Chương 342: Khi nào bánh bao xá xíu sẽ xuất hiệ
Hoa Lâm một năm trước có thể làm bánh bao xá xíu, nhưng hiện tại Hoa Lâm không thể nào làm được.
Rõ ràng là cô ta vừa nói dối.
Vậy tại sao cô ta lại phải nói dối về chuyện tưởng chừng như nhỏ nhặt này đối với người khác?
Điều đó chỉ có thể nói rõ, đây không phải là chuyện nhỏ đối với cô ta.
Từ những thông tin mà Chu Bạch vừa mới có được, hắn gần như chắc chắn rằng cho dù Hoa Lâm không phải chủ mưu thì ít nhất cô cũng có liên quan đến việc làm bánh bao xá xíu.
Tiếp theo, phải xác nhận xem cô ta có đồng phạm hay không.
Chu Bạch dọc đường tìm quán bán giò heo nướng.
Có rất nhiều quy tắc về quán giò heo quay này trong ba thời gian và không gian. Hơn nữa, chủ cửa tiệm này còn có quan hệ tình cảm với Hoa Lâm.
Nhìn theo hướng này, sự nghi ngờ của hắn không hề nhỏ.
Chu Bạch đi bộ khoảng năm phút thì tới cửa hàng giò heo quay.
Chủ quán cũng là đầu bếp duy nhất trong quán. Tuy không có nhiều khách hàng nhưng mỗi lần đi ngang qua đều có thể thấy anh ta đứng trước quán nướng.
"Muốn mua chân giò lợn không? Không muốn mua thì cút đi. Đừng đứng chắn đường nữa."
Một người phục vụ trông như chỉ mới mười tuổi nhìn thấy Chu Bạch đang đứng ở cửa, trông bộ dạng bẩn thỉu và hét lên đuổi hắn đi.
Chu Bạch hiếm khi bị đối xử như vậy trước phó bản này. Sau khi suy nghĩ một lúc, không thể không cười.
Nhưng khi nghĩ đến những người vô gia cư hàng ngày phải chịu sự đối xử như vậy, lại chợt thấy khó mà cười nổi.
Hắn bình tĩnh lại tâm trạng, sau đó lại mỉm cười nói với người phục vụ trước mặt.
"Cái giò lợn này mùi thơm quá, giá bao nhiêu tiền?"
Người phục vụ lộ ra vẻ mặt nghi hoặc.
"Có đủ tiền không? Móng giò quay ngon, mỗi cái 68 đồng. Thế nào? Trả tiền đi."
Chu Bạch nhìn chằm chằm ông chủ trong quán đang cúi đầu quét nước sốt.
"Ồ, đúng rồi, chân lợn nướng của ngươi đều là anh ta làm sao?"
Người phục vụ còn trẻ, rất dễ bị Chu Bạch lung lạc suy nghĩ.
"Đúng, đó là ông chủ của chúng tôi, chân lợn quay trong cửa hàng của chúng tôi đều do ông ấy làm ra."
Chu Bạch tiếp tục nói.
"Anh ta làm tất cả sao? Vậy thì anh ta chẳng phải rất vất vả sao? Anh ta đã đứng trước quán nướng cả ngày mà không cần phải rời đi sao?
Người phục vụ cảm thấy người đàn ông này có rất nhiều vấn đề, bắt đầu trở nên hơi cáu kỉnh khi nói chuyện.
"Ngươi cho là ai cũng không cần phải làm việc như ngươi sao? Ông chủ chúng tôi ngày nào cũng phải làm việc, ngoài việc ăn uống và đi vệ sinh, ông ấy dành phần lớn thời gian để nướng chân giò lợn."
Chu Bạch liếc nhìn giờ làm việc được đánh dấu trên cửa tiệm.
"Vậy thì anh ta phải đợi đến 10h mới có thể rời khỏi bếp nướng hả?"
Người phục vụ trợn mắt nhìn Chu Bạch.
"Bằng không thì sao? Vậy ngươi có muốn mua chân giò heo hay không?"
Chu Bạch cười với cậu ta.
"Tất nhiên là không mua nổi rồi. Mỗi chiếc có giá 68 đồng. Ngươi nghĩ ta là kẻ ngốc sao?"
Người phục vụ chưa bao giờ bị từ chối một cách tự tin như vậy nên sửng sốt trong giây lát. Khi cậu ta kịp phản ứng và muốn trả đũa, người đàn ông vô gia cư bẩn thỉu đã quay người rời đi, chỉ để lại bóng lưng.
Sau khi Chu Bạch hỏi ra tin tức muốn biết, đương nhiên lập tức rời đi.
Hắn tiếp tục đi về phía trước, vừa đi vừa lấy điện thoại di động ra.
Nhìn xem thời gian hiển thị ở trên, lúc này là 5h40 chiều.
Đã đến giờ ăn chiều.
Vì vậy, hắn bước vào quán mì nơi đã ăn trưa.
Ánh sáng bên trong quán mì không tốt, đèn có chút mờ mịt, lúc này trời đã tối, nhìn từ bên ngoài có vẻ như không có buôn bán vậy.
Chu Bạch vốn là không muốn đi vào, nhưng ở phố ăn vặt các cửa hàng khác giá cả có chút cao. Vì thế Chu Bạch nghĩ nghĩ, liền đi vào trong.
Lần này Chu Bạch ăn mặc như một người vô gia cư.
Ông chủ tiệm mì hình như không nhận ra hắn, nhưng khi bước vào, anh ta đã nhiệt tình tiến tới chào hỏi.
"Chào buổi chiều, cậu muốn ăn gì?"
Chu Bạch ngồi xuống vị trí ban đầu.
“Một tô mì trắng.”
Chủ tiệm mì đáp lại rồi bước vào bếp. Cũng như buổi trưa, anh ta lặng lẽ yêu cầu bếp cho thêm mì vào.
Không lâu sau, anh ta bưng một tô mì lớn và một quả trà trứng đặt trước mặt Chu Bạch.
"Trà trứng mới nấu trong cửa hàng rất thơm đó, tôi mời cậu ăn thử."
Chu Bạch cảm nhận được lòng tốt của anh ta, cảm ơn rồi mới cầm trà trứng lên, gõ nhẹ vào vỏ.
Sau khi ông chủ tiệm mì đặt đồ ăn xuống, cũng không quấy rầy Chu Bạch dùng bữa mà tiếp tục đứng ngoài cửa mời khách.
Trong quán thanh âm không tốt, lúc này chỉ có một vị khách hàng duy nhất là Chu Bạch đang yên lặng ăn mì.
Chu Bạch nhìn anh ta một cái, sau đó vừa ăn vừa sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu.
Quy tắc sinh tồn phố ăn vặt C Điều 5.
[Tiệm bánh bao không bán bánh bao xá xíu. ]
Đây là một quy tắc sai.
Nhưng tiệm bánh bao hiện nay không bán bánh bao xá xíu.
Cho nên Chu Bạch suy đoán, có lẽ thời điểm tiệm bánh bao bán bánh bao xá xíu vẫn chưa tới.
Vậy khi nào bánh bao xá xíu sẽ xuất hiện?
Cặp vợ chồng già chủ tiệm bánh bao sẽ không rời khỏi quán cho đến 12 giờ. Và họ không biết cách làm bánh bao xá xíu.
Nói cách khác, nếu không có chuyện gì xảy ra thì ít nhất trước 12 giờ sẽ không có bánh bao xá xíu trong cửa hàng của họ.
Chu Bạch nghĩ đến điểm này, tự nhủ mình phải thừa dịp lần này đi đến không gian thời gian khác, tìm hiểu sâu hơn về sự việc này.
Hắn ăn xong tô mì lớn trước mặt và trà trứng đưa cho, thanh toán tiền rồi bước ra khỏi cửa tiệm.
Tuy nhiên, hắn không trực tiếp rời đi mà đột nhiên nói với chủ quán mì.
"Tôi phát hiện ra cửa hàng của anh có một vấn đề lớn, nếu có thể giải quyết được, lượng khách hàng mỗi ngày ở cửa hàng này ít nhất sẽ tăng gấp đôi."