Chương 106: Nhóm bán hàng số bố
Ký túc xá nhân viên được công ty bố trí cho hắn là phòng đôi.
Chu Bạch nhận được chìa khóa, dựa vào số phòng trên đó mà tìm được ký túc xá cho mình.
Hắn mở cửa ký túc xá và thấy có người đã nằm trong phòng đang quay lưng về phía Chu Bạch. Chu Bạch không thấy được trạng thái hiện tại của anh ta.
Chu Bạch cảm thấy có chút kỳ lạ, có chút nghi hoặc nhìn điện thoại của mình. Nó cho thấy thời gian hiện tại là mười giờ rưỡi sáng.
Lúc này đáng lẽ phải đi làm từ lâu rồi.
Tại sao anh ấy vẫn còn nằm trên giường?
Chu Bạch nghi hoặc kéo hành lý của mình sang một chiếc giường trống khác. Nghĩ rằng người kia có thể vẫn đang ngủ, hắn cố gắng giảm tiếng ồn.
Nhẹ nhàng mở vali và sắp xếp đồ đạc bên trong.
Sau khi Chu Bạch thu dọn xong giường, bạn cùng phòng của hắn vẫn nằm trên giường, giữ nguyên tư thế ban đầu.
Không có gì thay đổi.
Chu Bạch cảm thấy bạn cùng phòng của mình quá kỳ quái, nhưng cũng không vội tìm hiểu nguyên nhân.
Vừa mới tiến vào phó bản, hắn không muốn hành động thiếu suy nghĩ, điều quan trọng nhất bây giờ là thu thập càng nhiều thông tin càng tốt.
Vì thế Chu Bạch đi vào phòng tắm thay một bộ đồng phục màu cam, im lặng đi ra ngoài và đóng cửa lại. Sau đó bước ra khỏi tòa nhà ký túc xá.
Tiếp theo, hắn phải báo cáo về bộ phận nơi mình nhập chức.
Chu Bạch ứng tuyển vào vị trí nhân viên bán hàng. Kết quả là hắn được phân vào nhóm bán hàng số 4 của công ty.
Theo hướng dẫn của phòng tiếp nhận, hắn đến văn phòng của nhóm bán hàng số 4.
Đội trưởng nhóm bán hàng số 4 họ Trần là một ông chú trung niên gần năm mươi tuổi, thoạt nhìn đâu ra đấy. Đó là kiểu dáng mà nhân viên sẽ không bao giờ dám lợi dụng khi ông ta xuất hiện ở văn phòng.
Chu Bạch đi vào văn phòng, liền nhìn thấy nhân viên bên trong làm việc rất nhiệt tình.
Đột nhiên trong lòng hắn dấy lên một dự cảm không lành.
Đội trưởng Trần mặc đồng phục màu cam. Có chữ "bốn" treo trên vai chứng minh ông ta là nhân viên "Cấp 4".
Trong văn phòng của nhóm bán hàng Bốn, ngoại trừ Đội trưởng Trần, những người khác cũng mặc đồng phục màu cam, trên vai có chữ "năm".
Chu Bạch đứng ở cửa nhìn vào trong, nhìn thấy Đội trưởng Trần đứng đằng sau một nhân viên bình thường. Một tay chống hông, tay còn lại chỉ vào màn hình máy tính trước mặt.
Chu Bạch hít một hơi lãnh khí. Khi đang làm việc, những ký ức đã chết đó đột nhiên tập kích mình.
Ôi, lại phải làm một nhân viên văn phòng, thật là khó.
Hắn gõ cửa văn phòng, mọi người đều rất tận tâm với công việc nên không có ai đáp lại lời hắn.
Thế là hắn tự mình bước vào.
Đội trưởng Trần nhận thấy có người đến bên cạnh mình, liền ngẩng đầu nhìn Chu Bạch.
Chu Bạch vội vàng có chút lúng túng cười với ông ta.
"Xin chào, Đội trưởng Trần. Tôi là nhân viên bán hàng mới báo cáo cho Tổ bán hàng số 4. Rất vui được gặp anh."
Chu Bạch nói xong, Đội trưởng Trần cũng không trả lời, ngược lại ông ta lạnh lùng nhìn Chu Bạch.
Cái nhìn này khiến Chu Bạch cảm thấy vừa rồi mình đã làm sai điều gì. Hắn nở một nụ cười ngượng nghịu.
Lúc này, khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp cũng nhận thấy đội trưởng Trần có điều gì đó không ổn.
——"Sao Đội trưởng Trần này lại kỳ quặc như vậy?"
——"Nội quy nói rằng không thể làm việc nghiêm túc. Đội trưởng Trần này có vấn đề gì đó."
——"Ông ta thúc giục nhân viên làm việc nghiêm túc như vậy, nhất định phải có chuyện gì đó sai rồi!"
Chu Bạch vẫn còn xấu hổ, cố gắng nhớ lại vừa rồi mình đã làm gì sai. Nhưng đồng thời, Thiên Tuyển Giả của Anh Hoa Quốc(*) cũng nhanh chóng nhận được sự đánh giá cao của Đội trưởng Trần.
(*) Những Chương trước mình để xứ sở Sakura, Chương này xin đổi lại thành Anh Hoa Quốc nhé. Để tránh có những liên hệ không tốt.
Anh ta đứng thẳng, khi nhìn thấy Đội trưởng Trần, anh ta cúi chào chín mươi độ một cách cung kính. Vì vậy, đội trưởng Trần mỉm cười hài lòng với anh ta.
Các chuyên gia của nhóm phân tích Đại Hạ có một bức tường đầy màn hình trước mặt họ. Lúc này, một số chuyên gia cũng chú ý đến tình cảnh bên phía Anh Hoa Quốc.
"Không, thái độ của Đội trưởng Trần không đúng. Các ngươi mau nhìn hình tượng Anh Hoa Quốc!”
"Như đã đề cập trong quy tắc, công ty này đẳng cấp sâm nghiêm.”
"Khi người cấp thấp nhìn thấy người cấp cao, có thể thái độ của Anh Hoa Quốc là cúi đầu kính cẩn là đúng."
"Không được, chúng ta phải nhắc nhở Chu Bạch."
Đội chuyên gia nhận ra có gì đó không ổn, đang định nhân cơ hội nhắc nhở.
Chu Bạch đột nhiên cảm giác được có người kéo góc quần áo của mình. Chu Bạch dùng khóe mắt nhìn xuống, phát hiện người kéo quần áo của mình là một thiếu niên với mái tóc húi cua đang ngồi trước máy tính.
“Cúi đầu, nhanh lên.”
Thiếu niên mái tóc húi cua dùng khí âm, nhỏ giọng nhắc nhở Chu Bạch.
NPC quen thuộc chủ động nhắc nhở lại xuất hiện.
Chu Bạch nhìn thiếu niên mái tóc húi cua, lại nhìn vẻ mặt lạnh lùng của đội trưởng Trần.
Nghĩ nghĩ, hắn hơi cúi người, biểu tượng cúi đầu chào ông ta.
Sau khi Chu Bạch làm xong hành động này, vẻ lạnh lùng trên mặt Đội trưởng Trần liền tan biến.
Nhóm chuyên gia thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy cảnh tượng này.
Tốt, đã giảm bớt đi một lần cơ hội nhắc nhở.
Đội trưởng Trần chỉ vào một chiếc ghế trống phía sau và nói với Chu Bạch.
"Ngồi xuống, bật máy tính lên, hôm nay công việc rất nhiều, tôi không cho anh thời gian thích ứng, anh phải lập tức bắt tay vào làm."
Chu Bạch chỉ có thể làm theo lời anh ta, ngồi xuống chỗ trống rồi bật máy tính.
Đội trưởng Trần quay người bước hai bước, đi đến phía sau Chu Bạch.