Chương 168: Đến bàn chuyện làm ăn (2)
Khi Jim nhìn thấy, gã ta càng trở nên khó chịu hơn.
"Đêm qua ngươi ngăn cản ta phá mộ vợ ta. Lòng tốt này ta luôn ghi nhớ trong lòng. Tuy nhiên, sự kiên nhẫn của ta với ngươi cũng có giới hạn. Xin ngươi hãy nhanh chóng rời đi. Ta sẽ không gây với ngươi nữa. Về việc mua cây thông thì đừng nghĩ tới chuyện đó nữa."
Chu Bạch không để tâm đến lời từ chối quyết liệt của Jim. Nhưng hắn nói với một nụ cười.
"Đừng như vậy, ngươi sao có thể từ chối làm ăn? Chúng ta nói xem ngươi phải đáp ứng những điều kiện gì mới chịu bán cây thông cho ta?"
Thấy Chu Bạch vẫn không rời đi, Jim lập tức cũng có chút phiền não, gã ta vặn cưa máy và cắt cỏ, cắt hết cỏ.
"Ta bảo ngươi cút đi, ngươi có nghe thấy không? Ta có mối ác cảm với lâu đài này. Ta không cho phép bán cây thông của mình vào lâu đài. Ngươi hiểu không? Đừng ép ta phải chiến đấu với ngươi."
Chu Bạch thấy như vậy, chỉ có thể bất đắc dĩ dang hai tay ra.
Hắn cảm thấy với năng lực trí não của Jim, thực sự không có cách nào đạt được mục tiêu của mình chỉ bằng cách giao tiếp thông thường.
Vì vậy, Chu Bạch chỉ có thể xắn tay áo lên, dự định dùng chút sức lực.
Chu Bạch xắn tay áo xong, đột nhiên ném chiếc rìu trong tay xuống đất.
Jim vẫn trừng mắt nhìn Chu Bạch, đầy vẻ không đồng tình với hành động đột ngột của hắn.
Sau đó, gã ta nhìn thấy trên mặt Chu Bạch lộ ra vẻ khiêu khích.
"Ngươi cho rằng ta sợ cùng ngươi đánh nhau sao? Ngươi có bản lĩnh vứt vũ khí cùng ta đánh nhau, nếu thua thì cho ta một cây thông. Thế nào? Ngươi có dám không? Ta tin ngươi cũng không dám!”
Diễn xuất của Chu Bạch lúc này chưa đủ tốt, ngay cả khán giả cũng cảm thấy hắn đáng bị đánh.
Về phần Jim, người không có đầu óc lớn, đương nhiên tức giận hơn.
"Ngươi lại nói ta không dám! Toàn bộ trấn Yên Lặng chưa từng có người nào có thể đánh bại ta."
Jim nói xong cũng ném cưa máy xuống đất. Sau đó gã ta vung nắm đấm lao về phía Chu Bạch.
Sau đó, hai người vật lộn trên mặt đất.
Nắm đấm của Chu Bạch đánh thẳng vào mặt Jim.
Jim không hề có chút yếu đuối, vung nắm đấm, đánh thẳng vào mặt Chu Bạch.
Thành thật mà nói, Jim đầu trọc này là người mạnh nhất mà Chu Bạch gặp phải kể từ khi vào phó bản.
Ít nhất hiện tại khóe miệng Chu Bạch có chút bầm tím do cú đấm của Jim. Tuy nhiên, nhìn lại tình trạng của Jim, nó còn tệ hơn Chu Bạch gấp nhiều lần.
Không có cách nào, bởi vì đối thủ quá ngoan cường, cho nên cần phải nhận thêm mấy cú đấm nữa mới có thể hoàn toàn thành thật.
Chẳng bao lâu sau, cuộc chiến chuyển từ đánh nhau sang đánh một chiều.
Jim đầu trọc ngã xuống đất, lấy tay che đầu.
Khi Chu Bạch đánh gã không biết bao nhiêu lần rồi lại giơ nắm đấm lên, chuẩn bị nhào vào người gã lần nữa thì cuối cùng cũng buông tay và cầu xin sự thương xót.
"Không đánh, không đánh nữa, ta đầu hàng."
Thế là Chu Bạch thả gã ta ra, đặt tay lên hông và lau mồ hôi trên trán.
Xét về mặt cảm xúc, quyền anh quả thực là một môn thể thao đòi hỏi rất nhiều về thể chất.
Mặt Jim sưng tấy, gã ta lùi lại và tựa vào cạnh mộ vợ. Có vẻ như điều này sẽ khiến gã cảm thấy an toàn hơn.
Chu Bạch hít một hơi, nhìn gã ta một cái, sờ sờ vết bầm trên mặt hắn. Sau đó đi đến bên cạnh gã ta, tìm một chỗ ngồi rồi ngồi xuống.
Jim còn chưa kịp phục hồi tinh thần thì không khỏi lùi lại vài bước khi nhìn thấy Chu Bạch đang đến gần.
Chu Bạch không để ý tới gã ta, từ trong túi móc ra một lọ thuốc, sau đó bắt đầu lau khô mu bàn tay của hắn.
Jim dựa vào mộ, cảnh giác theo dõi từng động tác của Chu Bạch.
Chu Bạch liếc mắt nhìn vết thương trên người, sau đó ném bình thuốc khác mang theo về phía gã ta.
Khi Jim nhìn thấy Chu Bạch ném thứ gì đó qua, gã ta vô thức né tránh. Mãi đến khi nhìn thấy lọ thuốc lăn trên mặt đất, gã ta mới lúng túng mới nhặt lên.
"Lau vết thương trên người đi. Bằng không, có chuyện gì thì ngươi đừng trách ta."
Mặc dù hai mắt Jim đã sưng đến khó nhìn thấy nhưng vẫn tức giận trừng mắt nhìn Chu Bạch.
"Phi, ta cho dù có chết, cùng ngươi cũng không có quan hệ gì."
Chu Bạch không khỏi mỉm cười.
“Tốt rồi.”
Jim mở lọ thuốc mỡ ra và bôi lên vết thương. Chu Bạch ngồi ở bên cạnh gã, cũng yên lặng bôi thuốc.
Jim bôi thuốc xong, ném bình thuốc lại cho Chu Bạch, liền đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Chu Bạch ngăn gã ta lại.
“Ngươi sẽ không phải muốn giựt nợ chứ? Ta nói nếu ngươi thua, ngươi phải cho tôi một cây thông."
Jim gần như nhảy dựng lên khi nghe Chu Bạch nói lời này.
"Ta đây là loại người như vậy sao? Chờ ta một chút, ta sẽ lập tức đưa một cây thông đến lâu đài."
Nói xong, gã ta tức giận cầm cưa máy lên, tức giận bước ra ngoài.
Chu Bạch đứng dậy, nhặt chiếc rìu từ dưới đất lên, quay lại nhìn những ngôi mộ xung quanh rồi đi về phía bãi cỏ.
Khi đi đến tảng đá phủ đầy cát đỏ, hắn không khỏi cau mày.
Bởi vì vết nứt trên hòn đá này trông nghiêm trọng hơn.
Chu Bạch nhìn Tổ chức Râu Trắng ghi tấm biển, không khỏi suy nghĩ sâu xa.
[Mặc dù nằm dưới mặt đất, nhưng họ vẫn có cảm xúc riêng. Làm ơn đừng làm gì khiến họ bực mình. ]
Chu Bạch nhìn dòng chữ trên tấm biển gỗ, không khỏi cau mày.
Viên đá này rõ ràng không bình thường.
Và nếu đặt cạnh tấm biển này thì phải chăng có mối liên hệ giữa hòn đá này và những gì ghi trên tấm biển gỗ?
Trên đá lại xuất hiện vết nứt, chẳng lẽ là vì hành động vừa rồi của Chu Bạch và Jim chọc giận bọn họ sao?
Khi Chu Bạch xảy ra mâu thuẫn với Jim, hắn không nhìn thấy tình trạng của hòn đá nên không thể dễ dàng đưa ra kết luận, chỉ có thể giả định.