Chương 170: Mời Người Bạn Đầu Tiên (1)
Chu Bạch nhìn thời gian trên điện thoại, hiển thị đã gần 11 giờ 30 trưa. Vì vậy, Chu Bạch nói với Bố Tư.
"Không cần chuẩn bị bữa trưa, ta phải đến nhà hàng trong trấn đó."
Chu Bạch nói xong liếc mắt nhìn Bố Tư rồi an ủi.
“Ta đã hẹn với ông chủ cửa hàng đó, ta có chuyện cần bàn.”
Bố Tư nghe xong liền gật đầu.
"Được rồi thưa ngài. Vậy tôi sẽ đưa ngài đến đó."
Chu Bạch ngồi ở ghế sau xe nhìn ra ngoài cửa sổ. Suốt chặng đường, cứ nghĩ về những món đồ mình vẫn cần mua.
Cây thông cao 5 mét đã được đặt trong lâu đài, tiếp theo là lúc mua đồ trang trí.
Mặc dù cửa hàng trang trí trước đây Chu Bạch nhìn thấy đã đầy đủ mọi thứ, nhưng gói combo thực sự khiến hắn có chút đau đầu. Tuy không có chứng cứ, nhưng Chu Bạch vẫn luôn cảm thấy trong gói combo sẽ là một cái bẫy.
Những thứ này không thể đặt trên cây thông Noel được, đó là điều chắc chắn.
Bất quá, xử lý những thứ dư thừa mới là điều Chu Bạch cần phải suy nghĩ.
Không biết điều gì sẽ xảy ra nếu vứt bỏ những thứ không cần thiết sau khi mua gói combo?
Chu Bạch ngồi trong xe, suốt đường suy nghĩ những vấn đề này. Không lâu sau, Bố Tư đỗ xe trước nhà hàng.
Chu Bạch xuống xe, tạm biệt Bố Tư rồi đi về phía nhà hàng.
“Hoan nghênh quang lâm, xin chào ngài."
Chủ nhà hàng nhìn thấy Chu Bạch đi vào, lập tức nhiệt liệt chào hỏi.
"Hôm nay anh cũng ngồi cạnh cửa sổ à?"
Chu Bạch gật đầu với anh ta: "Chào buổi chiều, được, tôi vẫn ngồi như ngày hôm qua."
Nói xong, hắn đi đến bên cửa sổ ngồi xuống. Lúc này, đồng hồ treo tường của quán hiển thị thời gian hiện tại đã gần 12 giờ trưa.
Chu Bạch ngồi ở bên cửa sổ nhìn những người khác trong cửa hàng, thấy hôm nay không có nhiều người tới quán ăn.
Tính cả Chu Bạch, chỉ có 5 bàn khách. Tuy nhiên, ngay cả lượng khách hàng này cũng đủ khiến ông chủ bận rộn trong một thời gian.
Chủ quán đặt thực đơn trước mặt Chu Bạch. Chu Bạch thuận miệng gọi mấy món ăn, sau đó hỏi ông chủ.
"Tôi muốn mua một số vật dụng để trang trí cây thông Noel, anh có thể giới thiệu cửa hàng nào không?"
Chủ cửa hàng là người nhiệt tình, nghe được câu hỏi của Chu Bạch thì nhiệt tình giới thiệu cho hắn.
"Muốn mua đồ trang trí thì phải đến cửa hàng của Kevin."
Nhất định phải đi?
Chu Bạch cảm thấy lời đề nghị của chủ cửa hàng có vẻ hơi khoa trương.
"Ồ? Cửa hàng của Kevin ở đâu?"
"Cửa hàng trang trí của Kevin ở ngay đối diện tiệm bánh mà anh hỏi hôm qua."
Chu Bạch nghe vậy, có chút thất vọng.
Ông chủ đề nghị cửa hàng trang trí tương tự, phải nói là thị trấn này thực sự rất nhỏ.
Thấy Chu Bạch không có hứng thú, chủ quán càng mạnh mẽ đề nghị.
"Kevin được cả thị trấn công nhận là người tốt, danh tiếng của những thứ anh ấy bán luôn rất tốt trong thị trấn chúng tôi. Mỗi lần có người đi mua đồ, anh ấy cũng sẽ tặng rất nhiều món quà nhỏ."
Nghe nói sẽ tặng những món quà nhỏ, hắn lại càng cảm thấy không đáng tin cậy. Hắn chỉ muốn mua một thứ, không cần thêm bất kỳ thứ gì!
Tuy nhiên, Chu Bạch không có cách nào trực tiếp bày tỏ sự lo lắng của mình với chủ cửa hàng, chỉ có thể mỉm cười với anh ta: “Cảm ơn lời đề nghị của anh, tôi sẽ cân nhắc kỹ càng.”
Chủ cửa hàng nhiệt tình nói với Chu Bạch: “Không có gì, anh là người mới đến, có vấn đề gì không hiểu, cứ hỏi tôi."
Nói xong bước vào bếp bắt đầu làm món Chu Bạch yêu cầu. Không lâu sau, anh ta bưng đĩa ra, đặt trước bàn Chu Bạch.
"Món ăn tới rồi, mời ngài thong thả."
Lúc này, Chu Bạch nhìn thấy những vị khách khác cũng bắt đầu dùng bữa. Chủ quán chắc có chút thời gian rảnh nên vẫn ở lại với hắn.
"Đợi một chút, ông chủ. Tôi có một câu hỏi khác muốn hỏi anh."
Chủ cửa hàng dừng lại và nói: "Nói xem."
"Trong thị trấn Yên tĩnh này có cửa hàng băng đĩa nào không?"
Ông chủ suy nghĩ cẩn thận, rồi lắc đầu.
"Tôi hiếm khi nghe nhạc và chưa bao giờ mua đĩa hát. Hơn nữa trong thị trấn tôi cũng chưa từng nhìn thấy cửa hàng băng đĩa nào."
Chu Bạch nghe được câu trả lời của ông chủ không khỏi cau mày.
Anh ta chưa bao giờ nhìn thấy một cửa hàng băng đĩa?
Vậy thì cửa hàng băng đĩa mà mình nhìn thấy ngày hôm kia là gì?
Cửa hàng băng đĩa có nằm ở một địa điểm xa hay đơn giản là cửa hàng không tồn tại?
Nghĩ tới đây Chu Bạch bỗng nhiên cảm thấy sống lưng ớn lạnh. Hơn nữa, giọng hát thu hút hắn ngày hôm đó cũng rất quỷ dị.
Chu Bạch nhớ lại hình dáng cũ của cửa hàng đó. Cảm giác quỷ dị đó ngày càng sâu sắc hơn, luôn cảm thấy cửa hàng băng đĩa trông hơi lạc lõng so với những tòa nhà khác trong thị trấn.
Chủ quán thấy sắc mặt Chu Bạch bỗng nhiên có chút tái nhợt, lo lắng hỏi.
"Sao vậy?"
Chu Bạch phục hồi tinh thần lại, mỉm cười với anh ta.
"Không sao, chỉ tiếc là không mua được băng đĩa."
Chủ quán nghe xong không khỏi thở dài.
"Tôi không biết thưởng thức âm nhạc, chắc chắn chỉ có quý ông giàu có mới có thể thưởng thức những thứ này."
Nói xong, anh ta quay lại quầy tính tiền.
Chu Bạch ngồi vào chỗ ngồi, chậm rãi ăn bữa trưa trước mặt, sau đó lâm vào trầm tư.
Hôm nay đã là ngày thứ ba tham gia phó bản này, nhưng đến nay Chu Bạch mới thu hoạch được một cây thông. Vẫn còn một chặng đường dài trước khi vượt qua ải.
Chu Bạch nghĩ tới đây, đột nhiên cảm thấy bữa trưa trước mắt không có ngon như vậy nữa. Hắn chậm rãi ăn hết đồ ăn trên bàn rồi đi đến quầy tính tiền.
Một trong những yêu cầu của Chu Bạch khi vượt qua ải lần này là mời sáu người bạn đến dự bữa tiệc đêm Giáng sinh.
Vì vậy, Chu Bạch nên bắt đầu tìm kiếm bạn bè để mời từ bây giờ.
Chủ cửa hàng nhỏ này đối với Chu Bạch có vẻ là người thân thiện. Mời anh ta tham gia có lẽ không phải mạo hiểm.
Vì vậy, Chu Bạch coi anh ta là mục tiêu đầu tiên.