Chương 282: Thái độ của lão tộc trưởng (2)
Ngô Anh kinh ngạc nhìn đĩa đầy đồ ăn.
" Anh Hổ, sao nhiều quá vậy? Em đâu có thể ăn nhiều như vậy?"
Lúc này Ngô Hổ mới làm bộ tùy ý nói.
"Trong phòng của em không phải có mèo con sao? Chỉ cần... đưa cho nó."
Nói xong, không thèm để ý đến Ngô Anh, nháy mắt với Chu Bạch như đang ghi công.
Chu Bạch bất đắc dĩ vẫy tay với anh ta, coi như là chào hỏi.
Nhưng Ngô Anh lại nghĩ đến mèo con đi theo mình. Từ đó hắn không ăn được cái gì ngon nên nhận lòng tốt của Ngô Hổ, cầm đĩa cơm anh ta đưa qua đặt lên bàn.
Sau khi Ngô Hổ hoàn thành nhiệm vụ thì lợi dụng lúc Ngô Anh không thấy, vẫy tay chào Chu Bạch, sau đó lập tức lẻn đi.
Nhìn thấy trên người Ngô Hổ lấm bùn và vẻ mặt vui vẻ, Chu Bạch biết công việc giăng bẫy buổi chiều của mình hẳn là đã hoàn thành, tiến hành rất thuận lợi.
Đối với năng lực làm việc của Ngô Hổ vẫn rất yên tâm, nghĩ đến đây, hắn cảm thấy bình tĩnh hơn một chút.
Bữa tối hôm nay rõ ràng phong phú hơn trước rất nhiều, Ngô Anh đưa một nửa cơm cho Chu Bạch, sau đó đưa một con cá vào đĩa và một đĩa thịt xào đưa cho Chu Bạch. Nhưng cô bé lại bất đắc dĩ để lại chân vịt và một đĩa rau trên đĩa.
Chu Bạch thấy sau khi có nhiều món như vậy, Ngô Anh vẫn chọn ăn chân vịt. Trong lòng liền cảm giác mình để Ngô Hổ mang chân vịt đến, thật sự quá đúng mà.
Hai người ăn xong, mỗi người sờ cái bụng căng phồng của mình, rồi ngồi thẫn thờ mãn nguyện.
Tuy nhiên, khoảng thời gian nhàn nhã này chẳng kéo dài được bao lâu. Thời gian bắt đầu trận chiến bảo vệ sắp đến rồi.
Cô bé từ trong tủ lấy ra một bộ quần áo bảo hộ mới, mặc bộ quần áo bảo hộ này vào người, cầm dao găm chuẩn bị ra ngoài chiến đấu.
Chu Bạch nhìn thấy Ngô Anh đi ra ngoài, liền quấn lấy cô bé kêu mang hắn đi cùng giống như tối hôm qua.
Cho nên Ngô Anh chỉ có thể lần nữa đem Chu Bạch đặt ở trong chiếc gùi, cô bé dẫn hắn xuống lầu.
Ngô Anh đi vào sân trong ở tầng một.
Và cũng giống như đêm qua, nhiều tộc nhân Ngô gia cầm vũ khí nhanh chóng tụ tập xung quanh cô bé.
Chu Bạch giấu mình trong chiếc gùi, từ trong khe hở nhìn xung quanh.
Ngô Trì, người luôn mặc áo choàng đen, vẫn như vậy, y đợi cho đến khi mọi người đến trước mới xuất hiện cuối cùng.
Chu Bạch nằm ở trong chiếc gùi, ánh mắt chuyển động khi y xuất hiện.
Ngô Trì tựa hồ cũng rất quan tâm tới sự tồn tại của Chu Bạch. Ánh mắt y luôn rơi vào chiếc gùi của Ngô Anh.
Lão tộc trưởng đứng trước đám đông.
Như thường lệ, Ngô Xung đứng ở bên trái.
Tuy nhiên, sự khác biệt ngày nay là Ngô Hổ vậy mà đứng về phía bên phải của lão tộc trưởng.
Khi những người trong tộc khác nhìn thấy nơi Ngô Hổ đang đứng, họ đều cúi đầu và bắt đầu thì thầm.
Chu Bạch đang nằm trong chiếc gùi, xuyên qua khe hở đám người nhìn thấy Ngô Hổ sắc mặt nghiêm túc nhìn tất cả các tộc nhân, kỳ thực tựa hồ có chút bình tĩnh cùng tự tin.
Tuy nhiên, điều mà Chu Bạch không biết là Ngô Hổ không có ý giữ vẻ mặt nghiêm túc. Chỉ là anh ta quá căng thẳng nên nét mặt trở nên có chút cứng ngắc.
Ngô Xung đứng ở phía bên kia của lão tộc trưởng, hành động như một người anh tốt bụng.
“Cứ làm những gì ngươi muốn, đại ca sẽ luôn ủng hộ ngươi.”
Ngô Hổ đơn giản nghe được lời nói của Ngô Xung lập tức cảm động.
Anh ta lập tức nắm chặt tay, sau đó gật đầu chắc chắn với Ngô Xung.
"Cảm ơn đại ca, ta sẽ làm tốt."
Nói xong, anh ta tiến lên một bước, ngẩng đầu nhìn các tộc nhân Ngô gia đứng trước mặt, sau đó lớn tiếng nói với bọn họ.
"Đội thứ nhất và đội thứ hai tuân lệnh, lập tức bố trí chướng ngại vật ở hai bên trái phải nhà cổ. Sau khi bố trí xong lập tức trở về vị trí chiến đấu ban đầu, còn lại sẽ tiến hành theo kế hoạch chiến đấu trước đó."
Các thành viên của đội chiến đấu thứ nhất và thứ hai vẫn đứng bất động sau khi nghe lệnh của Ngô Hổ.
Ngô Hổ đột nhiên cảm thấy hơi xấu hổ, nhưng anh ta vẫn cắn răng tiếp tục ra lệnh.
"Đội chiến đấu thứ ba, nghe lệnh. Chú ý phía trước nhà cổ và kẻ địch hai bên trái phải, nhớ dùng cung tên tiêu diệt từng quái vật muốn xâm chiếm nhà cổ."
Sau khi Ngô Hổ nói xong, người thứ ba của đội thứ ba vẫn không có phản ứng.
Ngược lại, Ngô Xung rõ ràng lộ ra vẻ mặt lo lắng.
Sau đó anh ta đứng ở nơi đó, lão tộc trưởng ở giữa, thấp giọng nhắc nhở Ngô Hổ.
"Ngô Hổ, kế hoạch của ngươi quá đơn giản rồi?
Ngoài việc đặt thêm chướng ngại vật ở hai bên trái phải, ngươi cũng không hề thực hiện thêm bất kỳ thay đổi nào so với kế hoạch ban đầu, ngươi có muốn suy nghĩ thêm không?"
Ngô Hổ muốn giải thích với Ngô Xung kỳ thực kế hoạch của anh ta không chỉ có như vậy. Tuy nhiên, mèo đen nhỏ không cho phép anh ta nói điều đó.
Cho nên anh ta chỉ có thể tạm thời nhịn xuống, sau đó nói với Ngô Xung.
“Không còn thời gian.”
Lúc này, lão tộc trưởng vốn vẫn im lặng cho đến bây giờ cuối cùng cũng đứng dậy.
"Ngô Hổ hôm nay đã nhận được sự ủy quyền của ta, hắn có thể sắp xếp kế hoạch chiến đấu tối nay của chúng ta. Cho nên những gì hắn nói bây giờ tương đương với những gì ta nói. Mệnh lệnh hắn đưa ra chính là mệnh lệnh của ta."
Giọng lão tộc trưởng vừa nói xong, những những người im lặng cuối cùng cũng trả lời gọn gàng.
"Vâng".
Sau đó, mỗi người lấy vũ khí của mình và bắt đầu hành động theo mệnh lệnh mà Ngô Hổ vừa đưa ra.
Chu Bạch nhân lúc này lẻn ra khỏi chiếc gùi phía sau Ngô Anh, nhảy lên tường rồi nhìn quanh tổ trạch Ngô gia.
Đội tác chiến thứ nhất và thứ hai nhanh chóng đặt hết chướng ngại vật ra ba phía. Sau đó cầm một ngọn giáo và đứng trước ngôi nhà cổ của Ngô gia.
Đội chiến đấu thứ ba đứng trên cao. Sau đó cầm cung tên trong tay, sẵn sàng đáp trả đòn tấn công của kẻ thù.