Chương 301: Ngươi đang tìm cái gì?
Bàn tay của y cũng giống như lần trước, vươn ra và tiến lại gần cánh cửa.
Lần này Chu Bạch có thể thấy rõ ràng, trong tay y không cầm cái gì.
Lần này Chu Bạch càng cảm thấy bối rối hơn.
Tại sao hôm nay Ngô Trì lại bỏ qua những phòng khác mà đặc biệt đến phòng này?
Y đưa tay lại gần cửa để làm gì?
Trong đầu Chu Bạch lần nữa xuất hiện những người mặt xanh nanh vàng và những cánh cửa bị đập nát.
Dù là mặt xanh nanh vàng hay Ngô Trì, những gì họ làm với những căn phòng này đều có vẻ như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Chu Bạch cảm thấy mình to đầu, còn không bằng trực tiếp đi hỏi.
Vì vậy hắn lặng lẽ xuất hiện phía sau Ngô Trì và nói với y bằng giọng nói mà chỉ mình y mới nghe được.
“Ngươi đang tìm cái gì?”
Ngô Trì bị âm thanh đột nhiên làm cho giật mình. Y đột nhiên quay đầu lại mà thấy phía sau không có ai.
Y lùi lại vài bước trước khi nhìn thấy con mèo đen nhỏ ướt nhẹp dưới chân mình.
"Ngươi... Ngươi muốn hù chết ta sao?"
Mèo đen nhỏ nhìn y.
Nhưng đúng lúc y hoảng sợ lùi lại, vành mũ dịch chuyển về sau, làn da trên mặt vô tình lộ ra rơi vào mắt mèo đen nhỏ.
Đó là một mảnh da trắng nõn bình thường.
Mặc dù Ngô Trì đã nhanh chóng kéo mũ lên, nhưng Chu Bạch chỉ cần nhìn cũng có thể hoàn toàn xác nhận y không phải mặt xanh nanh vàng.
“Ngươi không làm gì sai, ngươi sợ cái gì?”
Ngô Trì không nói nên lời khi bị mèo đen hỏi.
"Ngươi đang tìm cái gì?"
Chu Bạch hỏi y vấn đề vừa rồi.
Ngô Trì lảng tránh: "Tìm... Tìm cái gì? Ngươi biết..."
Chu Bạch nhìn không ra nét mặt của Ngô Trì, nhưng chỉ cần nghe giọng điệu của y cũng có thể cảm nhận được sự hoảng sợ.
Chính mình đã đoán đúng sao?
Có thật là y đang tìm kiếm thứ gì đó không?
Khi Chu Bạch muốn hỏi thêm vấn đề, Ngô Trì ngẩng đầu nhìn lên lầu.
Đội tuần tra đã tuần tra tầng trên cùng xong và đang bắt đầu đi xuống tầng dưới.
Nếu Ngô Trì lên lầu chậm hơn một chút, có lẽ sẽ đụng phải bọn họ.
Vì vậy, sau khi Ngô Trì liếc nhìn lên lầu, liền đưa tay ra nhìn xem.
Sau đó lại nhìn quanh căn phòng màu đỏ một lần nữa giống như muốn phải nhớ kỹ vị trí của nó.
Làm xong những việc này, y bước lên lầu.
Về phần con mèo đen nhỏ kỳ lạ, Ngô Trì phớt lờ hắn.
Chu Bạch không có người để hỏi, chỉ có thể tự mình tiếp tục khám phá căn nhà cổ.
Trong Phòng tác chiến trên tầng hai, kể từ khi bị Chu Bạch phá hủy lần trước, mỗi đêm đều có ít nhất hai người canh cửa. Mặc dù bọn họ không biết trong Phòng tác chiến có gì để mà canh giữ.
Chu Bạch xem xét một vòng xong liền rời đi. Hắn trốn tránh đội tuần tra và tìm kiếm manh mối trong ngôi nhà cổ.
Khi trời sáng, hắn chạy về phòng Ngô Anh.
Con chuột chọc giận Chu Bạch vừa rồi không có trong phòng chứa đồ.
Chu Bạch vào phòng Ngô Anh qua lỗ chuột. Sau đó nhảy vào hộp và ngủ.
Sáng hôm sau, Chu Bạch và Ngô Anh bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa của Ngô Hổ đến đưa bữa sáng.
Ngô Anh ngáp một cái, nhìn Ngô Hổ đặt đĩa đầy thức ăn lên bàn mình. Sau đó nhìn thấy anh ta nhìn vào bên trong lần nữa.
“Mèo ca, Mèo ca.”
Chu Bạch vẫn nằm trong hộp, mặc dù đã mở mắt.
Tuy nhiên, hắn không thực sự muốn nhảy ra khỏi hộp.
"Ngô Anh, cho ta mượn Mèo ca của ngươi, ta hứa sẽ trả anh ấy nguyên vẹn cho ngươi."
Đêm qua Ngô Anh nhìn thấy sức chiến đấu của mèo đen nhỏ, chắc hẳn cô bé cũng biết Ngô Hổ đang tìm kiếm mèo đen nhỏ vì trận chiến bảo vệ ban đêm.
Vì vậy, cô bé không ngăn cản anh ta.
Ngô Hổ nhận được sự ngầm đồng ý của Ngô Anh, bước tới, mèo đen và chiếc hộp bị mang ra khỏi phòng.
Chu Bạch cảm giác được chiếc hộp mình đang di chuyển, tức giận mở to mắt.
Ngô Hổ này thật sự càng ngày càng to gan rồi!
Ngô Hổ mang mèo đen nhỏ và chiếc hộp cùng nhau đến một góc không có người ở.
Sau đó anh ta ngồi xổm bên cạnh.
"Mèo ca, hôm qua ta cư xử tốt chứ?"
Chu Bạch ngáp một cái, nhìn anh ta.
Ngươi mang giường của ta ra ngoài chỉ để hỏi chuyện này thôi à?
Khi Ngô Hổ nhìn thấy ánh mắt không thiện cảm của Mèo ca, anh ta chỉ có thể từ bỏ mong muốn được khen ngợi, nhanh chóng đi vào chủ đề.
"Mèo ca, kẻ phản bội đã tìm ra, ngươi cảm thấy tối nay trận chiến bảo vệ nên như thế nào?"
Thấy anh ta cuối cùng cũng đi vào chủ đề, Chu Bạch lại nằm trong hộp, nhàn nhã nhìn Ngô Hổ.
“Vậy trước tiên ngươi nói cho ta biết ngươi sẽ sắp xếp như thế nào.”
Nhìn thấy Mèo ca lại hỏi vấn đề của mình, Ngô Hổ nói ra phương pháp mà anh ta vốn đã hình dung trong lòng.
Chu Bạch dùng móng mèo chống đầu, nằm ở trên hộp. Nghe và gật đầu.
Có thể thấy, Ngô Hổ đã suy nghĩ xem nên giải quyết thế nào kể từ khi được giao phó nhiệm vụ quan trọng.
Sau hai trải nghiệm đầu tiên, giờ đây anh ta đã trưởng thành hơn rất nhiều.
Nếu không có ngoài ý muốn nào khác xảy ra, những gì anh ta nói bây giờ quả thực đủ để giải quyết.
Tuy nhiên, sẽ thực sự không có ngoài ý muốn sao?
Phó bản này yêu cầu tổng cộng 7 đợt tấn công quái vật. Theo lý mà nói hẳn là mỗi một đợt đều càng thêm đáng sợ mới đúng.
Chỉ không biết đợt tấn công quái vật thứ tư hôm nay sẽ ra sao?
Chu Bạch nghe Ngô Hổ nói xong, cũng không có khuyên nhủ gì mà lại hỏi những chuyện khác.
"Hôm nay ngươi đến hội trường họp buổi sáng có xảy ra chuyện gì đặc biệt không?"
Ngô Hổ suy nghĩ một chút, sau đó lắc đầu.
"Có thể có cái gì đặc biệt chứ? Chẳng phải đều là những thứ chúng ta nói đến hàng ngày sao?"
Ngô Hổ thản nhiên nói, nhưng đột nhiên nghĩ tới cái gì, tiếp tục bổ sung.
"Đúng rồi, hôm nay đội thứ ba đã được bầu đội trưởng mới."
Đội trưởng mới được bầu?
Mặc dù Chu Bạch cảm thấy đây là chuyện đương nhiên. Nhưng Chu Bạch mơ hồ có cảm giác rất nhiều chuyện có thể sẽ thay đổi vì sự xuất hiện của người đội trưởng mới này.
Suy cho cùng thì có rất nhiều quy tắc, tất cả đều liên quan đến đội trưởng nhóm.