Chương 266: Trước trận chiến (1)
"Mèo đen nhỏ, chị sắp làm một chuyện rất nguy hiểm, bé không thể đi cùng chị."
Chu Bạch nắm lấy tay áo cô bé không buông.
Để đối phó với thứ nguy hiểm như kẻ thù, tất nhiên sẽ an toàn hơn khi mang theo một con mèo đen nhỏ với sức mạnh đáng kinh ngạc, không sợ bị ô nhiễm và móng vuốt sắc nhọn.
Ngô Anh nhẹ nhàng gỡ chân Chu Bạch ra khỏi tay áo mình.
"Mèo đen nhỏ, chị không đi ra ngoài chơi, ngày mai đi ra ngoài hái dược liệu, chị sẽ mang bé đi ra ngoài."
Chu Bạch cảm thấy Ngô Anh hiển nhiên đã hiểu lầm hắn. Vì vậy, hắn chỉ có thể duỗi ra móng vuốt sắc bén, vung hai lần trên không trung, thực hiện tư thế tấn công.
Ngô Anh nhìn thấy thế liền bật cười.
"Bé muốn nói bé cũng có thể chiến đấu hả?"
Chu Bạch vội vàng gật đầu.
"Được rồi được rồi, để chị đưa bé đi cùng. Nhưng bé không được chạy lung tung, biết không?"
Nói xong, cô bé lấy ra một cái gùi nhỏ, sau đó bế con mèo con lên, bỏ vào giỏ rồi lấy ra một mảnh vải phủ trên gùi.
Sau đó, từ trong tủ lấy ra một bộ quần áo bảo hộ nhỏ, mặc vào xong, đeo gùi trên lưng bước ra khỏi phòng.
Chu Bạch nằm ngửa, cùng Ngô Anh đi ra khỏi phòng.
Trên đường đi, Chu Bạch nhìn qua khe hở của gùi, nhìn thấy rất nhiều người mặc quần áo bảo hộ lần lượt đi ra khỏi phòng mình.
Những bộ đồ bảo hộ đó có màu trắng và trong suốt. Dù quần áo che kín nhưng vẫn có thể phân biệt khuôn mặt của họ.
Chu Bạch nhìn thấy trong đám người có nam có nữ có già có trẻ. Tất cả đều bước xuống cầu thang với vũ khí trên tay.
Chu Bạch nhìn biểu tình trên mặt bọn họ, trong lòng trở nên nặng nề.
Đám đông dừng lại khi họ tới tầng một.
Ngô Anh cũng dừng lại và đứng ở phía sau đám đông với thân hình nhỏ bé.
Chu Bạch ở trong gùi, góc nhìn hạn chế nên lén lút vén một góc vải lên, chỉ lộ ra một đôi mắt, lặng lẽ quan sát địa hình xung quanh.
Đúng lúc này, một người đàn ông mặc áo choàng đen bên ngoài quần áo bảo hộ bước xuống bậc đá phía sau Ngô Anh.
Vì trang phục của anh ta nên trông hơi khác một chút. Vì thế Chu Bạch vô thức nhìn anh ta.
Tuy nhiên, chiếc mũ áo choàng đen và chiếc mặt nạ đen anh ta đeo đã che gần hết khuôn mặt.
Khi Chu Bạch nhìn về phía anh ta, hắn chỉ nhìn thấy một đôi mắt. Hơn nữa, ánh mắt của anh ta vừa lúc đang nhìn Chu Bạch.
Chu Bạch vừa nhìn thấy ánh mắt của anh ta, trong đầu cảnh giác lập tức vang lên.
Vẻ mặt này có chút âm trầm.
Hơn nữa, Chu Bạch lại cảm thấy có chút quen thuộc với đôi mắt này.
Mình đã nhìn thấy đôi mắt này ở đâu rồi nhỉ?
Ý nghĩ này vừa hiện lên trong đầu hắn liền cảm giác được Ngô Anh xoay người lại.
Sau đó cô bé ngọt ngào gọi người đàn ông mặc áo choàng đen: "Nhị ca ca".
Kết quả, Chu Bạch cuối cùng cũng hiểu được nguồn gốc của loại cảm giác quen thuộc này.
Đây là người anh thứ hai bị bệnh, nước da xanh xao, y đã nhìn vào mắt Chu Bạch qua khe cửa.
Nhị ca nghe thấy Ngô Anh gọi mình liền đưa tay lên miệng, sau đó ho một tiếng dữ dội.
Sau đó, Chu Bạch nhìn thấy dì hai trang điểm đậm, lo lắng đi tới.
"Ngô Trì, đứa con đáng thương của ta. Lão tộc trưởng này thật là nghiêm túc. Con trai ta bệnh nặng mà còn nhất định phải đến chống đỡ ngoại địch. Gia quy là chết, nhưng người là sống, không thể biến báo một chút sao?"
Chu Bạch che lại tấm vải và lại nằm vào trong gùi.
Khi nghe dì hai nói điều này, hắn thực sự muốn nói điều gì đó với bà ta.
“Không thể.”
Nhưng bây giờ hắn cần đóng vai một chú mèo con bình thường. Vì thế chỉ có thể chịu đựng sự thôi thúc muốn cãi nhau với người khác.
Dì hai lo lắng kéo Ngô Trì, muốn anh ta đứng sang một bên nghỉ ngơi.
Lúc này, trước mặt đám người vang lên một giọng nói già nua.
"Đội chiến đấu thứ nhất và thứ hai, hãy nghe lệnh và lấy vũ khí của mình! Chúng ta không được để những con quái vật đó bước vào ngôi nhà cổ của chúng ta!"
Sau đó, Chu Bạch nghe thấy nhiều người đồng loạt hét lên.
“Thề chết sẽ bảo vệ tổ trạch nhà họ Ngô!”
Những đội chiến đấu này tuy số lượng không nhiều nhưng lại lấy khí thế thiên quân vạn mã mà hô vang.
Chu Bạch nhìn bọn họ qua khe hở trên gùi, thấy họ đều cầm trường thương và bước đi gọn gàng về phía cửa ngôi nhà cổ.
Sau đó, giọng nói già nua tiếp tục.
"Đội chiến đấu thứ ba nghe lệnh và lấy vũ khí của mình. Bắn càng nhiều quái vật càng tốt."
Sau đó, một đội người khác đồng thanh hét lên.
“Đem hết toàn lực, bảo vệ tổ trạch nhà họ Ngô."
Chu Bạch nhìn thấy nhóm người này cầm cung tên trong tay.
Sau khi hét lên, tất cả đều leo lên một nơi cao.
Trận địa sẵn sàng đón quân địch, tùy thời chuẩn bị nghênh đón địch nhân tiến công.
Cuối cùng, giọng nói già nua nói với một đội trưởng cường tráng với trường đao trên thắt lưng.
"Ngô Hổ, đội thứ tư do ngươi chỉ huy, tất cả tộc nhân có mặt đều là tuyến phòng thủ cuối cùng của chúng ta trước kẻ thù. Các ngươi phải biết rằng nếu không phòng thủ được ở đây thì nhà họ Ngô của chúng ta sẽ hoàn toàn bị tiêu diệt."
Ngô Hổ nắm chặt thanh trường đao và gật đầu nặng nề với ông già.
Chu Bạch tiến lại gần gùi, xuyên qua khoảng trống giữa đám người, miễn cưỡng có thể nhìn thấy người đàn ông gần như muốn cho hắn ăn cá khô mốc.
Hóa ra anh ta là đội trưởng của đội thứ tư, tên là Ngô Hổ.
Chu Bạch đang tập trung vào sự việc bên ngoài. Đột nhiên, tầm nhìn trước mắt bị một mảnh vải đen chặn lại.
Sau đó, tấm vải đen từ từ di chuyển xuống.
Sau đó Chu Bạch thấy một đôi mắt cực kỳ to lớn đi tới gần trong giỏ, nhìn xem con mèo đen nhỏ đang lén lút nhìn trộm bên trong.
Đột nhiên, toàn thân Chu Bạch lông tóc dựng đứng.
Sau đó theo phản xạ, hắn duỗi móng vuốt ra và nhắm vào đôi mắt đó.