Chương 284: Nhị ca gợi ý?

person Tác giả: Bạch Hồ Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 1,602 lượt đọc

Chương 284: Nhị ca gợi ý?

Chu Bạch cúi đầu nhìn nó. Nhưng hắn không hề có ý định giơ móng vuốt ra để thổi bay đầu nó.

Ngược lại, hắn lùi lại một bước và nhường chỗ cho Ngô Hổ, người đã đợi sẵn ở bên cạnh.

Sau đó một hòn đá lớn đập vào đầu con quái vật.

Sau đó, các thành viên của đội thứ tư cũng mang đá đến ném vào những con quái vật muốn trèo lên.

Nhờ đó, trận chiến ở trạm gác này dễ dàng hơn bao giờ hết.

Thời gian còn chưa đến một giờ sáng, quái vật bên ngoài cũng đã bị loại bỏ một cách sạch sẽ.

Trong khoảng một giờ còn lại, các thành viên của đội chiến đấu không có việc gì làm ngoài việc đứng trước vị trí chiến đấu của mình.

Cuối cùng sau khi thức đến hai giờ sáng, vội vã quay lại sân của ngôi nhà cổ và bắt đầu nhặt xác lũ quái vật.

Sau khi tất cả đều cởi bỏ quần áo bảo hộ, Ngô Hổ bước tới trước mặt lão tộc trưởng và báo cáo tình hình chiến đấu hôm nay.

Đôi mắt bình tĩnh của lão tộc trưởng hiện lên rõ ràng khi nghe Ngô Hổ báo cáo đêm nay không có thương vong.

Ngô Xung cũng đứng ở lão tộc trưởng bên cạnh, sau khi nghe Ngô Hổ báo cáo xong liền cười nói.

"Vẫn là Ngô Hổ có phúc khí, hôm nay trận chiến thủ vệ quả nhiên diễn ra rất thuận lợi, chúc mừng."

Lão tộc trưởng liếc nhìn Ngô Xung, ánh sáng vừa lóe lên trong mắt ông ta tựa hồ lại lần nữa mờ đi, im lặng rời xa họ, rồi bước lên bậc đá và bước lên lầu.

Chu Bạch núp trong góc nhìn một màn này.

Khi quay đầu lại, hắn thấy Ngô Trì đã thay quần áo bảo hộ từ lúc nào đó.

Bây giờ y đang mặc một chiếc áo choàng đen, đang dựa vào bức tường phía bên kia.

Rõ ràng y cùng Chu Bạch vừa mới làm quần chúng ăn dưa (*), vừa vặn quay đầu lại nhìn xem Chu Bạch đang ở đâu.

(*) Những người hóng chuyện, đứng xem chuyện vui

Chu Bạch thường xuyên qua chiếc gùi nhìn y.

Bây giờ bất tri bất giác đã để y nhìn thấy toàn bộ con người mình, hắn không khỏi có chút lo lắng.

Chu Bạch nhìn thấy bên cạnh mình không có người nào khác, đột nhiên, hắn từ từ giơ một tay lên.

Để lộ lòng bàn tay gầy gò lộ ra làn da xanh mướt, y duỗi năm ngón tay về phía Chu Bạch, sau đó nhanh chóng thu lại.

Chu Bạch cảm thấy có chút khó hiểu.

Có phải y muốn nói với mình điều gì đó không?

Năm ngón tay? Năm?

Chu Bạch nghi hoặc nhìn y.

Nhưng sau khi ra hiệu xong, y lại cúi đầu làm như không có chuyện gì xảy ra. Vẫn chậm rãi bước lên những bậc đá về phía phòng mình.

Chu Bạch trong đầu suy đi nghĩ lại con số "năm".

Nhiều suy đoán đã xuất hiện trong đầu, nhưng chưa có dự đoán nào có thể được xác nhận.

Hắn tạm thời bỏ qua hành vi kỳ lạ của Ngô Trì. Ngược lại trước tiên ở trong đám người đi tìm Ngô Anh.

Ngô Anh xách chiếc gùi nhỏ đi giữa đám người, chuẩn bị trở về phòng.

Chu Bạch nhìn những người bên cạnh, lại cảm thấy phiền muộn vì phải lặng lẽ chạy về chiếc gùi.

Về phần Ngô Hổ, cuối cùng anh ta cũng thoát khỏi vòng vây của các thành viên trong đội chiến đấu. Sau đó nhanh chóng lẻn tới bên cạnh Chu Bạch trong lúc không ai để ý.

Anh ta ngồi xổm trong góc với hắn, rồi thì thầm.

"Mèo ca, Mèo ca. Đúng như dự đoán, những cái bẫy mà tôi đặt ra đã chặn được hầu hết quái vật. Chúng ta đã thắng."

Giống như một đại ca thực sự, Chu Bạch duỗi chân mèo ra và vỗ nhẹ vào anh ta.

"Được, hôm nay ngươi làm rất tốt."

Ngô Hổ nghe được Chu Bạch khen ngợi, cười vui vẻ.

"Mèo ca, ngươi cảm thấy ngày mai chúng ta có nên chiến đấu như thế này không?"

Ánh mắt Chu Bạch vẫn dán chặt vào Ngô Anh. Hắn lo lắng khi Ngô Anh trở về phòng, phát hiện hắn không có trong giỏ, cô bé sẽ không bao giờ đưa hắn ra ngoài nữa.

Vì lẽ đó hắn hiện tại không có thời gian để ý tới vấn đề Ngô Hổ, mà là trực tiếp nói chuyện với anh ta.

"Chuyện này trước đừng nói, ngươi trước nghĩ biện pháp,đừng để Ngô Anh phát hiện, phải lặng lẽ nhét ta trở lại chiếc gùi của cô bé."

Ngô Hổ cảm thấy yêu cầu hôm nay Mèo ca đưa ra quá đơn giản.

"Không thành vấn đề, ta hứa sẽ hoàn thành nhiệm vụ."

Ngô Hổ nói xong, cởi áo khoác để Chu Bạch trốn vào trong.

Chu Bạch trốn vào trong áo khoác của Ngô Hổ, sau đó nhìn thấy anh ta chạy xuyên qua đám người, chạy theo phía sau Ngô Anh.

"Ngô Anh, em đi chậm lại, chờ Hổ ca với."

Ngô Hổ đi ở phía sau Ngô Anh, dùng thân hình cao lớn của mình ngăn cản tầm mắt của những tộc nhân khác.

Sau đó mèo con trốn trong áo khoác nhân cơ hội lẻn vào trong chiếc gùi.

Về phần Ngô Hổ, khi mèo con nhảy vào chiếc gùi, đã dùng tay ấn vào chiếc gùi của Ngô Anh.

Vì vậy, Ngô Anh bị anh ta doạ giật mình, nhanh chóng vác chiếc gùi trên lưng đi trước mặt.

Cô dùng tay bảo vệ chiếc gùi, nhanh chóng mở tấm vải bọc trên chiếc gùi ra, xác định mèo con đang nằm yên ổn bên trong, rồi cô bé thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó cô bé ngẩng đầu trừng mắt nhìn Ngô Hổ.

“Hổ ca, anh có biết đụng vào đồ của người khác là thô lỗ không?”

Ngô Hổ cười nhìn cô bé.

"Ngô Anh, anh không có làm hư chiếc gùi của em, em tức giận cái gì? Hơn nữa, cũng không phải là anh không biết bí mật nhỏ của em đâu nha."

Ngô Hổ nói lời này không lớn tiếng, nhưng anh ta đi ngang qua bọn họ, tộc nhân vẫn có thể nghe được một cách dễ dàng.

Sau đó, ánh mắt của những người trong tộc đó đều đổ dồn vào Ngô Anh đầy thắc mắc.

Ngô Anh lập tức đỏ mặt. Cô bé ôm chiếc gùi, chỉ vào Ngô Hổ tức giận nói.

"Hổ ca, anh chỉ biết làm người ta tức giận, sau này như vậy không thể nào lấy được vợ được."

Ngô Anh nói thành công thu hút sự chú ý của tộc nhân hướng về Ngô Hổ.

Lúc này bọn họ đều nhìn Ngô Hổ, che miệng cười thầm.

Sau khi Ngô Anh thành công đánh trả Ngô Hổ, cô bé phớt lờ anh ta và cầm chiếc gùi bước nhanh về phòng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right