Chương 329:
Chương 329: Nội dung tờ giấy
Anh chàng bán mực rất đẹp trai. Nhìn thấy Chu Bạch đi tới, anh ta nhiệt tình chào hỏi.
“Anh chàng đẹp trai, mời gọi một ít mực.”
Chu Bạch nhớ tới nội dung quy tắc, không dám ăn đồ ăn ở quầy hàng này.
"Tôi đến đây không phải để mua gì cả. Hoa Oánh ở tiệm đậu hủ đối diện chỉ nhờ tôi mang cho anh một tờ giấy nhỏ."
Người bán mực nghe thấy Chu Bạch nói vậy, sắc mặt lập tức tái nhợt.
"Tiệm đậu hủ nào? Hoa Oánh gì? Hoa Oánh đã chết từ lâu rồi."
"Chết rồi? Anh chắc chắn là đang nói về Hoa Oánh này không?"
Chu Bạch cảm thấy Mực ca ( anh bán mực Teppanyaki) có chút không hiểu.
Hoa Oánh rõ ràng vừa rồi đang nắm tay hắn.
Chẳng lẽ còn có hai Hoa Oánh trên phố ăn vặt này sao?
Chu Bạch quay người chỉ về phía Hoa Oánh, muốn cùng Mực ca xác nhận.
Tuy nhiên, khi quay lại nhìn, hắn lại choáng váng.
Tiệm đậu hủ vừa rồi có hai người đẹp đứng trước cửa trông hoang tàn như đã lâu không mở cửa.
Cửa tiệm hé mở, bên trong tối om. Chỉ có một người phụ nữ với mái tóc dài đứng trước quầy. Đang cúi đầu xuống và không thể nhìn thấy khuôn mặt của cô ta.
Chu Bạch nhìn cô ta, cảm thấy sống lưng lạnh buốt.
"Anh đang nói cô ấy sao? Cô ấy không phải Hoa Oánh, cô ấy là chị gái Hoa Oánh, Hoa Lâm."
Mực ca phía sau giải thích với Chu Bạch.
"Cô ấy điên rồi, tôi không dám nhận lời nhắn của cô ấy đâu."
Trong lòng Chu Bạch thắt lại, hắn cảm thấy mọi chuyện xảy ra hôm nay quá quỷ dị.
Tờ giấy vừa nhận vẫn còn trong tay. Điều này chứng tỏ những gì vừa xảy ra hoàn toàn không phải là ảo giác.
Thế nhưng mà, những gì mà hắn đã thấy, lại là chuyện gì xảy ra?
Đôi mắt hắn dán chặt vào người phụ nữ tóc dài ở tiệm đậu hủ đối diện, trong đầu không ngừng suy nghĩ về nhiều khả năng khác nhau.
Nhưng đột nhiên, người phụ nữ tóc dài đối diện đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt âm trầm nhìn Chu Bạch.
Chu Bạch giật mình. Tờ giấy trong tay vô thức nắm chặt.
Còn Mực ca phía sau rõ ràng là bị cô ta hù dọa.
"Mẹ kiếp! Cô ấy có thể đừng ngày ngày đáng sợ như vậy được không? Quán bánh bao bên cạnh sợ đến mức không dám mở cửa, chỉ sợ quán mực của tôi sớm muộn gì cũng phải đóng cửa."
Chu Bạch nghe Mực ca nói như vậy, rồi quay lại nhìn bên cạnh tiệm đậu hủ.
Thấy quán bánh bao nơi một cặp vợ chồng già đang bận rộn vừa rồi thực sự đã đóng cửa.
Chu Bạch dụi dụi mắt, hoài nghi mình vừa rồi bị ảo giác.
Tuy nhiên, đây không phải là lần đầu tiên Chu Bạch gặp phải ảo giác trong thế giới truyện ma này.
Vì vậy, hắn chóng bình tĩnh lại. Sau đó cảm thấy mình vẫn nên hoàn thành những gì mình đã hứa với người khác.
Hắn đặt tờ giấy lên quầy của tiệm mực Teppanyaki .
"Có người nhờ tôi mang tờ giấy này tới cho anh, tôi mặc kệ cứ đặt lên bàn cho anh thôi."
Chu Bạch nói xong liền xoay người muốn rời đi.
Nhưng Mực ca liền ném tờ giấy xuống đất như thể có thứ gì bẩn thỉu rơi xuống quầy của mình.
"Mau mang đi đi, thật xui xẻo."
Chu Bạch nhìn tờ giấy ném trên mặt đất, suy nghĩ một chút, liền nhặt lên cầm trong tay.
Mực ca nhìn Chu Bạch như nhìn một người điên.
Nhưng Chu Bạch không có ý định để ý tới anh ta. Nhặt tờ giấy, hắn rời khỏi phía trước cửa hàng.
Chu Bạch mơ hồ cảm thấy tờ giấy trong tay có thể cho hắn một ít tin tức hữu dụng.
Hắn nhét tờ giấy vào túi và tiếp tục đi về phía trước. Vừa đi, hắn vừa cẩn thận quan sát xung quanh.
Tên của phó bản này là "Phố ăn vặt không thể thoát ra".
Nói cách khác, con phố ăn vặt này chắc chắn sẽ có những vấn đề riêng.
Có lẽ sự bất thường mà mình gặp phải vừa rồi có liên quan đến việc không thể thoát ra khỏi con phố ăn vặt này.
Hắn nghĩ đến điều này và nhìn lên phía trước.
Nhìn thấy phố bán đồ ăn vặt trước mặt và dọc đường có vài cửa hàng bán đồ ăn.
Dọc đường đi, cả con phố không có lối ra, nó cứ kéo dài về phía trước mà không thấy điểm kết thúc.
Chu Bạch đang đi trên đường, dọc đường có rất nhiều người bán hàng nhiệt tình mời hắn vào.
Chu Bạch cũng không từ chối.
Ngay cả khi không có ai chào đón, hắn vẫn sẽ bước vào cửa hàng.
Tuy nhiên, hắn không mua gì cả, chỉ bước ra ngoài sau khi hiểu những gì được bán bên trong.
Chỉ còn lại những người chủ cửa hàng là nhìn bóng lưng hắn với vẻ thất vọng.
Và cứ như thế, Chu Bạch dừng lại trước một quán mì trước sự theo dõi của các ông chủ phố ăn vặt.
Mọi người đều nghĩ rằng lần này vị khách kén chọn này sẽ lại đi ra. Nhưng lại nghe thấy giọng hắn gọi đồ ăn.
"Ông chủ, cho một bát mì đơn giản, chỉ thêm rau vào, không ăn thịt đâu nha."
Mọi người chợt hiểu ra.
Hóa ra là hắn nghèo.
Chủ quán mì cũng đã sớm chú ý tới người kỳ quái này.
"Được rồi, một tô mì tẻ. Anh chàng đẹp trai mời ngồi vào trong."
Anh ta nhìn Chu Bạch ngồi trong góc, sau đó lặng lẽ yêu cầu nhà bếp đổ thêm mì vào bát mì tẻ đưa cho hắn.
Chu Bạch không biết lòng tốt của anh ta. Sau khi tìm được chỗ ngồi xuống, lại bắt đầu suy nghĩ.
Điều kiện để vượt qua ải phó bản này là ngăn chặn một người bán bánh bao xá xíu.
Tuy nhiên, Chu Bạch vừa đi thăm mấy chục cửa hàng, phát hiện ngoại trừ tiệm bánh bao bên cạnh tiệm đậu hủ ra, không có cửa hàng bán bánh bao nào khác.
Đối với Chu Bạch mà nói, đây không phải là một chuyện tốt.
Nếu không có đối tượng trọng điểm hoài nghi, việc điều tra nhiều cửa hàng như vậy sẽ tốn rất nhiều công sức.
Nghĩ tới đây Chu Bạch cảm thấy đau đầu.
Thế quái nào mà biết ai muốn bán bánh bao xá xíu chứ?
Hỏi từng nhà một sao?
Chu Bạch cảm thấy sự tình không đơn giản như vậy.
Hắn không có đầu mối thì dùng tay gõ trán của mình, rồi chợt nhớ ra trong túi có một tờ giấy chưa mở.
Hắn lấy tờ giấy của Hoa Oánh từ trong túi ra. Sau khi mở ra, thấy trên đó chỉ viết một dòng.
“Tám giờ tối nay, gặp anh ở quán trà sữa trên phố ăn vặt, không gặp không về."