Chương 103: Tai của bà chủ
Đám người đối diện cũng cảm giác được bà chủ sắp đầu hàng, đồng thời bầu không khí căng thẳng cuối cùng cũng dịu đi.
Chiếc tai duy nhất còn sót lại của bà chủ nhà cụp xuống sau đầu.
Nàng yếu đuối, được Chu Bạch chống đỡ, nàng tiến lên một bước. Mặc dù sắc mặt có chút tái nhợt do máu chảy quá nhiều nhưng trong mắt vẫn có ánh sáng quyết tâm.
"Tôi cắt tai không có nghĩa là tôi phải từ bỏ quán rượu của mình. Tôi đồng ý là nỗi đau có thể ngăn chặn ô nhiễm, nhưng tôi không đồng ý rằng nỗi đau là cách duy nhất để ngăn chặn ô nhiễm.
Lâm Ách Tử đã dùng đau đớn để trấn áp ô nhiễm, tôi tình nguyện nhận gã làm bồi bàn trong quán rượu. Ai lựa chọn dùng biện pháp khác, tôi cũng sẵn lòng nhận vào quán rượu này."
Bà chủ đứng đối diện trực tiếp với bà già cụt chân.
Bóng dáng nhỏ bé, tiếng nói cũng không lớn. Nhưng những gì cô nói đã tác động mạnh mẽ đến trái tim bà ta. Bà ta nhìn vào quán rượu, những người bên trong vẫn tỏ ra sợ hãi đối với bà.
Bà ta không khỏi cúi đầu xuống. Thật lâu sau, bà ta thở dài thật sâu.
"Hôm nay ta có thể bỏ qua quán rượu này. Tuy nhiên, trong thị trấn này người biến dị sẽ bị phân biệt đối xử, quán rượu không thể tồn tại được."
Nói xong, bà ta quay sang đám người nói.
"Mang theo vũ khí, lưu lại mười người canh giữ quán rượu, những người còn lại trở về đi."
Nói xong, bà ta chỉ đạo đám người giải tán.
Ông già què không muốn công sức của mình bị lãng phí nên đã đến gần bà ta.
"Cứ để họ đi như vậy? Nếu những người này nổi điên, toàn bộ thị trấn của chúng ta sẽ gặp nguy hiểm."
Bà lão cụt chân nhìn lão ta lạnh lùng và nói: "Ta tự có chừng mực." Sau đó liền không lại để ý đến lão ta nữa.
Ông già què không dám nói thêm gì nữa, chỉ có thể đi theo bà ta, im lặng bỏ đi.
Nhưng thỉnh thoảng lão ta vẫn quay đầu lại, hung tợn nhìn những người trong quán rượu.
Nguy cơ cuối cùng cũng kết thúc.
Chu Bạch đỡ bà chủ bước vào quán rượu, người pha rượu đầu vẹo im lặng nắm tay cô gái đầu cá và đi theo họ vào trong.
Bên trong quán rượu.
Nỗi sợ hãi trong mắt những khách hàng đó vẫn chưa nguôi ngoai, người pha rượu đầu vẹo đi tới lấy ít gạc rồi đi tới giúp bà chủ tai thỏ băng bó đầu.
Chu Bạch nhìn đám người sửng sốt, lại nhìn quán rượu bừa bộn.
Hắn cúi đầu xuống và thở dài.
Hôm nay là đêm cuối cùng, làm sao để quán rượu này tồn tại đây?
Tay hắn vô thức chạm vào khẩu súng lục màu xanh. Sau đó, ánh mắt hắn rơi vào khẩu súng lục, thấy phần khẩu súng lục mà hắn cầm đã bị móp nhẹ.
Hắn chợt nhíu chặt lông mày.
Một khẩu súng lục có thể tạo ra ảo cảnh?
Lời nói của bà già cụt chân hiện lên trong đầu Chu Bạch.
Hắn đột nhiên chợt bừng tỉnh.
Nếu quán rượu được khôi phục lại trạng thái ban đầu, liệu nó có thể tồn tại được không?
Hắn trở nên phấn khích sau khi ý tưởng xuất hiện.
Đúng, chính là như vậy!
Nhưng chính xác thì làm cách nào để quán rượu có thể khôi phục lại tình trạng ban đầu?
Hắn đưa khẩu súng lục màu xanh lại gần mình hơn, kiểm tra chất liệu của nó một cách cẩn thận.
Sau đó, dùng móng tay cào nhẹ vào súng, hắn ngạc nhiên nhìn vết xước trên khẩu súng lục.
“Nến?”
Không ngờ nó còn dùng ảo ảnh để che giấu chất liệu của chính mình.
Trong hầm rượu bên dưới, ngọn nến đang nhỏ giọt chất lỏng màu xanh lam.
Và theo thời gian trôi qua, ánh nến của nó càng ngày càng tối hơn
Chu Bạch cảm thấy mình phải lập tức tìm người kiểm chứng ý tưởng này. Thế là hắn bước đến bên cạnh bà chủ.
Đầu cô đã được người pha rượu đầu vẹo quấn một lớp gạc dày bằng những kỹ thuật vụng về.
Chu Bạch giơ khẩu súng lục màu xanh lên trước mặt họ hỏi.
“Có phải khẩu súng này đã tạo ra ảo giác trước quán rượu không?”
Cả hai đều ngơ ngác nhìn khẩu súng lục và lắc đầu bối rối.
Chu Bạch lập tức sửng sốt.
Chẳng lẽ đoán sai?
Bà chủ nói với Chu Bạch: "Thật ra tôi không biết. Ảo giác về quán rượu này là do một khách hàng cũ của quán tạo ra cho tôi. Khẩu súng lục màu xanh trong tay anh cũng là do người đó đưa cho Điền Điền."
Mèo May Mắn kêu "meo meo" rồi nhìn đi chỗ khác. Có vẻ như nó không muốn thừa nhận tên mình không đủ uy vũ.
Ánh mắt của người pha rượu đầu vẹo rơi vào mu bàn tay của Chu Bạch.
"Lúc đầu, tôi còn tưởng anh cùng khách hàng kia là cùng một tổ chức."
Chu Bạch sửng sốt một chút, sau đó trầm ngâm nhìn khẩu súng lục màu xanh trong tay.
Trong hầm rượu, ngọn nến gần như đã tắt. Nhưng trong lòng Chu Bạch vẫn đang đấu tranh tư tưởng kịch liệt.
Quy tắc 5 của Hầm rượu ngầm
[Bên trong hầm rượu chỉ có một ngọn nến để thắp sáng. Nó sẽ không bao giờ tắt. Nếu thấy nó đi tắt, hãy báo ngay cho mọi người và rời khỏi quán rượu ngay lập tức. ]
Nếu Chu Bạch muốn thực hiện ý tưởng trong đầu thì phải động đến ngọn nến trong hầm rượu. Tuy nhiên, nếu ngọn nến vô tình bị dập tắt, toàn bộ quán rượu có thể gặp nguy hiểm.
Bà chủ nhìn thấy nội tâm giằng co của Chu Bạch liền hỏi: “Anh có muốn thử khôi phục ảo giác không?”
Chu Bạch gật đầu: “Nhưng, trong quán rượu có thể có nguy hiểm.”
Bà chủ nhà mỉm cười, “Không sao đâu, anh cứ thử xem. Nhưng anh phải đợi tôi đã.”
Nói xong cô quay lại nhìn người pha rượu đầu vẹo, vừa định nói thì bị anh ngăn lại.
"Dừng lại! Không cần hỏi, tôi biết cô định nói gì, tôi cũng biết có nguy hiểm. Nhưng tôi sẽ ở lại."
Cô gái đầu cá đứng bên cạnh, nắm lấy tay anh ta.
“Tôi cũng ở lại.”
Mèo may mắn giơ chân lên: “Meo meo!”
Bà chủ nhà nhìn ba người rồi gật đầu.
"Được rồi. Chúng ta đừng tách ra."
Sau đó, cô ngẩng đầu lên mỉm cười và đi về phía giữa đám đông trong quán rượu.