Chương 317: Trận chiến bảo vệ bắt đầu

person Tác giả: Bạch Hồ Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 2,037 lượt đọc

Chương 317: Trận chiến bảo vệ bắt đầu

Khi Chu Bạch đi đến tầng nơi Ngô Xung ở, hắn nhìn thấy mẹ gã ta vừa đi ra khỏi phòng, sau đó đi ngang qua hắn với vẻ mặt buồn bã.

Chu Bạch nhìn bà ta, suy nghĩ một lúc, đợi đến khi bà ta rời đi một khoảng cách nhất định, mới lặng lẽ đi theo.

Chu Bạch đi theo mẹ của Ngô Xung.

Các thành viên trong đội đang tuần tra dọc đường khi nhìn thấy bà ta đều gật đầu kính cẩn rồi tiếp tục đi về phía trước.

Chu Bạch nhìn theo bóng lưng của bà ta, vẫn không thể liên tưởng được người đi trước mặt với người điên mà lão tộc trưởng nói.

Hắn đi theo mẹ của Ngô Xung suốt chặng đường và không dừng lại cho đến khi bà ta trở về phòng. Tuy nhiên, bà ta bước vào phòng rất nhanh, như sợ có người nhìn thấy trong phòng có gì.

Chu Bạch nhìn không rõ phòng bà ta bố trí như thế nào, khi đóng cửa lại, hắn nhìn thấy trên bàn có thứ gì đó giống như một cái lồng sắt.

Chu Bạch đến gần khe cửa, lại nhìn thấy bóng dáng của bà ta chặn trước bàn. Khi bà ta rời đi, hắn nhìn thấy một mảnh vải che trên nóc lồng.

Chu Bạch chỉ có thể một đường nghi hoặc quay về. Vừa đi vừa nghĩ xem mình có bỏ lỡ thông tin quan trọng nào không.

Ngô Trì và Ngô Xung đều thèm muốn những căn phòng có ghi chú màu đỏ trên đó.

Cách tiếp cận của Ngô Xung là thu thập thông tin và bồi dưỡng nằm vùng.

Về phần mình, gã ta đeo chiếc mặt nạ mặt xanh nanh vàng, khi sương mù kéo đến, gã ta sẽ tìm kiếm bí mật của những căn phòng này.

Mặt khác, Ngô Trì đã chọn cách bí mật nghiên cứu những căn phòng này vào đêm khuya.

Y luôn đặt tay mình gần cánh cửa gỗ của những căn phòng này.

Tại sao y làm điều này?

Chu Bạch luôn cảm thấy những căn phòng có ghi chú màu đỏ này hẳn là mấu chốt để giải quyết vấn đề của mình.

Tuy nhiên, với rất nhiều người khám phá bí mật của những căn phòng này, dường như không ai có thể thực sự thành công.

Bản thân Chu Bạch cũng không có manh mối gì.

Đầy thắc mắc, hắn bước trở lại kho chứa đồ của phòng Ngô Anh.

Ngô Xung bị Chu Bạch và Ngô Trì giấu trong đống mảnh vụn, lúc này vẫn đang hôn mê bất tỉnh.

Sau khi Chu Bạch đi tới kiểm tra, liền lẻn ra khỏi phòng.

Hôm nay hắn bị Ngô Hổ đem đi, không thể quay về hang chuột mà phải đi bằng cửa trước.

Vì vậy, sau khi Chu Bạch ra khỏi kho chứa đồ, liền đi đến cửa phòng Ngô Anh. Nhưng trong thâm tâm hắn vẫn cảm thấy thiếu thiếu một điều gì đó.

Hắn đứng ở cửa gõ nhẹ.

Khi Ngô Anh mở cửa, hắn nhận ra con chuột đã biến mất.

Trước đây, ban ngày chuột thường đứng trước hang chuột hoặc trốn trong đống đổ nát. Nhưng khi Chu Bạch vừa đi vào gặp Ngô Xung thì lại không nhìn thấy.

Chu Bạch mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn.

Nhưng nơi mà con chuột sinh sống ban đầu đã bị con người chiếm giữ và việc nó tìm được một địa điểm mới cho mình là điều bình thường.

Cánh cửa trước mặt Chu Bạch được mở ra, sau đó bóng dáng nhỏ bé của Ngô Anh xuất hiện trước mặt Chu Bạch.

"Tiểu mèo đen, sao hôm nay bé lâu như vậy mới trở về? Có đói không? Chị để lại cho bé rất nhiều đồ ăn ngon nè."

Chu Bạch thấy Ngô Anh sau khi nhìn thấy hắn mỉm cười vui vẻ, liền chỉ có thể đi vào trước.

Hắn ngồi trên bàn, cầm một que bột chiên lớn trong hai chân mèo, vừa gặm vừa sắp xếp lại suy nghĩ của mình.

Trong tâm trí hắn, chiếc lồng trong phòng mẹ Ngô Xung lộ ra. Sau đó, nghĩ đến con chuột bị mất tích.

Luôn cảm thấy giữa hai bên dường như có mối liên hệ nào đó.

Bất quá Chu Bạch thật sự không nghĩ ra được, nếu như thật sự có chuột trong lồng của mẹ Ngô Xung, vậy bà ta muốn bắt chuột làm gì?

Vứt khỏi ngôi nhà cổ?

Hay trực tiếp giết nó?

Chu Bạch cảm thấy, hẳn là có một ít tin tức mấu chốt mà hắn còn chưa biết.

Sau khi ăn xong, hắn lẻn ra ngoài trong lúc Ngô Anh đang học bài.

Tuy nhiên, khi hắn đi đến cửa phòng mẹ Ngô Xung lần nữa thì thấy trong phòng bà không có ai.

Hơn nữa, chiếc lồng ban đầu được đặt trên bàn của bà ta đã biến mất.

Chu Bạch quay lại phòng chứa đồ, tìm kiếm mọi ngóc ngách nhưng vẫn không tìm thấy con chuột.

Chu Bạch càng nghĩ càng cảm thấy có gì đó không đúng, buổi chiều, khi Ngô Anh đến chỗ lão tộc trưởng kiểm tra bài tập, hắn lại lẻn ra ngoài.

Tuy nhiên, lần này hắn đã lục soát gần như toàn bộ ngôi nhà cổ của nhà họ Ngô nhưng cũng không thấy con chuột nào cả.

Sắp tối rồi, Chu Bạch có chút bất an.

Dù không còn phải trốn người bên ngoài nữa nhưng Chu Bạch vẫn theo thói quen nhảy vào chiếc gùi của Ngô Anh. Sau đó hắn theo cô bé đến sân ở tầng một.

Ngô Trì vẫn là người cuối cùng ra sân. Tuy nhiên, lần này y đến muộn vì phải chuyển Ngô Xung đi nơi khác trước.

Với tư cách là đồng phạm của hắn, Ngô Hổ đến sớm hơn hắn một chút, vội vàng đứng bên cạnh lão tộc trưởng và thở hổn hển.

Lần này Chu Bạch trực tiếp thò đầu mèo ra khỏi chiếc gùi.

Sau đó hắn nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của lão tộc trưởng, quay đầu nhìn về phía Ngô Hổ, sau đó bắt đầu quá trình chuẩn bị cho trận chiến bảo vệ ngày hôm nay.

Ngô Xung không xuất hiện vì bị Chu Bạch bắt cóc. Chắc chắn hôm nay có người hỏi về tung tích của Ngô Xung, nhưng lão tộc trưởng lại bỏ qua.

Vì vậy, những người có mặt cũng không đặt ra bất kỳ nghi vấn nào vì sự biến mất của Ngô Xung.

Tuy nhiên, so với những người tương đối xa nhau, tình trạng của mẹ Ngô Xung có vẻ hơi bất thường.

Trên mặt bà ta không có nhiều biểu cảm. Không hề có sự căng thẳng hay vội vã mà thay vào đó như đang đắm chìm trong thế giới của riêng mình.

Mọi chuyện xảy ra xung quanh bà ta đều không liên quan gì.

Ánh mắt Chu Bạch dừng lại trên khuôn mặt có phần đờ đẫn của bà ta một lúc.

Vẫn cảm thấy có gì đó không ổn.

Tuy nhiên, thực sự không thể tìm ra cách giải quyết những nghi ngờ của mình, chỉ có thể tự nhủ tối nay phải cẩn thận hơn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right