Chương 179: Bố Tư và chiếc bình

person Tác giả: Bạch Hồ Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 3,159 lượt đọc

Chương 179: Bố Tư và chiếc bình

Chu Bạch nhìn cậu bé trong ảnh, im lặng hồi lâu mới đóng sách lại. Hắn đặt cuốn sách trên tay lại chỗ cũ.

Sau khi ngồi trên ghế một lúc, hắn mở cửa phòng làm việc.

Lúc này, hắn đột nhiên nhìn thấy ngoài cửa xuất hiện một đôi mắt xanh lam, đang nhìn hắn.

Chu Bạch đột ngột bị doạ đến mức giật mình.

Bố Tư không biết đã đứng ngoài cửa thư phòng bao lâu. Trên mặt y không có biểu tình gì. Một đôi mắt xanh nhìn thẳng vào Chu Bạch.

Chu Bạch lập tức cảm giác được sau lưng lạnh lẽo.

Lúc trước Chu Bạch ở trong thư phòng, hắn rất ít khóa cửa. Vì vậy, Bố Tư có thể đã nhận thấy điều gì đó hơi bất thường.

Chu Bạch nhìn Bố Tư, dừng một chút, sau đó hỏi.

"Trên lầu dọn dẹp xong chưa?"

Bố Tư nghe Chu Bạch hỏi liền cúi đầu.

“Sạch sẽ rồi.”

Chu Bạch đi ngang qua y, đi xuống lầu.

Bố Tư liếc nhìn bóng lưng Chu Bạch, sau đó nhìn về phía thư phòng.

Trong phòng làm việc, Chu Bạch đặt cuốn sách thiếu nhi lại vào trong góc. Nếu không nhìn kỹ sẽ không ai nhận ra sự tồn tại của nó.

Mắt Bố Tư không hề nhìn vào cuốn sách. Y vừa liếc nhìn xung quanh liền tắt đèn trong thư phòng rồi đi theo Chu Bạch về phía cầu thang.

Chu Bạch đi tới đại sảnh lầu một, tìm một chỗ ngồi xuống.

Bố Tư đứng ở Chu Bạch phía sau, cúi đầu nhìn xuống, y có thể nhìn thấy đỉnh đầu Chu Bạch. Nếu muốn, y thực sự có thể giết Chu Bạch bất cứ lúc nào.

Chu Bạch không nói chuyện, cũng không quay đầu nhìn y. Nhưng Bố Tư vẫn đứng đó và không hề cử động.

Khán giả xem truyền hình trực tiếp cũng cảm nhận được bầu không khí tinh tế giữa chủ và đầy tớ.

Chu Bạch dựa lưng vào ghế. Trong tâm trí hắn, khuôn mặt của cậu bé và khuôn mặt của Bố Tư chồng lên nhau. Nó khiến hắn cảm thấy như đang ở trong một cuộn chỉ và cuối cùng cũng sắp tìm được đầu cuối của sợi chỉ.

Nếu Bố Tư muốn lấy mạng Chu Bạch, y sẽ có hàng trăm cơ hội để thực hiện điều đó sau bao nhiêu ngày ở bên cạnh.

Nhưng y không có, Chu Bạch tạm thời không cần lo lắng.

Tuy nhiên, y là con trai của lâu đài trước đó, nhưng lại không thừa kế lâu đài mà để Chu Bạch kế thừa, ẩn nấp bên cạnh Chu Bạch.

Lý do là gì?

Chu Bạch không nghĩ ra được một câu trả lời hợp lý cho việc này.

Trong đại sảnh của lâu đài.

Không ai trong số họ lên tiếng. Chỉ có một người ngồi và một người đứng.

Khán giả xem buổi phát sóng trực tiếp đều rất hào hứng và hồi hộp chờ đợi phần tiếp theo.

Lúc này, Chu Bạch rốt cuộc lên tiếng, phá vỡ sự im lặng giữa hai người.

"Bố Tư, nói cho tôi biết, anh là bạn của tôi phải không?"

Bố Tư nghe thấy câu hỏi của Chu Bạch sửng sốt.

Y không biết Chu Bạch hỏi có ý gì, có chút khẩn trương, không biết trả lời thế nào.

"Thưa ngài, tôi không biết, tôi chưa từng có bạn bè."

Chu Bạch cũng trầm mặc. Sau khi được một lúc, hắn tiếp tục.

"Tôi nghĩ anh nên được coi là bạn của tôi."

Bố Tư choáng váng nhìn sau lưng Chu Bạch. Liền nghe Chu Bạch tiếp tục nói.

"Ngày 24, với tư cách là bạn của tôi, anh sẽ cùng nhau tham dự bữa tiệc chứ?"

Chu Bạch nói xong liền quay đầu nhìn Bố Tư. Bố Tư đột nhiên cảm thấy mình không biết đặt tay vào đâu.

"Được… được rồi, thưa ngài."

Bố Tư nhanh chóng cúi đầu.

Chu Bạch mỉm cười, sau đó đứng dậy đi về phòng trên lầu hai. Hắn vào phòng tắm, tắm rửa, mặc bộ đồ ngủ rồi nằm lên giường ngủ.

Sáng hôm sau, sáu giờ sáng, Chu Bạch bị đồng hồ báo thức đánh thức. Hắn quay người nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng vẫn chưa lọt vào phòng.

Hắn tắt báo thức và quay lại ngủ.

Bên ngoài phòng vang lên tiếng "bang bang bang bang" vì đồng hồ báo thức của hắn đang reo. Cảm giác như có ai đó đang sợ hãi vì chiếc đồng hồ báo thức của Chu Bạch.

Chu Bạch nhấn đồng hồ báo thức, cũng không có ý định mở cửa. Thay vào đó, hắn quấn chặt mình trong chăn và ngủ thiếp đi.

Khoảng tám giờ sáng, nắng chiếu vào mặt Chu Bạch. Hắn lấy tay che nắng rồi ngồi dậy khỏi giường.

Bố Tư vẫn đứng ở ngoài cửa chờ Chu Bạch.

"Thưa ngài, hôm nay hình như dậy sớm."

Chu Bạch nhìn y, ngay lập tức y cúi đầu xuống.

"Đã muộn rồi, vốn là muốn ra ngoài sớm, không ngờ lại thức dậy không nổi."

Bố Tư lập tức mỉm cười.

"Vậy tôi sẽ chuẩn bị bữa sáng cho ngài."

Nói xong y bước xuống lầu.

Chu Bạch đi vào phòng tắm đánh răng rửa mặt, mặc quần áo đi ra ngoài, sau đó đi xuống cầu thang.

Chiếc bình cạnh cầu thang tầng 1 được đặt ở nơi kín đáo. Chu Bạch dừng lại bên cạnh chiếc bình, nhìn nó. Phía dưới bình có cột thấp làm bằng thạch cao.

Dựa vào kinh nghiệm xem phim truyền hình nhiều năm của Chu Bạch, chiếc bình này hẳn là một công tắc.

Bất quá Chu Bạch lại không biết đây là loại công tắc gì.

Chu Bạch liếc nhìn về phía nhà ăn. Bóng dáng Bố Tư ở phía xa đang đi về phía đại sảnh.

Vì vậy, Chu Bạch duỗi tay ra, giả vờ sờ bình hoa. Sau đó, hắn nghe thấy một tiếng hét lo lắng phát ra từ hướng Bố Tư.

"Thưa ngài!"

Chu Bạch rút tay lại, vẻ mặt khó hiểu nhìn Bố Tư.

"Sao vậy?"

Bố Tát bước nhanh đi mấy bước, đi tới Chu Bạch trước mặt. Nhưng mắt y vẫn nhìn vào chiếc bình.

"Tôi xin lỗi, thưa ngài. Vâng... bữa sáng đã được chuẩn bị sẵn rồi. Nếu ngài không đi ăn nhanh sẽ nguội mất. Nếu để nguội sẽ không tốt đâu."

Bố Tư đang kiếm cớ một cách vụng về cho mình khi vừa rồi lỡ thất thố.

Chu Bạch lại giả vờ như không phát hiện ra dị thường của y. Sau đó, hắn đi bộ đến nhà ăn.

Bố Tư quay đầu nhìn chiếc bình, sau đó đi theo Chu Bạch đi về phía nhà ăn.

Ăn sáng xong, Chu Bạch ngồi ở phòng khách, cầm cuốn album ảnh lên, lại bắt đầu lật xem.

Bố Tư đứng ở phía sau Chu Bạch, cho nên Chu Bạch không cách nào biết được vẻ mặt của y khi nhìn thấy ảnh của cha mình là thế nào.

Chu Bạch xem hết ảnh trong album rồi mới đóng album lại.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right