Chương 217: Giám đốc này có chút thiên vị
Chu Bạch nhìn thấy cảnh tượng bi thảm này, vô thức che mắt lại. Đỗ Bình thì lại run lên vì sợ hãi.
"Xong rồi, xong rồi. Giám đốc Lâm tới rồi. Không được, tôi phải trốn ngay."
Đầu Bự cũng có chút sợ hãi, nó vỗ móng vuốt sói và cố gắng đứng dậy khỏi mặt đất. Tuy nhiên, chuyển động của họ quá chậm.
Giọng nói của Giám đốc Lâm nhanh chóng vang lên.
“Tức chết ta rồi, tức chết ta rồi! Là ai? Lại là ai? Thằng nhóc nào lại gây chuyện? Liệu còn có thể cho ta sống yên nữa hay không?"
Đầu Bự sợ đến mức vội vàng lăn sang một bên, hai tay ôm đầu trốn dưới gầm bàn, nó cho là mình nấp rất tốt. Kỳ thật cửa phòng bếp vừa mở ra, trước tiên nhìn thấy liền sẽ là nó.
Chu Bạch nhìn thấy nó trí tuệ kém cỏi không khỏi lắc đầu.
Sau đó hắn nhìn Đỗ Bình.
Anh ta có vẻ thông minh hơn nhiều, thấy anh ta nhanh chóng đóng cửa lại và trốn đằng sau.
Chu Bạch cảm thấy nơi ẩn náu này khá tốt.
Vì vậy, hắn nhìn quanh, suy nghĩ tìm một chỗ ẩn nấp cho mình.
Thật không may, xung quanh hắn không có nơi ẩn nấp. Hơn nữa, bây giờ có thể đã quá muộn để lao ra ngoài.
Nếu không thể trốn tránh thì chả cần quái gì để ý nữa.
Chu Bạch lấy bột protein, tìm một cái cốc rồi đổ một ít vào đó. Chu Bạch vừa làm xong hành động này, liền nghe thấy tiếng bước chân từ ngoài cửa truyền đến.
Sau đó, một tiếng “rầm”, cửa bếp bị dùng lực đá tung ra.
Tay cầm chén của Chu Bạch khựng lại, nhớ tới Đỗ Bình còn trốn sau cửa, không khỏi liền vì anh ta mặc niệm.
Lúc này, một người đàn ông khoảng 50 tuổi giận dữ xuất hiện trong bếp.
"Ai lại gây chuyện nữa đây? Xem ra sớm muộn gì nơi thu nhận này của ta cũng không thể mở được nữa!"
Đầu Bự nghe thấy thanh âm này, toàn thân run lên, dùng tay ôm chặt đầu, như thể làm như vậy Giám đốc Lâm sẽ không nhìn thấy.
Mặc dù Đầu Bự không muốn bị Giám đốc Lâm nhìn thấy, nhưng Giám đốc Lâm đã nhanh chóng nhìn ra.
"Đầu Bự, lại là ngươi! Ngươi không thể để ta bớt lo lắng được hả? Cút ra khỏi đây. Đừng tưởng trốn dưới gầm bàn sẽ không có việc gì?”
Giám đốc Lâm chỉ vào Đầu Bự đang trốn dưới gầm bàn và mắng nó. Nhưng Đầu Bự lúc nào cũng run rẩy, không dám ra ngoài chút nào.
Kết quả là Giám đốc Lâm ngày càng trở nên cáu kỉnh khi nói chuyện.
Vừa nói, ông ta vừa dùng chân giẫm mạnh lên bộ đồ ăn vỡ trên mặt đất.
"Đã bao nhiêu lần ta bảo ngươi không được vào bếp, không được dọn dẹp, không được chạm vào đồ vật! Tại sao ngươi không nghe lời hả? Tại sao? Chính xác là tại sao?"
Giám đốc Lâm càng nói càng tức giận. Đang nói, ông ta đột nhiên dùng tay đập mạnh những mảnh thủy tinh trên mặt đất.
Chu Bạch làm quần chúng ăn dưa bưng chén đứng một bên. Khi nhìn thấy cảnh này, cũng há hốc mồm.
Sau khi tay của Giám đốc Lâm chạm đất, nó đã bị bao phủ bởi những mảnh thủy tinh, sau khi nghiến răng chịu đau, cuối cùng ông ta cũng bình tĩnh lại.
Cái Đầu Bự vẫn rúc dưới gầm bàn, toàn thân run rẩy không dám phát ra âm thanh.
Giám đốc Lâm liếc nhìn nó. Thở nặng nhọc, ông ta ngồi bệt xuống đất, cúi đầu và dùng tay rút từng mảnh thủy tinh ra. Nhưng ánh mắt của ông ta lại rơi vào Chu Bạch.
Chu Bạch phát hiện Giám đốc Lâm đang nhìn mình, tim đập thình thịch. Sau đó, nghe thấy Giám đốc Lâm hỏi hắn.
"Anh và Đầu Bự cùng nhau làm loạn nhà bếp hả?"
Chu Bạch nhìn thấy Giám đốc Lâm nói như vậy, trong lòng có ý nghi ngờ, nếu trả lời có, sẽ lập tức bị đuổi ra khỏi nơi thu nhận.
Chuyện gì phải đến vẫn sẽ đến.
Chu Bạch nói với chính mình phải bình tĩnh.
Sau đó hắn giơ chiếc cốc trên tay lên và đưa cho Giám đốc Lâm.
"Tôi không làm gì cả, tôi chỉ đến đây để giúp Tiểu Hắc làm bột protein thôi."
Kỳ thực nếu Chu Bạch thật sự không làm gì thì cũng không phải như vậy. Bởi vì hắn cũng giúp Đầu Bự bật bếp ga. Nếu bị điều tra nghiêm khắc, hắn có thể bị coi là đồng phạm.
Nhưng lúc này Chu Bạch cho dù có bị đánh chết cũng không nhận.
Giám đốc Lâm nghe Chu Bạch giải thích, cũng không hỏi thêm gì nữa.
Ngược lại, ông ta sốt ruột nói: “Sao không pha nhanh đi?”
Chu Bạch bất đắc dĩ nói: “Nước nóng quá, tôi đang đợi nhiệt độ giảm xuống mới pha vào.”
Giám đốc Lâm thấy dáng vẻ vô tội của Chu Bạch, đột nhiên lại đổi sắc mặt.
"Vậy bây giờ anh không có việc gì làm à, sao không dọn bếp cho Đầu Bự đi?"
Chu Bạch nói "Ồ", đặt cốc xuống, cầm chổi lên và bắt đầu quét sàn.
Đầu Bự vẫn ôm đầu, không dám ngẩng đầu nhìn Giám đốc Lâm.
Giám đốc Lâm nhìn nó, không nói thêm gì nữa rồi bước ra khỏi bếp với bàn tay vẫn còn rỉ máu.
Trong lúc quét sàn, Chu Bạch cảm thấy hành vi vừa rồi của Giám đốc Lâm có chút kỳ lạ.
Bề ngoài, ông ta đang mắng Đầu Bự. Nhưng trên thực tế, không hề có biện pháp trừng phạt nào cả.
Vừa bước vào, ông ta đã nhìn thấy Đầu Bự ở đâu. Cho dù vô cùng tức giận, ông ta thà tự làm tổn thương mình còn hơn động đến Đầu Bự.
Nếu đây là nhà bếp bừa bộn do Chu Bạch làm ra thì hắn đã bị đuổi ra khỏi nơi thu nhận từ lâu rồi.
Chu Bạch cảm thấy Giám đốc tựa hồ có chút thiên vị?
Hắn nhìn Đầu Bự, người vẫn đang run rẩy. Trong đầu hắn đang phân tích những thông tin mình có được.
Bàn tay hắn vô thức quét đất. Quét được nửa đường, chợt nhớ ra có Đỗ Bình ẩn sau cánh cửa. Tranh thủ thời gian cầm cây chổi, và đi qua để kiểm tra anh ta.
Trên đầu Đỗ Bình có một vết sưng rất lớn. Mãi đến Chu Bạch đi tới mở cửa, anh ta mới dám xoa đầu đi ra ngoài.
Nhìn thấy anh ta như vậy, Chu Bạch hết sức cố gắng nhịn cười.
Đỗ Bình vẻ mặt buồn bã đang định nói hết nỗi bất bình của mình cho Chu Bạch. Đột nhiên anh ta nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt đột nhiên thay đổi.
“Xong, xong đời rồi. Tiểu Hắc lại sắp tức giận rồi. Xong, xong đời rồi. Sau này anh làm cho nó bột protein, tôi không dám đi."