Chương 224: Thái độ kỳ lạ của người giao đồ ă
Nói thật, Chu Bạch lúc đầu thật sự không có ý tưởng này. Nhưng sau khi Đỗ Bình nói ra lời này, hắn liền cảm thấy ý tưởng này có thể thực hiện được.
Vì vậy, hắn không có trả lời Đỗ Bình vấn đề, mà đứng lên nói với Đỗ Bình: “Cám ơn.”
Đỗ Bình ngơ ngác nhìn Chu Bạch.
Chu Bạch thì mỉm cười, cầm chiếc chậu bên cạnh lên rồi đi về phía phòng mình.
Các quy tắc yêu cầu các động vật khác không được tiếp cận rùa.
Chu Bạch lúc đầu rất khổ sở.
Rùa được đặt bên ngoài và sống cùng các động vật khác nhưng chúng không được phép đến gần.
Cái này thật sự có chút khó xử người rồi.
Có phải để mắt tới nó mọi lúc không?
May mắn thay, Đỗ Bình nghĩ ra một ý tưởng mới để giải quyết vấn đề và vấn đề đã được giải quyết ngay lập tức, trực tiếp nuôi rùa trong phòng Chu Bạch.
Vậy thì những động vật khác không thể chạm vào nó?
Tuy nhiên, con rùa này có vẻ không thích Chu Bạch lắm, chỉ sợ cuộc sống sau này của nó liền sẽ trôi qua tương đối sầu não.
Tuy nhiên, Chu Bạch lại không để ý đến vẻ mặt chán nản của rùa đen mà cầm chiếc chậu trong tay đi vào phòng, nhìn xuống con rùa trong chậu, thấy nó vẫn nằm trên đá, không hề cử động.
Chu Bạch nhìn nó một lúc, sau đó nhấc con tôm trong chậu lên đặt trước mặt nó. Rùa vẫn ngoảnh mặt đi, thậm chí không thèm nhìn con tôm chứ đừng nói đến việc ăn nó.
Chu Bạch chỉ có thể thở dài, vẫn chưa nghĩ ra cách nào có thể làm cho con rùa này vui vẻ, nhìn nó một lúc rồi để nó trong phòng và đóng cửa lại.
Chu Bạch tiếp theo phải tiếp tục làm việc.
Là nhân viên của một nơi thu nhận động vật đi lạc, công việc chính của Chu Bạch là chăm sóc những con vật trong nơi thu nhận. Mỗi con vật ở nơi thu nhận này đều là những gia hoả khó chăm sóc.
Chu Bạch không dám lơ là, liền bắt đầu không ngừng làm việc.
Thời gian trôi qua rất nhanh, đã đến bốn giờ chiều.
Chuông cửa reo bên ngoài cửa nơi thu nhận.
Quy tắc làm việc đối với nơi thu nhận động vật đi lạc, Điều 7.
[Ở nơi thu nhận, vào lúc bốn giờ chiều mỗi ngày sẽ có người đến giao đồ ăn. Đừng bao giờ giao tiếp quá nhiều với đối phương. Sau khi nhận đồ, vui lòng kêu đối phương lập tức rời đi. ]
Chu Bạch nhớ tới, hẳn là có người tới giao đồ ăn. Vì vậy, hắn bỏ công việc dọn dẹp của mình xuống và chạy ra cửa.
Khi Chu Bạch mở cửa ra, hắn nhìn thấy ngoài cửa đứng một người đàn ông quấn chặt lấy mình. Chu Bạch không thấy được mặt khác của y, chỉ có thể miễn cưỡng nhìn thấy đôi mắt lộ ra của đối phương.
Chu Bạch vừa nhìn thấy đối phương như vậy, tim lập tức đập mạnh.
Người giao đồ ăn ngoài cửa hiển nhiên sửng sốt khi nhìn thấy Chu Bạch mở cửa. Sau đó trong mắt y lộ ra vẻ hoảng sợ.
Chu Bạch đưa tay ra, muốn giúp đối phương lấy đồ ăn trong tay. Nhưng đối phương lại nhanh chóng tránh khỏi tay Chu Bạch như thể đang tránh ôn thần.
Chu Bạch chưa bao giờ bị người khác ghét bỏ như vậy, nên có chút khó hiểu nhìn đối phương. Nhưng đối phương lại không nói một lời, hoảng sợ đặt đồ vật xuống, sau đó nhanh chóng bỏ chạy.
Chu Bạch cảm thấy chuyện này thực sự kỳ quái.
Nơi thu nhận bị ô nhiễm nghiêm trọng, rồi người bên ngoài cũng biết chuyện?
Đó là lý do tại sao y bọc người mình kỹ đến thế.
Nếu là như vậy, y nhìn thấy Chu Bạch liền sợ hãi, chuyện gì xảy ra?
Sợ Chu Bạch làm ô nhiễm?
Chẳng lẽ y cho rằng Chu Bạch trông đáng sợ sao?
Chu Bạch trong lòng giễu cợt nghĩ. Sau đó lắc đầu, nhặt đồ ăn ném xuống đất lên chuyển vào phòng bếp.
Đầu bếp béo lúc này đã đứng trong bếp, bắt đầu chuẩn bị bữa tối cho các con vật, anh ta nhìn thấy Chu Bạch bưng đồ ăn đi vào, trên mặt lại lộ ra vẻ kỳ quái, vừa nói với Chu Bạch vừa xử lý nguyên liệu.
“Cố gắng ít nói chuyện với người đưa nguyên liệu nhất có thể.”
Chu Bạch muốn nói chuyện với người đó, nhưng người này tránh né hắn như ôn thần. Chu Bạch căn bản không có cơ hội này.
Nghĩ đến đây, hắn chợt nhận ra một vấn đề.
Quy tắc 7 của Quy tắc làm việc của Trung tâm bảo vệ động vật đi lạc nêu rõ: “Không bao giờ giao tiếp quá nhiều với người khác”.
Đầu bếp béo này còn nói: "Cố gắng ít nói chuyện với y nhất có thể."
Ai cũng bảo hắn đừng nói chuyện với y.
Bằng không, ngày mai thử trò chuyện với đối phương một chút?
Chu Bạch càng nghĩ càng cảm thấy phương pháp này có thể thực hiện được.
Vì vậy, hắn vui vẻ nói với đầu bếp: "Không thành vấn đề, tôi sẽ cố gắng ít nói chuyện với y nhất có thể."
Đầu bếp không biết Chu Bạch đang có ý đồ xấu gì, chỉ nghĩ hắn thực sự đã nghe những gì mình nói.
Anh ta không nói thêm gì nữa, chỉ đạo Chu Bạch đem nguyên liệu để vào chỗ thích hợp, sau đó bắt đầu chuẩn bị bữa tối cho dã thú.
Sáu giờ chiều, đầu bếp chuẩn bị bữa tối đầu tiên cho Đầu Bự.
Vẫn đưa hai đĩa lớn cho Chu Bạch, để hắn mang đồ ăn cho Đầu Bự.
Quy tắc làm việc đối với nơi thu nhận động vật đi lạc, Điều 2.
[Giờ làm việc được chỉ định tại nơi thu nhận là từ 7 giờ 30 sáng đến 6 giờ chiều. Nhưng đừng giới hạn thời gian này. Bạn phải bắt đầu làm việc bất cứ khi nào động vật cần bạn. ]
Vì vậy, mặc dù đã sáu giờ chiều nhưng cũng nên tan làm. Tuy nhiên, Chu Bạch vẫn phải bắt đầu làm việc bất cứ lúc nào miễn là các loài động vật có nhu cầu.
Cho nên Chu Bạch chỉ có thể phục vụ đám thú vật ăn xong bữa tối, sau đó mới có thể nghỉ ngơi ăn uống.
Phải nói phó bản này chắc chắn là phó bản có địa vị thấp nhất trong số các nhân vật do Chu Bạch thủ vai.
Không có cách nào, Chu Bạch lần này lại dấn thân vào "ngành dịch vụ" nên khó tránh khỏi vất vả.
Hắn tự an ủi mình như thế, cố gắng mỉm cười rồi dọn bữa tối trước mặt các con vật với thái độ phục vụ tốt.
Km