.

Chậm rãi bước từng bước đến gần Hứa Thanh, vạt áo rộng thùng thình của nàng lay động theo từng bước chân, giống như một bông mẫu đơn nở rộ.

Hứa Thanh nhìn chăm chú thân ảnh đang bước đến càng ngày càng gần mình, ánh mắt hơi lóe lên. Tiên Chủ đứng phía sau vỗ nhẹ bả vai hắn một cái.

Được trợ giúp như vậy, Hứa Thanh cũng vững vàng bước lên từng bước.

Theo bước chân hắn tiến lên, tiếng hoan hô càng thêm lớn hơn, ánh hào quang cũng càng thêm xum xuê, scủa những luồng ánh mắt cũng đồng loạt tập trung về phía hai người đang từ từ tiến tới gần nhau.

Cùng lúc đó, tại thời không hiện thực bên ngoài tiên cung, trên con sông Máu Thần Linh cách tiên cung một khoảng cực xa, một con thuyền lớn màu đen chậm rãi lướt đi bên trên mặt nước.

Ngồi xổm bên trong chiếc thuyền lớn này là một lão bà mặc áo tơi.

Thật lâu sau, một cơn gió nhè nhẹ thổi qua khiến mặt nước nổi sóng, đập vào boong tàu phát ra âm thanh lách tách khe khẽ rồi truyền vào trong đầu lão bà.

Giờ phút này, lão bà bỗng ngẩng đầu, tầm mắt xuyên qua bóng tối, nhìn về phía thời không tiên cung sắp sửa cử hành đại hôn.

Mặc dù khuôn mặt lão bà đầy nếp nhăn, ánh mắt tràn ngập hơi thở tang thương, nhưng khi đối mặt với hào quang huyền ảo chồng chất giữa bầu trời, ánh mắt vốn dĩ đờ đẫn bỗng hiện ra vài tia quật cường.

“Đã bao nhiêu năm rồi ta không cúi đầu trước ngươi, một vị thần đã sắp sửa tử vong rồi lại sắp sửa tiến hành đại hôn…”

Khẽ thì thầm vài câu, thanh âm ẩn ẩn vang vọng vào thời khắc này, cơn gió thổi qua mặt nước lại khẽ lướt quanh thân lão bà.

Thời điểm vạt áo tơi lay động vì gió thổi, một bộ hỉ phục cũ nát đầy vết máu lờ mờ hiện ra bên trong lớp áo bào rộng thùng thình, lấp lánh tản ra hào quang vô cùng chói mắt.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right