Chương 298: Ngô Xung ra tay (1)

person Tác giả: Bạch Hồ Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 2,607 lượt đọc

Chương 298: Ngô Xung ra tay (1)

Anh ta nhìn vẻ mặt buồn cười của Ngô Thực, sau đó giải thích chi tiết phương pháp mà Mèo ca đã nói với anh ta.

“Phân phát bẫy trước cho các đơn vị của đội chiến đấu. Sau đó để bốn đội trộn lẫn với nhau để dựng bẫy. Điều này là để cung cấp cho ngươi không gian động tay chân, khiến ngươi nghĩ dù có làm thì cũng sẽ không bị phát hiện. “

Ngô Thục nghe Ngô Hổ nói, bắt đầu ý thức được có gì đó không ổn.

“Ta không biết ngươi đang nói cái gì cả?"

Ngô Hổ thấy Ngô Thực vẫn đang vùng vẫy giãy chết nên quyết định đưa ra bằng chứng để khiến gã ta hoàn toàn bỏ cuộc.

Vì vậy, anh ta búng ngón tay. Sau đó, một thành viên của đội thứ tư đem một cái bẫy đã bị phá hủy đến trước mặt mọi người.

Ngô Hổ nhận lấy cái bẫy, sau đó quay lại và chỉ cho mọi người có mặt một điểm bên trong:

“Ta đã đánh dấu tất cả các cái bẫy ở cùng một vị trí. Có một vết khắc nông trên bẫy của đội thứ nhất và hai vết xước của đội thứ hai. Cái bẫy ngươi nhận được có khắc ba dòng trên đó. "

Ngô Thực nghe vậy, sắc mặt xám xịt.

"Nếu như các ngươi còn muốn chứng minh gì gì đó, hiện tại ta có thể dẫn mọi người đến nơi đặt bẫy. Lúc đó mọi người sẽ biết những cái bẫy bị hỏng đó, chúng có ba dấu khắc trên đó hay không?"

Khi các thành viên của đội thứ ba nghe những gì Ngô Hổ nói, tất cả đều bắt đầu thì thầm.

Họ không biết tất cả những cái bẫy mà họ đã dày công giăng ra suốt buổi chiều đều đã bị phá hủy từ trước.

Ngô Thực nhìn thấy không còn có chỗ để xử lý vấn đề này, gã ta đột nhiên đứng dậy khỏi mặt đất với một nụ cười:

“Vậy nếu ta làm thì sao? Ta không phải là kẻ phản bội. Ta là anh hùng cứu nhà họ Ngô! Đồ ngốc, các người đều là đồ ngốc! "

Ngô Hổ nhìn thấy vẻ mặt điên cuồng của Ngô Thực, tức giận bước tới, đấm gã ta và hất gã ta xuống đất.

"Nếu ngươi không phá hủy những cái bẫy, trận chiến hôm nay đã không khó khăn như thế này. Ba người họ sẽ không bị thương chút nào. "

Ngô Hổ chỉ vào ba thành viên trong tộc bị thương đang đứng sang một bên và chuẩn bị rời khỏi tổ trạch Ngô gia.

Ngô Thực không hề tỏ ra áy náy khi nhìn họ.

"Sẽ luôn có người cần sự hy sinh. Dù họ bị thương nhưng người ta định cứu là cả nhà họ Ngô. "

Khi mọi người nhìn thấy Ngô Thực như vậy, đều cho rằng gã ta nhất định là điên rồi.

Là kẻ phản bội, thế mà gã ta cứ nói là đang cứu nhà họ Ngô?

Nếu gã ta không điên thì nhất định là ngu ngốc.

Chu Bạch đang trốn ở trong chiếc gùi của Ngô Anh cảm thấy lời nói của Ngô Thực có gì đó không thích hợp. Đáng tiếc bây giờ hắn là một con mèo, không thể trực tiếp nhảy ra tra hỏi đối phương.

May mà Ngô Hổ không quá ngu ngốc, anh ta cũng cảm thấy lời Ngô Thực nói có chút kỳ quái.

"Ngươi nói đã cứu họ Ngô, vậy nói cụ thể cho ta biết, ngươi cứu họ Ngô như thế nào?"

Ngô Thực lảo đảo từ trên mặt đất đứng lên, quay đầu nhìn lão tộc trưởng.

"Vậy ngươi phải hỏi lão bất tử này. Hỏi lão ta chính xác đã làm gì với nhà họ Ngô?"

Trong gia tộc Ngô, lão tộc trưởng luôn được mọi thành viên trong tộc kính trọng.

Chưa có ai dám gọi ông là “lão bất tử”.

Vì vậy, khi mọi người nghe thấy Ngô Thực nói vậy, trên mặt đều lộ ra vẻ tức giận.

"Ngô Thực, ngươi điên à?"

"Sao ngươi có thể mắng lão tộc trưởng?"

"Mau xin lỗi lão tộc trưởng ngay lập tức!"

Ngô Thực đối mặt với lời buộc tội từ tộc nhân của mình, nhưng gã ta không có ý định hối cải.

"Lão chính là lão bất tử. Này lão bất tử, ngươi dám nói cho mọi người biết trong những căn phòng đó có ghi chú màu đỏ là cái gì sao?"

Ngô Thực đi tới trước mặt lão tộc trưởng, hai tay như máy móc, chậm rãi giơ lên.

“Ngươi dám nói với mọi người là ngươi đang chữa bệnh cho chúng tôi sao…”

Gã ta đang muốn tiếp tục nói điều gì đó, nhưng lại không thể nói được nữa. Bởi vì máu bây giờ đang trào ra từ cổ gã ta.

Ngô Xung đứng cạnh lão tộc trưởng, trong tay cầm một thanh trường kiếm đang nhỏ máu tươi.

Ngô Thực không dám tin nhìn anh ta. Một tay che cổ, tay còn lại muốn tóm lấy Ngô Xung.

"Tộc nhân Ngô gia không được phép phản bội Ngô gia, tất cả những kẻ phản bội đều phải chết!"

Ngô Xung cầm kiếm lạnh lùng nói một cách chính nghĩa.

Lúc này, đôi mắt của Ngô Thực dường như có chút tổn thương. Gã ta mở miệng, cố gắng phát ra âm thanh.

Gã ta vẫy tay, cố gắng đến gần Ngô Xung.

Sau đó, Ngô Xung lại cầm trường kiếm trong tay lên, lập tức đâm vào trái tim Ngô Thực.

Ngô Thực gắt gao mắt trợn tròn. Sau đó gã ta há miệng, đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi trên khuôn mặt chữ điền của Ngô Xung.

Thanh trường kiếm xuyên qua ngực trái của Ngô Thực.

Tay gã ta nắm lấy áo khoác trắng của Ngô Xung, trên đó để lại dấu tay đẫm máu khiến người ta kinh hãi.

Sau đó gã ta nghiêng đầu, bàn tay đang cầm áo khoác cũng buông xuống.

Các tộc nhân Ngô gia khác có mặt lúc này đã bình phục sau khiếp sợ.

Ngay sau đó, bọn họ nhìn thấy Ngô Xung đột nhiên buông trường kiếm trong tay xuống, sau đó quỳ xuống trước mặt lão tộc trưởng.

"Lão tộc trưởng, ta chỉ sợ gã hại ngài, ta biết ta quá xúc động, xin hãy trừng phạt ta."

Lão tộc trưởng không nói gì, cũng không nhìn Ngô Xung, lão ta chỉ cúi đầu nhìn Ngô Thực, người đã ngã xuống vũng máu.

Khi những tộc nhân nhìn thấy Ngô Xung quỳ trên mặt đất thỉnh phạt, họ đều bắt đầu cầu xin cho anh ta.

"Kẻ phản bội kia, gã ta đáng chết."

"Ngô Xung không làm gì sai, anh ta chỉ là sớm đưa tiễn kẻ phản bội thôi."

"Lão tộc trưởng, xin đừng trừng phạt Ngô Xung."

Chu Bạch nhìn những người đang cầu xin cho Ngô Xung, không ngờ hình ảnh tích cực của anh ta lại ăn sâu vào lòng mọi người đến vậy.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right