Chương 335: Trong thùng ôi thiu có cái gì?
Chu Bạch không chút nghi ngờ hệ thống đánh dấu quy tắc sai.
Ngược lại, hắn cảm thấy kết quả như vậy nằm trong dự đoán của mình.
Chưa tới giờ nên tiệm bánh bao không bán bánh bao xá xíu!
Mắt hắn rời khỏi menu, đứng sang một bên, lặng lẽ chờ đợi những chiếc bánh trong nồi hấp ra.
Sau đó bỏ ra 10 đồng và mua một túi bánh nhân đậu đỏ nhỏ với cặp vợ chồng già.
Tuy nhiên, sau khi mua xong, hắn lại không rời đi ngay.
Thay vào đó, khi cặp vợ chồng già không chú ý, hắn bước tới bên cạnh tiệm bánh bao.
Một chiếc túi nhựa màu đen được bí mật buộc vào kệ trước cửa tiệm của họ.
Chu Bạch buộc xong chiếc túi nhựa màu đen, liền nhét túi bánh bao đậu vừa mua vào túi. Sau đó hắn rời khỏi tiệm bánh bao, quay trở lại góc nơi hắn vừa ở với Tiểu ăn xin.
Tiểu ăn xin lúc này đã ăn xong que kem, vui vẻ ngồi trên ghế đá đung đưa chân.
Chu Bạch ngồi ở bên cạnh cậu bé. Nhưng khi nhìn thấy hắn thì vô thức lùi xa một chút.
Chu Bạch bất đắc dĩ lắc đầu nói với cậu bé.
"Ta có thể đáp ứng ngươi một tâm nguyện, có cái gì có thể yêu cầu ta."
Tiểu ăn xin cho là mình nghe nhầm, không thể tin nhìn Chu Bạch.
Yêu cầu nào cũng được?
Người này như thế nào đột nhiên mà bắt đầu phát thiện tâm vậy hả?
Sự thật là Chu Bạch không phải vô cớ mà muốn tử tế. Hắn yêu cầu Tiểu ăn xin đưa ra một yêu cầu, chỉ để xác minh một trong những suy đoán của hắn.
Trước khi lần đầu tiên thay đổi thời gian và không gian, hắn đã đồng ý với yêu cầu của Hoa Oánh.
Trước khi thay đổi thời gian và không gian lần thứ hai và thứ ba, hắn đã đồng ý với yêu cầu của tiểu ăn xin.
Trước khi thay đổi thời gian và không gian lần thứ tư, hắn đã đồng ý với yêu cầu của Hoa Lâm.
Vì vậy, rất có thể chỉ cần đồng ý với yêu cầu của người khác thì thời gian và không gian sẽ thay đổi.
Chu Bạch nhìn tiểu ăn xin ngồi bên cạnh, thấy cậu bé đã suy nghĩ rất lâu trước khi nói một cách nghiêm túc.
"Hôm nay ta no quá rồi, mua cho ta một cây kẹo mút, ta cũng chưa từng được ăn kẹo mút, là loại kẹo mút mà tỷ tỷ cầm trên tay ấy."
Chu Bạch nhìn thấy tiểu ăn xin chỉ tay về phía đối diện, một cô bé cầm một cây kẹo mút trên tay.
Vì vậy, hắn gật đầu với cậu bé: “Được.”
Bất quá sau khi Chu Bạch đồng ý, hắn cũng không có lập tức đứng dậy đi tới mua kẹo mút.
Thay vào đó, hắn ngồi yên tại chỗ, nhìn cậu bé ăn xin, thầm đếm những con số trong đầu.
"Một, hai, ba..."
Tiểu ăn xin nghe thấy Chu Bạch đồng ý, không khỏi nhếch lên khóe miệng, có chút chờ đợi nhìn hắn.
Nhưng dần dần, khóe miệng cậu bé trễ xuống.
“Bảy, tám, chín…”
Chu Bạch vẫn ngồi đó im lặng đếm số. Khi hắn đếm đến “mười”, tiểu ăn xin trước mặt đột nhiên biến mất, chỉ để lại hắn một mình ngồi trên ghế đá.
Chu Bạch từ trên ghế đá đứng dậy. Bước ra khỏi góc phố, hắn quay lại nhìn về phía đường phố.
Chỉ cảm thấy khung cảnh trước mắt rất quen thuộc, nhưng so với vừa rồi có chút khác biệt. Rõ ràng, nỗ lực chuyển đổi thời gian và không gian của hắn đã thành công.
Hắn tiếp tục đi về phía trước.
Lúc này, hắn mới nhập phó bản này được hơn ba giờ. Vừa đi, hắn đã đến vị trí của tiệm đậu hủ.
Nhưng lần này Hoa Lâm không ở lại tiệm đậu hủ của mình nữa. Thay vào đó, lại xuất hiện bên trong tiệm bán mực Teppanyaki. Và đang điên cuồng đập phá đồ đạc trong cửa tiệm.
"Ngươi giết Hoa Oánh, ngươi chính là kẻ sát nhân! Ta muốn giết ngươi! Ta đi báo thù cho Hoa Oánh!"
Chu Bạch nhìn thấy Mực ca run rẩy, núp sau một cây cột. Sau khi Hoa Lâm đập vỡ một chiếc ghế khác, nhỏ giọng giải thích.
"Tôi không giết cô ta, tôi có bằng chứng ngoại phạm, tôi cũng hợp tác điều tra. Nếu thật sự là tôi thì tôi đã bị bắt từ lâu rồi."
Nhưng Hoa Lâm hoàn toàn không nghe được lời giải thích của anh ta.
“Là ngươi, là ngươi. Hoa Oánh vẫn luôn thầm thích ngươi, đừng tưởng ta không biết. Vào cái đêm cô ấy chết, cô ấy thậm chí còn mời ngươi đi chơi. "
Hoa Lâm điên cuồng cố gắng vồ lấy Mực ca.
Mực ca sợ đến mức nhanh chóng di chuyển đến nơi khác để trốn. Một số người hàng xóm tốt bụng đã đến thuyết phục Hoa Lâm, sau đó mới miễn cưỡng thuyết phục cô ấy được.
Chu Bạch liếc nhìn bông hoa trắng cô ta đội trên đầu, khẽ thở dài rồi quay người rời đi.
Trong tiệm bánh bao cạnh tiệm đậu hủ, hai vợ chồng già đang bận rộn chào đón khách hàng ở cửa.
Chu Bạch lặng lẽ đi tới một cái túi nhựa màu trắng cột cạnh cửa hàng của họ, nhìn trái nhìn phải để chắc chắn không bị phát hiện, sau đó lặng lẽ rời đi.
Hoa Lâm lúc này đội trên đầu một bông hoa màu trắng, có nghĩa là bây giờ đang ở trong thời gian và không gian B, tương ứng với quy tắc B.
Vậy nên bây giờ nếu đi nhìn qua thùng ôi thiu của quán giò heo quay thì chắc hẳn sẽ thấy sự kinh ngạc.
Hắn bước nhanh hơn và rất nhanh đã đến bên cạnh quán giò heo quay.
Thùng ôi thiu hôm nay vẫn còn đầy, nhìn từ bên ngoài, những chiếc lá rau nổi trên đó có vẻ hơi lớn, trông như đang cố ý che đậy những thứ bên trong.
Chu Bạch bây giờ đã là một người vô gia cư, có đứng bên cạnh cái thùng ôi thiu đó cũng không thu hút quá nhiều sự chú ý của người khác, hắn nhìn cái thùng rồi nhìn xung quanh, cố gắng tìm kiếm một dụng cụ phù hợp.
Nhưng lần này hắn không gặp được cậu bé ăn xin nên đưa tay ra định nhặt một chiếc lá to che lại trước, không ngờ tay vừa chạm tới ngọn lá thì một gã mập mạp bất ngờ lao ra, đánh thẳng vào người hắn.
Sau đó hai người cùng nhau ngã xuống đất.
Chu Bạch đau nhức xoa xoa khuỷu tay.
Người va phải hắn vội vàng đứng dậy, từ trên xuống dưới đều không thiện ý nhìn Chu Bạch.