Chương 338: Bánh bao xá xíu, tôi có thể làm được.

person Tác giả: Bạch Hồ Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 1,252 lượt đọc

Chương 338: Bánh bao xá xíu, tôi có thể làm được.

Chu Bạch ngẩng đầu nhìn gã ta, trong đầu vang lên một tiếng "ông".

Đã đoán đúng!

Nhưng tại sao bây giờ gã ta lại ở tiệm bánh bao?

Chu Bạch đứng ở nơi đó nhìn gã ta.

Đối phương cũng chú ý tới ánh mắt Chu Bạch, mỉm cười với hắn, bắt đầu gọi hắn tới.

"Anh có muốn ăn bánh bao không? Bánh bao do chúng tôi tự làm rất ngon đó. Hãy mua hai chiếc và ăn thử đi."

Gã béo không nhận ra Chu Bạch.

Chu Bạch nhìn về phía quầy bánh bao bên cạnh.

Không có túi nhựa đen hay trắng buộc ở đó.

Nói cách khác, đây là không gian-thời gian A?

Có vẻ như không cần phải đồng ý bằng lời nói với yêu cầu của người khác, cho dù thực hiện hành động tương ứng theo yêu cầu của người khác, thời gian và không gian cũng sẽ thay đổi.

Chu Bạch đi về phía tiệm bánh bao.

Gã béo nhiệt tình giải thích cho Chu Bạch những món bánh bao trong thực đơn, ngoại trừ bánh bao nhân thịt tươi.

Chu Bạch liếc nhìn thực đơn. Sau đó hắn hỏi với vẻ thản nhiên.

“Ngươi không bán bánh bao xá xíu à?”

Gã béo tỏ ra rất tiếc nuối.

“Những chiếc bánh này là do bố mẹ tôi làm. Họ không biết cách làm bánh bao xá xíu. Bây giờ lớn tuổi rồi nên không thể học được những thứ mới. "

Chu Bạch gọi thêm hai cái bánh bao nhân đậu đỏ, sau đó cười trêu chọc gã ta.

"Cha mẹ ngươi không thể học được, ngươi còn trẻ, nhất định có thể học được."

Gã béo tỏ ra bối rối.

“Bỏ đi, bỏ đi, từ nhỏ tôi đã không thích làm bánh bao. Cho đến bây giờ tôi thậm chí còn không thể nhào bột được đây này. "

Chu Bạch nhận lấy hai cái bánh bao nhân đậu đỏ gã mập mạp đưa tới. Đang chuẩn bị rời đi, đột nhiên nghe thấy tiếng động từ tiệm đậu hũ bên cạnh.

"Em trộm mua loại quần áo nào thế này? Nếu dám ra ngoài với bộ đồ này, cẩn thận khi quay lại sẽ đánh gãy chân em. "

Hoa Lâm bước ra khỏi tiệm đậu hũ, trên tay cầm một chiếc váy có rất ít vải.

Khi bước đến thùng rác, định ném quần áo vào trong đó.

Hoa Oánh đuổi ra ngoài, giật lấy quần áo. Tức giận ngồi trên chiếc ghế đá ven đường, quay lưng lại tiệm đậu hũ, cô không muốn để ý đến chị gái mình nữa.

Chu Bạch không nhìn bọn họ nữa, quay người lại liền thấy mập mạp thò đầu ra khỏi tiệm bánh bao, si ngốc nhìn về phía Hoa Oánh.

Lúc này, mẹ gã ta từ phía sau lấy ra một giỏ bánh bao hấp. Nhìn bộ dáng của tên mập, liền đấm vào đầu gã.

"Đừng nhìn nữa, nhìn mãi cũng không phải của con đâu."

Gã mập xấu hổ cúi đầu xuống.

Chu Bạch thì cầm hai cái bánh bao nhân đậu đỏ vừa mới mua rời khỏi tiệm bánh bao.

Hắn đi ngang qua Hoa Oánh.

Hoa Oánh ngẩng đầu nhìn hắn, thoạt đầu còn không nhận ra hắn, nàng dừng một chút, đột nhiên từ trên ghế nhảy lên.

"Là ngươi! Ngươi là tên lường gạt! Đã hứa với người khác nhưng lại không thực hiện được."

Chu Bạch vừa đi vừa ăn bánh nhân đậu đỏ mới mua. Đột nhiên bị chỉ trích, chưa kịp nuốt miếng bánh nhân đậu đỏ vừa cắn vào miệng thì liền ho khan.

"Hoa Oánh, sao em càng ngày càng thô lỗ vậy?"

Tỷ tỷ nhìn thấy Chu Bạch có chút xấu hổ, liền đi tới chỉ trích Hoa Oánh.

"Chị nè, rõ ràng anh ấy là người lừa dối em trước!"

Chu Bạch vô tội ngước mắt nhìn Hoa Lâm.

Lúc này, Hoa Lâm cũng nhận ra chính là người không đủ tiền mua gói siêu sang trị giá 88 đồng.

"Không có gì đáng xấu hổ khi không có tiền. Đến đây, chị đây sẽ đãi cậu một ít đậu hũ. "

Hoa Lâm hung ác trừng mắt nhìn em gái, kéo Chu Bạch đi về phía tiệm đậu hũ.

Chu Bạch bị Hoa Lâm ép ngồi lên ghế trong tiệm đậu hũ. Sau đó lấy ra một bát đậu hũ đặt trước mặt Chu Bạch.

Chu Bạch xem như đã nhìn ra.

Chỉ cần hắn tỏ ra không có hứng thú với cô em gái thì họ có thể hòa hợp với nhau.

Chu Bạch nuốt miếng bánh bao đậu cuối cùng, sau đó cầm chén đậu hũ trước mặt lên, múc một thìa lớn cho vào miệng.

"Hàng bánh bao đó làm cũng không ngon lắm, sau này tôi khuyên cậu nên ăn ít lại."

Chu Bạch lại múc một thìa lớn đậu hũ.

“Đúng vậy. Xác thực không được tốt lắm, thậm chí còn không thể làm được món bánh bao xá xíu. "

Lúc này, Hoa Lâm mỉm cười.

"Bánh bao xá xíu? Tôi sẽ làm nha. "

"Điều quan trọng nhất khi làm bánh bao xá xíu là chuẩn bị nước xốt. Rượu cao lương, nước tương, dầu, đường trắng...

Chỉ cần ướp kỹ là sẽ ngon. Không có vấn đề gì, tôi không biết cậu muốn dùng loại thịt gì…”

Hoa Lâm vừa nói vừa cười, nhưng Chu Bạch lại cảm thấy mình đột nhiên không nuốt nổi miếng đậu hũ trong miệng.

"Ăn không vô sao? Không sao đâu. Nếu không ăn được thì vứt đi. Phố ăn vặt này mỗi ngày chẳng lẽ còn không có nhiều đồ ăn vứt đi sao?"

Chu Bạch đặt chiếc thìa trong tay xuống .

Hoa Oánh ngồi ngoài cửa thổi gió lạnh. Nhưng càng thổi, cô càng bực mình.

Khi quay lại và nhìn thấy chị đang cười nói với người đàn ông vô gia cư chỉ biết nói dối đó, cô càng tức giận hơn.

Cô cầm chiếc váy có rất ít vải rồi sải bước tới.

“Chị nè, em không hiểu nổi, chị có thể ở cùng với ông chủ quán giò heo nướng, sao chị cứ cấm em yêu? Em đã trưởng thành từ lâu rồi, em cũng có quyền theo đuổi hạnh phúc của chính mình."

Lời nói phản nghịch của Hoa Oánh đột nhiên khiến sắc mặt Hoa Lâm có chút nhịn không được rồi.

"Chị ăn muối nhiều hơn em ăn cơm đó. Khi em biết phân biệt đúng sai như chị, chị tự nhiên sẽ không ngăn cản em theo đuổi hạnh phúc."

Hoa Lâm nói xong, một tay cầm chén đậu hũ của Chu Bạch lên..

Không cần cô lên tiếng, Chu Bạch cũng hiểu đã đến lúc hắn phải rời đi.

Hắn đứng dậy, lúng túng quay sang một bên và đi giữa hai người phụ nữ đang đối mặt nhau.

Sau khi bình tĩnh bước ra khỏi cửa, hắn bước nhanh hơn và vội vã rời khỏi tiệm đậu hũ đầy khói thuốc súng này.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right