Chương 294: Ngô Anh lựa chọ
Hắn theo thói quen lẻn vào phòng chứa đồ cạnh phòng Ngô Anh. Sau đó, nhìn thấy con chuột to lớn thừa dịp hắn vắng mặt mà vụng trộm đứng cạnh hang chuột và nhìn vào phòng.
Chu Bạch cảm thấy uy hiếp của mình khẳng định không đủ để khiến con chuột hoàn toàn sợ hãi.
Vì thế, hắn nhẹ nhàng bước đi, lặng lẽ để đầu mèo của mình xuất hiện trên đầu chuột.
Sau đó, hắn để lộ hàm răng nhọn bày ra bộ dáng giống như một kẻ điên cuồng giết chuột.
Hắn duỗi chân ra và nhẹ nhàng vỗ nhẹ vào lưng con chuột.
Con chuột quay đầu lại kinh hãi, nhìn thấy một con mèo đen to lớn giống như ác ma địa ngục xuất hiện phía sau nó.
Sau đó, nó điên cuồng chạy trốn. Nhưng vì quá sợ hãi nên nó đã va phải nhiều thứ trong nhà kho trên đường chạy trốn.
"Hả? Phòng chứa đồ bên cạnh có gì vậy nhỉ?"
Ngô Anh ở bên cạnh nghe thấy động tĩnh trong phòng chứa đồ, vội vàng từ trên ghế đứng dậy.
Lúc này Chu Bạch mới ý thức được mình không thích hợp từ dưới gầm giường đi vào phòng.
Lúc này con chuột to lớn đã trốn trong một cái túi.
Chu Bạch nghe được tiếng bước chân của Ngô Anh đến gần vách tường liền chạy ra khỏi kho chứa đồ.
Hắn đứng trước cửa phòng Ngô Anh, duỗi chân mèo ra gõ cửa. Nhưng sau khi nghĩ lại, đổi thành hai tiếng meo meo.
Sau đó, cánh cửa trước mặt hắn nhanh chóng được mở ra.
“Mèo đen nhỏ, bé đã trở lại.”
Ngô Anh kinh ngạc ôm lấy mèo con trên mặt đất.
Vì vậy, con mèo đen vừa rồi mưu tính và phô trương sức mạnh của mình giờ đây giống như một con búp bê giẻ rách, bất kỳ cô bé nào cũng có thể đặt mình lên bàn.
“Bé xem nè, chị để lại cho bé một chiếc đùi gà to.”
Chu Bạch nhìn đĩa cơm trên bàn.
Chiếc đùi gà lớn mà Chu Bạch luôn nghĩ tới, lặng lẽ đặt lên đĩa cơm chưa cắn miếng nào, chờ mèo đen nhỏ quay lại ăn. Giống như đã biết con mèo đen nhỏ đó chắc chắn sẽ quay trở về.
Chu Bạch dùng móng vuốt tóm lấy chân gà, cắn một miếng lớn.
Thơm ngon quá.
Hắn muốn nói ba từ này, nhưng cuối cùng lại kêu meo meo.
"Mèo đen nhỏ, bé muốn nói ăn ngon sao?"
Ánh mắt Chu Bạch sáng ngời nhìn Ngô Anh, sau đó nặng nề gật đầu.
“Chị đoán cái đùi gà này nhất định rất ngon.”
Ngô Anh cười nhìn con mèo đen nhỏ, cầm một cái đùi gà to hơn đầu hắn gặm một cái, nhặt cuốn sách giáo khoa trên bàn lên và bắt đầu ghi nhớ lại.
Lão tộc trưởng bị chuyện vừa xảy ra ảnh hưởng, buổi chiều không có thời gian kiểm tra bài tập về nhà của Ngô Anh.
Cho nên, Chu Bạch ra khỏi cửa không bao lâu đã nhìn thấy Ngô Anh đi về.
"Lão tộc trưởng không có thời gian kiểm tra bài tập của chị, chị cũng không thể lười biếng, còn phải chăm chỉ học tập."
Sau khi Ngô Anh trở về, cô bé ngồi vào bàn, nói những lời động viên chính mình, sau đó tiếp tục lấy sách ra và học.
Chu Bạch rất hài lòng với thái độ học tập nghiêm túc của Ngô Anh.
Tuy nhiên, điều này không ảnh hưởng đến khả năng nằm và ngủ sau khi ăn xong của hắn.
Hắn nằm xuống hộp, ngáp dài rồi cuộn người lại thành một quả bóng và bắt đầu giấc ngủ ngắn ngon lành.
Về phần Ngô Anh, cô bé chỉ có thể ngủ gật, buộc mình phải mở mắt. Nhìn chăm chú vào cuốn sách trước mặt, dường như có vài bóng chữ.
Một buổi chiều đẹp trời như vậy kéo dài cho đến khi Ngô Hổ tới gõ cửa.
"Ngô Anh, ta tới mang bữa tối cho ngươi."
Giọng nói của Ngô Hổ nghe rất mệt mỏi.
Chu Bạch ở trong hộp, mơ mơ màng màng mở mắt.
Sau đó hắn nhìn thấy Ngô Hổ xuất hiện ở cửa phòng Ngô Anh với vẻ mặt không tốt.
Chu Bạch nhìn thấy vẻ mặt của Ngô Hổ, lập tức từ trong hộp ngồi dậy.
Tuy nhiên, Ngô Hổ dường như không nhờ Chu Bạch giúp đỡ. Thay vào đó, anh ta vội vàng đặt đĩa thức ăn xuống và lại bước ra ngoài.
Chu Bạch cảm thấy có chút bối rối.
Ngô Hổ cho rằng mình có thể xử lý được sao?
Hay anh ta cảm thấy những gì đang gặp phải bây giờ là một vấn đề mà anh ta không thể giải quyết được ngay cả khi nhờ mèo ca của mình giúp đỡ?
Chu Bạch lơ đãng ăn đồ ăn mà Ngô Anh đưa cho.
Cuối cùng, khi trận chiến bảo vệ sắp đến gần, hắn mới có thể cùng Ngô Anh ra ngoài xem chuyện gì đã xảy ra.
Chu Bạch vẫn đang trốn trong chiếc gùi của Ngô Anh.
Khi đến sân ở tầng một, họ cảm thấy bầu không khí xung quanh có vẻ hơi khác so với thường ngày.
Ít nhất một nửa số thành viên trong đội cầm thương vẫn đang ôm bụng. Họ cúi xuống và sử dụng những ngọn thương trong tay miễng cưỡng đứng vững trong sân.
Nhưng nhìn vào tình trạng hiện tại của họ, có lẽ họ sẽ khó có thể chống chọi được với những cuộc tấn công trực diện từ những con quái vật đó.
“Lão tộc trưởng, chúng ta có thể làm được.”
“Để ta đi, ta còn có thể chiến đấu.”
“Cho dù ta có cố gắng trút hơi thở cuối cùng, ta cũng sẽ không bao giờ để quái vật trước mặt bước chân vào tổ trạch Ngô gia chúng ta."
Chu Bạch nghe các thành viên trong đội cầm thương đều bày tỏ ý muốn tiếp tục tham gia cuộc chiến với lão tộc trưởng.
Chu Bạch trốn ở trong chiếc gùi, nhìn không rõ nét mặt của lão tộc trưởng lúc này.
Lúc này hắn chỉ nghe thấy tiếng trống từ tầng hai truyền đến. Sau đó, một giọng nói già nua vang lên từ phía trước đám đông.
"Tất cả các tộc nhân Ngô gia có mặt, xin hãy im lặng một lúc. Ta tin rằng các ngươi cũng đã thấy các thành viên của đội thứ nhất tấn công tuyến đầu đều bị trúng độc. Tuy nhiên, những con quái vật đó sẽ sớm tấn công chúng ta. Vì vậy, chúng ta bây giờ cần một nhóm người mới tạm thời tiếp quản thương từ tay các thành viên đội một. Những tộc nhân sẵn sàng cầm thương, xin hãy đến với ta ngay bây giờ. "
Lão tộc trưởng vừa nói xong, Chu Bạch nhìn thấy mấy người đứng cạnh Ngô Anh bước về phía trước.
Chu Bạch vẫn đang cảm thán trong lòng trước nhiệt huyết của Ngô gia. Nhưng đột nhiên hắn cảm thấy chiếc chiếc gùi mình đang đeo đang rung chuyển.
Thân ảnh đứng bên cạnh đang dần lùi về phía sau.
Lúc này Chu Bạch mới ý thức được, Ngô Anh kỳ thật muốn làm người ở tiền tuyến.