Chương 289: Tình hình hỗn loạn bên ngoài ngôi nhà cổ
Đại bá mẫu quay người muốn đi về.
"Không nhiều, không nhiều. Lão Vương chẳng phải rất đáng thương sao? Cứ đưa hết tiền cho ông ta là được."
Đại bá mẫu không đợi Ngô Anh tiếp tục trả lời, liền đi lên lầu, không đưa cho Ngô Anh cơ hội để từ chối bà ta.
Chu Bạch nhìn hành động của đại bá mẫu này, trong lòng cảm thấy có gì đó không thích hợp.
Ngôi nhà cổ của gia đình họ Ngô này có còn người bình thường nào không nhỉ?
Mà Ngô Anh trong tay cầm rất nhiều tiền, vẻ mặt có chút khó coi. Tuy nhiên, vì đại bá mẫu đã nhờ cô bé giúp đỡ nên khó có thể từ chối.
Hơn nữa, đại bá mẫu đã bỏ chạy, bây giờ muốn từ chối cũng đã muộn, chỉ có thể nhét đống tiền lớn vào túi, sau đó vác chiếc gùi lên lưng và tiếp tục bước xuống.
Trước cửa tổ trạch Ngô gia, lúc này có một hàng người cầm vũ khí đứng hai bên.
Chu Bạch nghĩ thầm, nếu lão tộc trưởng diễn trò cho tộc nhân gia tộc xem, như vậy điệu bộ của ông ta cũng đã khá đầy đủ.
Chu Bạch đang ở trong gùi, nhìn thấy người canh cửa có chút bất an.
Không biết họ có đột nhiên muốn lục soát chiếc gùi của Ngô Anh không?
Qua khe hở của chiếc gùi, hắn nhìn thấy Ngô Anh chậm rãi đi qua hàng người đang đứng ở cửa.
Ngay khi Ngô Anh đi tới người cuối cùng, Chu Bạch tưởng rằng hắn sắp trốn thoát thuận lợi thì một người trong số họ đột nhiên lên tiếng.
"Chờ một chút."
Ngô Anh nghe xong liền dừng lại.
Khi những người phía sau tiếp tục đến gần, toàn thân cô bé trở nên cứng đờ.
“Chiếc gùi này…”
Người đàn ông đi tới phía sau Ngô Anh, đưa tay sờ sờ chiếc gùi trên người cô bé.
Vì vậy, toàn thân Chu Bạch đều đề phòng. Hắn nhìn đôi bàn tay đang tiến lại gần, suy nghĩ xem sau này mình nên đi con đường nào để trốn thoát.
Chết tiệt, hiện tại có rất nhiều tộc nhân Gia tộc đang tìm kiếm bên ngoài.
Chu Bạch nếu bỏ chạy cũng không được trốn quá gần, nếu không sẽ dễ dàng bị phát hiện.
Ngay khi Chu Bạch bắt đầu tính toán đường trốn thoát, hắn cảm thấy cơ thể mình quay cuồng nhanh chóng.
Sau đó giọng nói của một cô bé có chút tức giận vang lên.
“Đừng giật chiếc gùi của ta.”
Ngũ Anh lúc này giống như một con mèo xù lông, nhìn chằm chằm vào người bảo vệ, như thể cô bé sẽ lộ ra răng nanh và cắn anh ta bất cứ lúc nào.
Bàn tay của người đàn ông dừng lại giữa không trung, giật mình trước phản ứng quá khích của Ngô Anh.
"Ta... sao ta lại giật chiếc gùi của ngươi?"
Người đó không biết mình chỉ muốn lục soát hành lý của cô bé, nhưng tại sao lại thành muốn giật chiếc gùi rồi?
Nhưng Ngô Anh chỉ lùi lại vài bước, như thể cố bé là một hồng hoang mãnh thú.
“Ngô Anh, nếu ngươi hành động như vậy, ta sẽ rất nghi ngờ thứ trong chiếc gùi của ngươi.”
Người đàn ông lại gần Ngô Anh.
Điều này khiến Chu Bạch trong chiếc gùi sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào.
Nhưng vào lúc này, một giọng nói có phần quen thuộc vang lên bên trong cánh cửa ngôi nhà cổ.
"Ngô Kỳ, sao có thể bắt nạt một cô bé không có cha mẹ như vậy?"
Người bảo vệ tên Ngô Kỳ chỉ muốn kiểm tra chiếc gùi của Ngô Anh, nhưng lại không biết tại sao mình lại bị buộc tội nhiều như vậy một cách khó hiểu.
Một người nói anh ta muốn lấy chiếc chiếc gùi.
Bây giờ có người nói rằng anh ta bắt nạt bé gái.
Vì thế anh ta quay đầu lại với vẻ mặt đau khổ, nhìn thấy Ngô Xung đang đi ra khỏi cổng nhà cổ.
"Anh Ngô Xung, ta không có."
Có bao nhiêu người đã chết trong ngôi nhà cổ này của nhà họ Ngô vì bảo vệ ngôi nhà cổ.
Trong số đó có bố mẹ của Ngô Anh.
Nhưng Ngô Xung lại cho rằng Ngô Kỳ đang bắt nạt một cô bé có cha mẹ đã chết vì bảo vệ ngôi nhà cổ.
Thật là một tội ác tày trời.
Ngô gia phải đối mặt với sự tấn công của quái vật mỗi ngày. Và có bao nhiêu tộc nhân Ngô gia đã chết trong cuộc đối đầu với những con quái vật này.
Nếu người liều mạng bảo vệ gia tộc chết, người thân nhất của y sẽ bị những người khác trong gia tộc ức hiếp, vậy còn ai nguyện ý liều mạng chiến đấu.
Sau khi Ngô Xung nói lời này, Ngô Kỳ không dám chạm vào chiếc gùi của Ngô Anh nữa, sợ nếu không cẩn thận sẽ trở thành tội đồ của cả tộc.
Ngô Anh đứng cách đó không xa, gật đầu với Ngô Xung từ xa để cảm ơn, sau đó xách chiếc gùi của mình vội vàng rời đi trước mặt bọn họ.
Chu Bạch nằm trong giỏ, nghĩ tới mối quan hệ giữa Ngô Anh và Ngô Xung, luôn cảm thấy có chút kỳ lạ.
Ngô Xung, đại ca, đã chăm sóc Ngô Anh rất tốt. Nhưng Ngô Anh hình như không thích người anh này. Có vẻ như cô bé luôn giữ khoảng cách với anh ta.
Chu Bạch không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Đây có phải là trực giác tự nhiên của một đứa trẻ?
Hay là Ngô Anh biết điều gì đó về Ngô Xung?
Chu Bạch không có cách nào tự mình đi hỏi Ngô Anh, hắn chỉ có thể tạm thời không nghĩ tới vấn đề này.
Ngô Anh đi xuống đường núi.
Trên đường đi, Chu Bạch luôn nhìn thấy một số thành viên trong đội đang mang chiếc gùi đang tìm kiếm trong khu rừng gần đó.
Người đầu tiên xuất hiện trước mặt Chu Bạch là thành viên của đội một và đội hai cầm thương.
Khi Ngô Anh ngày càng rời xa ngôi nhà cổ Ngô gia, cô bé dần dần chỉ có thể nhìn thấy các thành viên của đội thứ ba cầm cung tiễn xuất hiện trong tầm mắt cô bé.
Có vẻ như đội trưởng của đội thứ ba thực sự có rất nhiều tiểu tâm tư.
Ngô Anh càng đi càng xa về phía khu dân cư thưa thớt, cuối cùng không thấy thành viên nào trong đội tìm kiếm nữa.
Một giọng nói vu vơ vang lên từ phía sau, một trường đao ở thắt lưng anh ta. Vừa chạy vừa hét: “Ngô Anh, Ngô Anh, đợi ta với.”
Chu Bạch không cần nhìn ra ngoài cũng biết là ai đang chạy về phía bọn họ.