Chương 155: Thử nghiệm với nế
Bên ngoài cửa sổ, cách lâu đài không xa, có hơn chục cây nhỏ đang mọc lên, và người đàn ông đầu trọc đang cầm cưa máy và đang cưa một trong số chúng.
"Zila, zila, zila"
Thanh âm cưa máy xuyên vào Chu Bạch tai, Chu Bạch cảm giác thần kinh của mình đang bị tra tấn.
Trên cưa máy vẫn còn vết máu. Còn người đàn ông đầu trọc, cầm cưa máy trong tay, ánh mắt lại nhìn về phía cửa sổ Chu Bạch đang đứng.
Bắt gặp ánh mắt của gã, hắn không khỏi rùng mình, cúi đầu nhìn lan can sắt bao quanh lâu đài rồi đặt xuống, trong đầu nảy ra ý tưởng, hắn cầm theo con dao dài đi xuống lầu.
Lần này Bố Tư đã rửa xong bát đĩa, nhìn thấy Chu Bạch đi xuống, liền đi bên cạnh hắn, tùy thời chờ đợi hắn, Chu Bạch liếc anh ta một cái, không nói gì đi vào đại sảnh, lấy túi nến lớn mình đã mua ra.
Do người đàn ông cưa máy đầu trọc đang cưa cây sau nhà nên hắn đi ra phía trước nhà để kiểm tra, nến chắc chắn sẽ không có nguy hiểm gì a?
Chu Bạch không ngờ tới mình có thể nhanh chóng điều chỉnh tâm lý như vậy, hắn tùy ý ngồi xuống trong đại sảnh, sau đó đổ hết hai túi nến lớn ra.
Bố Tư nhìn Chu Bạch mua nhiều nến như vậy, hiển nhiên là sửng sốt.
Chu Bạch liếc anh ta một cái và nói: "Thất thần làm gì? Hỗ trợ mau!”
Bố Tư sau đó tỉnh lại và nói: "Được rồi, thưa ngài."
“Chọn trước một cái. Lấy ra hai cây nến mỗi loại."
Bố Tư ngơ ngác gật đầu, sau đó theo yêu cầu của Chu Bạch, anh ta lấy ra hai cây nến mỗi loại đặt sang một bên.
“Được rồi, chúng ta đi tìm một ít chân nến. "
Bố Tư vẫn ngơ ngác gật đầu, trong nháy mắt, anh ta chạy tới mang một đống chân nến tới.
"Hãy đặt hết nến lên. Chia nó thành hai phần, một phần bên trong nhà và một phần bên ngoài."
Dù Bố Tư không biết Chu Bạch định làm gì nhưng vẫn làm theo yêu cầu của hắn và đem nến đi.
Những ngọn nến Chu Bạch mua có loại dài hoặc ngắn, dày hay mỏng, có nhiều màu sắc khác nhau. Bố Tư đặt tất cả những ngọn nến lên chân nến rồi mang từng cây một ra ngoài nhà.
Kết quả là một hàng nến được đặt bên ngoài cổng lâu đài. Chu Bạch đếm từng ngọn nến rồi thắp lên từng ngọn một.
Căn phòng tối tăm ban đầu bên ngoài đã được chiếu sáng.
Chu Bạch đứng ở cửa nhìn ánh nến đung đưa trong gió một lúc. Sau đó hắn đóng cửa sắt lại và bước vào nhà.
Sàn của đại sảnh lúc này tràn ngập những ngọn nến đủ màu sắc do Bố Tư sắp xếp.
Và tất cả đều sáng lên.
Chu Bạch lấy ra một cuốn sổ, ngồi ở bên cạnh nến.
Mặc dù Bố Tư đã làm theo chỉ dẫn của Chu Bạch và hoàn thành mọi việc. Nhưng anh ta vẫn rất phân vân nên hỏi.
"Đại nhân, ngài đang làm gì vậy?"
Chu Bạch vẫy tay với anh ta.
"Anh đi làm việc của mình đi, tôi chỉ ở đây xem thôi."
Bố Tư nghe xong vẫn đứng ở phía sau Chu Bạch.
Chu Bạch không để ý đến anh ta, chỉ tập trung vào sự việc trước mắt.
Hắn lấy điện thoại ra và xem giờ trên đó. Ghi lại thời gian vào một cuốn sổ.
Sau đó, những ngọn nến trước mặt hắn cũng được đánh số. Sau đó, ngồi cạnh những ngọn nến và lặng lẽ đợi nến cháy từ từ.
Thời gian trôi qua từng phút từng phút.
Bố Tư không biết từ khi nào đã không còn đứng sau lưng Chu Bạch nữa.
Chu Bạch không để ý tới anh ta, tiếp tục nhìn ngọn nến trước mắt.
Sau khoảng 10 phút, ngọn nến trắng nhỏ nhất và mỏng nhất đã cháy hết.
Chu Bạch nhìn thời gian trên điện thoại, sau đó ghi lại giá trị vào cuốn sổ trên tay.
Thời gian trôi qua, những ngọn nến khác lần lượt cháy hết.
Chu Bạch cũng xem giờ, ghi lại thời gian cháy của những ngọn nến này vào sổ.
Lúc này, ngoài nhà dần dần có tiếng gió thổi. Gió ngoài nhà thổi vào cửa sổ phát ra âm thanh “vù ù”.
Chu Bạch liếc nhìn cửa sổ, nhưng không đứng dậy mà tiếp tục nhìn ngọn nến trước mặt.
Lúc này, đồng hồ trên điện thoại hiện lên đã là 11 giờ tối.
Tiếng gió ngoài cửa sổ càng lúc càng lớn, thậm chí còn phát ra những tiếng “bang bang bang” ầm ĩ nối tiếp nhau.
Bố Tư bước lên cầu thang, “Đăng đăng đăng”, rồi chạy lên lầu đóng cửa sổ.
Chu Bạch nhìn ngọn nến trước mặt, thấy những ngọn nến đó gần như đã cháy hết.
Chỉ còn lại vài ngọn nến dày đặc, nhưng chúng còn lâu mới cháy hết.
Bố Tư lúc này đóng cửa sổ lại, lại đứng ở phía sau Chu Bạch.
Chu Bạch đứng lên nói với anh ta.
“Anh ở chỗ này, nhìn xem những ngọn nến này.”
Sau đó hắn bước vào nhà vệ sinh.
Chỉ có một nhà vệ sinh còn sử dụng được trong lâu đài này, nằm trên tầng hai.
Chu Bạch đứng trong toilet, nhìn kết cấu bên trong toilet, không khỏi rơi vào trầm tư.
Quy tắc 2 của quy tắc sinh tồn trong lâu đài.
[Xin đừng đi vệ sinh sau ba giờ đêm và trước khi mặt trời mọc. ]
Như vậy, sau ba giờ đêm, trong nhà vệ sinh này sẽ xảy ra chuyện khủng khiếp gì?
Hoặc trong thời gian này, có thứ vô hình gì cần sử dụng nhà vệ sinh này?
Nghĩ đến những vấn đề này, Chu Bạch rửa tay rồi đi ra ngoài. Hắn bước đến đại sảnh, ngồi xuống, tiếp tục ngơ ngác nhìn ngọn nến đang cháy trước mặt.
Bố Tư đứng sau lưng Chu Bạch một lúc rồi nói.
"Đại nhân, đã muộn rồi, ngài đi ngủ đi, tôi ghi lại thời gian cho ngài."
Chu Bạch nhìn thời gian trên điện thoại. Lúc này đã là nửa đêm mười hai giờ.
Chu Bạch nhìn ngọn nến trước mặt, thấy cái dài nhất vẫn chưa cháy hết 1/3. Ước tính sẽ hoàn toàn không có vấn đề gì nếu nó cháy cho đến rạng sáng.
Vì thế Chu Bạch gật đầu với anh ta rồi đi lên tầng hai.
Hắn đang đi trên hành lang tầng 2. Từ xa, hắn nhìn thấy cánh cửa phòng mình đã đóng từ lúc nào đó.
Chu Bạch nhớ tới lúc đi ra ngoài hắn cũng không đóng cửa.
Tuy nhiên, Bố Tư chỉ đến đóng cửa sổ lại, nếu không có thể anh ta đã đóng cửa lại.