Chương 234: Đầu bếp dị thường
Ở lối vào nơi thu nhận, không có gì ngạc nhiên khi vẫn còn có người giao đồ ăn đang quấn chặt người. Toàn thân chỉ lộ ra một đôi mắt hoảng sợ.
Nhìn thấy Chu Bạch mở cửa, y lập tức đem nguyên liệu giỏ lớn trong tay đưa vào trong cửa. Sau đó chuẩn bị rời đi.
Chu Bạch sợ y muốn rời đi, vội vàng lên tiếng ngăn cản.
"Ngươi khoan hãy đi, ngày mai ta muốn nhờ ngươi mua đồ cho ta."
Đối phương nghe được lời nói của Chu Bạch thì dừng lại, quay người lại nhìn Chu Bạch, sau đó theo bản năng lùi lại một bước.
Cố gắng giữ một khoảng cách nhất định giữa mình và Chu Bạch.
Hiện tại Chu Bạch nhìn thấy y cảnh giác như vậy, cũng không có để ý quá nhiều. Thay vào đó, hắn đi thẳng vào vấn đề, lấy từ trong túi ra sáu tờ một trăm đô la và đưa cho y.
"Ta muốn mua một cái gương, ngươi cảm thấy nhiêu đây mua đủ không?"
Người giao đồ ăn nhìn tiền trong tay Chu Bạch. Sau khi do dự một lúc, y đưa bàn tay đeo găng ra, cẩn thận tránh chạm vào tay Chu Bạch.
Sau khi nhận được tiền, y nhanh chóng đút vào túi. Sau đó hướng Chu Bạch gật đầu.
Chu Bạch cảm thấy bất đắc dĩ khi nhìn thấy người giao đồ ăn cố tránh mặt mình. Nhưng thấy y sợ hãi nên đã đưa tay ra lấy tiền.
Có lẽ giá trị của sáu tờ bạc trăm đô này không quá thấp. Có vẻ như số tiền này chắc chắn đủ để mua một chiếc gương.
Chu Bạch nghĩ tới đây, lại nhấn mạnh với người giao đồ ăn.
"Vậy ngày mai nhớ mang gương cho ta."
Đối phương vẫn không lên tiếng, mà hướng về Chu Bạch gật đầu. Sau đó nhanh chóng chạy trốn khỏi hắn.
Chu Bạch đứng ở cửa nhìn con đường vắng vẻ bên ngoài nơi thu nhận.
Tuy cửa bị hắn dễ dàng mở ra, nhưng bên ngoài tựa hồ cũng không có nguy hiểm gì. Nhưng Chu Bạch biết mình không có cách nào bước ra khỏi cánh cửa này.
Có thể vừa ra ngoài là sẽ chết ngay lập tức.
Ngoài cửa nơi thu nhận, ngoại trừ người giao đồ ăn, toàn bộ con đường vắng không một bóng người đi bộ. Khung cảnh trông như thể đang ở trong một thành phố chết.
Người và động vật ở nơi thu nhận này đã bị bỏ rơi từ lâu.
Chu Bạch đứng đó nhìn theo bóng lưng người giao đồ ăn rời đi. Chỉ thấy thân ảnh của y càng ngày càng đi xa, càng ngày càng nhỏ, sau đó hoàn toàn biến mất khỏi trong mắt Chu Bạch.
Chu Bạch không đóng cửa nơi thu nhận cho đến khi người giao đồ ăn không còn nhìn thấy nữa. Sau đó hắn nhặt những nguyên liệu mà đối phương đã đặt trên mặt đất lên.
Chu Bạch cầm nguyên liệu đi về phía phòng bếp. Khi bước vào bếp, hắn nhìn thấy đầu bếp đang cầm một chậu hạt dẻ lớn và bóc vỏ.
“Tôi sẽ đặt những món ăn mới được giao vào chỗ cũ như ngày hôm qua.”
Chu Bạch nói xong liền đặt giỏ nguyên liệu trong tay vào chỗ cũ như ngày hôm qua.
Sau khi đặt nguyên liệu xong, hắn quay lại nhìn đầu bếp.
Thông thường lúc này đầu bếp sẽ yêu cầu hắn ở lại giúp đỡ. Vì vậy, Chu Bạch dự định chủ động hỏi xem mình có thể giúp đỡ gì không.
Tuy nhiên, khi quay lại nhìn đầu bếp, hắn thấy hạt dẻ trong tay không được giữ chắc chắn, vừa bóc được một nửa vỏ lại rơi xuống chậu.
Hôm nay đầu bếp đã bóc một hạt dẻ và đánh rơi nó mấy lần liên tiếp.
Điều này làm anh ta hơi khó chịu, giơ tay định cử động thì không ngờ cả chậu hạt dẻ không thể tự chủ mà rơi xuống đất.
"Thật kỳ quái! Tại sao tay của ta càng ngày càng kém linh hoạt? Bây giờ nhặt một hạt dẻ nhỏ cũng khó như vậy sao?"
Chu Bạch nghe được lời nói của đầu bếp cảm thấy có gì đó không đúng. Hắn nhanh chóng hạ mắt xuống bàn tay của đầu bếp.
Nhưng khi nhìn thấy bàn tay của người đầu bếp, chúng trông không có gì bất thường, rõ ràng là một đôi tay của con người bình thường.
Chu Bạch nhìn thấy bàn tay bình thường của anh ta, nhưng trong lòng cũng không yên tâm. Thay vào đó, hắn nhìn vào hành động tiếp theo một cách thận trọng hơn.
Đầu bếp phàn nàn xong, ngồi xổm xuống nhặt chiếc chậu sắt dưới đất lên. Sau đó anh ta bắt đầu nhặt những hạt dẻ vương vãi trên mặt đất.
Chu Bạch đứng sang một bên, quan sát động tác của anh ta. Nhưng càng nhìn càng cảm thấy có gì đó không ổn.
Bởi vì tay anh ta đang cầm hạt dẻ trên mặt đất với một tư thế kỳ lạ, không phải lúc nào cũng có thể nhặt nó lên. Luôn phải mất nhiều nỗ lực để nhặt một hạt dẻ lên khỏi mặt đất.
Chu Bạch nghĩ đến cảm giác mơ hồ trước mắt vào buổi sáng, cũng nghĩ đến vẻ mặt sợ hãi của người giao đồ ăn khi nhìn thấy hắn.
Đột nhiên lòng chợt thấy lạnh buốt.
Hắn đưa tay ra, cố gắng chắc chắn rằng mình vẫn bình thường. Nhưng thứ đập vào mắt hắn à một đôi tay bình thường, không có gì bất thường cả.
Chu Bạch chỉ có thể thu tay về. Sau đó hắn đi về phía đầu bếp, ngồi xổm trên mặt đất giúp anh ta nhặt hạt dẻ trên mặt đất.
"Để tôi bóc hạt dẻ, anh đi làm việc khác đi."
Với sự giúp đỡ của Chu Bạch, tất cả hạt dẻ trên mặt đất đều nhanh chóng được nhặt lên.
Đầu bếp nhìn thấy Chu Bạch đã bắt đầu giúp bóc vỏ hạt dẻ, liền không khách khí với hắn, liếc nhìn hắn rồi đi làm việc khác.
Khoảng 2 tiếng sau, món ăn đầu tiên cho đàn vật nuôi cuối cùng cũng đã hoàn thành.
Chu Bạch giúp bưng đồ ăn vào đĩa, sau đó đi tới đưa đồ ăn cho bọn chúng.
Bữa tối chuẩn bị cho chú vẹt biết nói hôm nay là món đậu rán mà nó yêu thích.
Khi Chu Bạch đang cầm đĩa đậu xuất hiện trước mặt con vẹt, nhìn thấy nó vui vẻ bay vòng quanh Chu Bạch hai lần trước khi đáp xuống mép đĩa ăn.
“Đậu rán, đậu rán, đậu rán ta thích nhất.”
Tuy nhiên, nó không vui được bao lâu, chân nó vừa chạm đất liền kêu lên đau đớn.
“Ôi, đau quá.”
Chân của nó mới bị thương sáng nay.
Dù “Giám đốc Lâm” đã băng bó nó nhưng việc chân chạm vào vết thương khi rơi xuống đất vẫn không thể tránh khỏi.
"Bảo Tử chết tiệt, ta ghét nhất Bảo Tử, không quý, Bảo Tử không quý! Để nó bị Tiểu Hắc đánh chết. Hừ, ta đau muốn chết."