Chương 354: Chạy đua với thời gia
Người đàn ông vô gia cư bị cụt tay đang dựa vào tường có chút yếu ớt. Khuôn mặt trông rất xanh xao và gầy gò do bị suy dinh dưỡng lâu ngày.
Chu Bạch thật sự không thể tưởng tượng được, người như vậy sao lại biến thành yêu quái ăn thịt người như mập mạp nói?
Người ăn xin nhỏ ngồi bên cạnh hơi co rúm người lại khi nhìn thấy Chu Bạch đi tới.
Ở thời không A, Chu Bạch còn chưa cùng tiểu ăn xin này nói chuyện.
Nhìn thấy bộ dáng cảnh giác của cậu bé, Chu Bạch chỉ có thể hạ giọng, cố gắng nhẹ nhàng nói chuyện với cậu bé.
"Ngươi đói bụng không? Có thể đưa ra yêu cầu với ta, ta sẽ thỏa mãn ngươi."
Tiểu ăn xin nghi hoặc nhìn Chu Bạch.
“Vậy tôi muốn bánh mè do quán ăn vặt phía sau phố làm.”
Chu Bạch lấy ra năm đồng đưa cho cậu bé.
“Đương nhiên có thể."
Tiểu ăn xin nhận được tiền, bỏ lại người đàn ông vô gia cư cụt tay, vui vẻ chạy ra đường.
Chu Bạch nhìn bóng lưng cậu bé rời đi, sau đó nhìn người đàn ông vô gia cư bị cụt một bàn tay hiện chỉ có một mình.
Đột nhiên hắn lại có một dự cảm không lành nữa.
Từ những gì hắn đang làm bây giờ dường như đang thay đổi?
Chu Bạch không cách nào nắm bắt được nguồn gốc của loại dự cảm xấu này, chỉ có thể cảm giác được tim đập thình thịch.
Tuy nhiên, hắn không còn thời gian để suy nghĩ về vấn đề này nữa.
Bởi vì cảnh tượng trước mắt lại thay đổi.
Người đàn ông vô gia cư với cánh tay bị cụt đã biến mất, trong góc không còn ai nữa.
Chu Bạch nhìn về phía đường phố.
Thấy người cầm chậu vừa đổ rác xong đang đi về quán của mình.
Lần này Chu Bạch trở về thời không C.
Lúc này đã là 10h53 tối.
Chu Bạch lại nhanh chóng chạy trên đường, chạy về hướng tiệm đậu hũ.
Trong tiệm đậu hũ, thực tế không có điều kiện để phạm tội.
Kế hoạch ban đầu của Hoa Lâm không thể thực hiện được ở tiệm đậu hũ.
Có lẽ lúc đó cô vẫn đang nghĩ rằng mình có thể trốn thoát sau khi trả thù.
Tuy nhiên, khi Chu Bạch phá hỏng kế hoạch của cô và khi cô quang minh chính đại lĩnh người đàn ông gầy gò từ văn phòng quản lý, cô có thể đã không có ý định sống sót sau khi trả thù.
Vì vậy, cô có thể không nghĩ đến việc che giấu bằng chứng nữa mà sẽ chọn nơi mình phạm tội, tiệm đậu hũ mà cô và Hoa Oánh quen thuộc nhất.
Cô muốn đích thân đưa kẻ sát nhân đến gặp Hoa Oánh tại nơi cô ở.
Vì lý do này, Chu Bạch không chút do dự chạy về phía tiệm đậu hũ.
Cuối cùng khi chạy đến cửa tiệm đậu hũ, hắn đột nhiên nghe thấy tiếng mài dao phát ra từ bên trong quán.
Tuy nhiên, lần này âm thanh mài dao không phải từ Thời Không B.
Chu Bạch lập tức dựng tóc gáy.
Không cần suy nghĩ, hắn lao thẳng vào quán rồi chạy về phía bếp.
Hoa Lâm lúc này đang đứng trong bếp, trên tay cầm một con dao làm bếp.
Khi nhìn thấy Chu Bạch lao tới, cô không hề tỏ ra hoảng sợ mà ngược lại còn mỉm cười với hắn.
"Con dao làm bếp ngươi để lại cho ta thực sự rất tốt nha."
Hoa Lâm nhìn Chu Bạch, sau đó bình tĩnh cầm dao làm bếp đi tới trước mặt người đàn ông gầy gò.
Tay chân của người đàn ông gầy gò bị Hoa Lâm trói bằng dây thừng, khiến anh ta không thể cử động.
Ngoài ra, anh ta còn bị nhét một miếng giẻ lớn vào miệng và thậm chí không thể nói được.
Khi nhìn thấy Chu Bạch xuất hiện, anh ta giống như nhìn thấy một vị cứu tinh, nhanh chóng nhìn qua mắt hắn và liên tục cầu cứu.
Nhưng lúc này Hoa Lâm đã ở trước mặt anh ta.
Con dao làm bếp trong tay đặt trên cổ anh ta, không hề có ý định cho Chu Bạch cơ hội cứu anh ta.
Chu Bạch nhìn thấy, vội vàng kêu lên.
"Thả anh ta ra, anh ta không phải hung thủ giết Hoa Oánh."
Hoa Lâm cầm con dao trong tay dừng lại một chút.
"Hắn không phải kẻ sát nhân sao? Ngươi không cần phải bịa ra lời nói dối như vậy chỉ để cứu hắn."
Chu Bạch chậm rãi đến gần cô: "Hãy nghe lời giải thích của tôi trước."
Lúc này, Hoa Lâm đột nhiên kích động cầm chặt con dao, ấn vào cằm của người đàn ông gầy gò.
Thế là con dao làm bếp trên tay cô lập tức dính đầy máu.
"Giải thích? Giải thích gì nữa chứ? Ta đã điều tra hết mọi việc rồi.
Ngày đó khi Hoa Oánh ra ngoài, hắn đã đi theo cô ấy suốt một chặng đường. Mà sau khi Hoa Oánh chết, hắn cũng biến mất cùng một lúc.
Ngươi nói trên đời này, sẽ có sự tình trùng hợp như vậy sao?
Sau khi Hoa Oánh chết, ta đã tìm mọi cách để tìm ra kẻ sát nhân. Nhưng bố mẹ hắn đã tìm mọi cách để đuổi ta ra khỏi phố ăn vặt.
Ngươi cảm thấy, bọn họ lại là tại sao phải làm như vậy?
Câu trả lời rất đơn giản, bởi vì hắn chính là hung thủ giết Hoa Oánh."
Càng nói càng tức giận, bàn tay cầm dao bắt đầu run rẩy. Kết quả là ngày càng có nhiều máu dính vào con dao làm bếp.
Chu Bạch nhìn thấy người đàn ông gầy gò đau đớn, nhanh chóng cố gắng bình tĩnh lại cảm xúc của Hoa Lâm.
"Ngươi trước đừng kích động. ta có thể giải thích rõ ràng cho ngươi. Sau khi ngươi nghe xong, quyết định có nên giết hắn hay không cũng chưa muộn."
Chu Bạch bên cạnh trấn an Hoa Lâm, chậm rãi đến gần cô.
Ánh mắt hắn dán chặt vào con dao trong tay Hoa Lâm, sẵn sàng lao tới giật con dao khi cô không chú ý.
Ai biết nghe xong lời này, Hoa Lâm càng kích động hơn.
"Ngươi muốn giải thích cho ta?
Ngươi nghĩ ngươi có thể giải thích cái gì?
Ha ha ha, thật sự là buồn cười.
Vậy ngươi tới đây, tới trước mặt ta, ta muốn xem ngươi có thể giải thích cho ta như thế nào."
Chu Bạch nhìn thấy trong trạng thái này, Hoa Lâm nhắm vào con dao trên tay và định lao tới.
Tuy nhiên, khi nghe được lời cuối cùng của cô, hắn vội dừng lại.
Quy tắc sinh tồn phố ăn vặt C, Điều 2.
[Cho dù Hoa Lâm có đưa ra yêu cầu gì đi chăng nữa thì cũng đừng đồng ý. ]
Hoa Lâm lại yêu cầu hắn đi qua.
Bây giờ Chu Bạch thậm chí còn không được phép đến gần Hoa Lâm nữa kìa.
Quy tắc chết tiệt!