Chương 359: Tham lam không tốt sao?

person Tác giả: Bạch Hồ Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 2,213 lượt đọc

Chương 359: Tham lam không tốt sao?

Chu Bạch nghe thấy thanh âm quen thuộc, cũng nghe thấy phần thưởng quen thuộc.

Phần thưởng giống vậy đã được phát ba lần rồi.

Cho dù trò chơi quái đàm này không có phần thưởng gì, cũng không thể lừa người như vậy được chớ?

Hay đây là điềm báo gì đó?

Chu Bạch tìm một góc ngồi xuống, sau đó rơi vào suy nghĩ của mình.

Lúc này, một tiểu ăn xin đột nhiên xuất hiện, nhìn thấy Chu Bạch ngồi trong góc, liền ngồi xuống bên cạnh hắn.

Chu Bạch nhìn thấy cậu bé liền nghĩ tới người đàn ông vô gia cư vừa mới chết, đột nhiên lại cảm thấy chán nản:

“Ngươi có bao giờ cảm thấy bất lực không? Dù đã cố gắng rất nhiều nhưng vẫn không thể thay đổi được mọi thứ?"

Tiểu ăn xin nghiêng đầu khó hiểu.

"Sao ngươi lại tham lam như vậy chứ?"

Chu Bạch cũng có chút sửng sốt trước câu hỏi của tiểu ăn xin.

“Tham lam không phải là tốt sao? "

Tiểu ăn xin từ trong túi móc ra nửa miếng bánh mè, xé một miếng, đưa miếng còn lại cho Chu Bạch.

"Ví dụ như ta nói chuyện với mọi người qua đường trên phố ăn vặt, Về phần tiền, ta chắc chắn sẽ có thể kiếm được nhiều tiền hơn. Nhưng tên quản lý chết tiệt đó chắc chắn sẽ đuổi ta ra ngoài. Sau này có thể ta thậm chí còn không có chỗ để ngủ nữa đó.

Mục đích của ta chỉ là sống sót.

Vì vậy, mỗi lần chỉ cần đủ ăn, ta sẽ không tiếp tục xin tiền người khác nữa."

Chu Bạch cầm lấy một miếng bánh mè nhỏ do tiểu ăn xin đưa cho, nghe cậu bé nói, hắn sửng sốt.

Giả sử "nó" trong Thế giới quái đàm này cũng giống như người quản lý này.

Cho nên Chu Bạch cũng dùng lý thuyết của tiểu ăn xin, có được không?

Đừng quá tham lam, đừng xúc phạm lợi ích của “nó”, liệu có thu hút được sự chú ý của “nó” không?

Nhưng nếu cứ như thế này, liệu Thế giới quái đàm này có phát triển tốt hơn không?

Chu Bạch cắn một miếng bánh mè do tiểu ăn xin đưa cho. Miếng bánh mè nhỏ vừa lạnh vừa cứng, Chu Bạch nhai trong miệng hồi lâu mới miễn cưỡng nuốt xuống.

Tiểu ăn xin ăn rất ngon lành, ăn xong chiếc bánh, hai tay chắp sau đầu, dựa vào tường, ngửa mặt nhìn trời.

"Ngươi có thể cùng ta ngắm sao được không? Từ giờ trở đi, lão ăn mày không thể cùng ta ngắm sao được nữa rồi."

Chu Bạch nghe cậu bé nhắc tới lão ăn mày, tâm tình có chút nặng nề.

Quay lại nhìn cậu bé, thấy nó ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào một nơi nào đó trên bầu trời, thấy có chút xuất thần.

Trên mặt cậu bé không có quá nhiều bi thương, tựa hồ đối với loại chuyện này sớm đã có chút đờ đẫn.

Chu Bạch nghĩ tới hai cái thời không khác, do dự một lát, sau đó hướng tiểu ăn xin gật đầu.

"Được."

Chu Bạch nhẹ nhàng trả lời. Nói xong, hắn ngồi đó và thầm nhẩm những con số trong đầu.

Tuy nhiên, sau khi Chu Bạch đếm mười lần, cảnh tượng trước mắt vẫn không có gì thay đổi.

Tiểu ăn xin vẫn ngồi bên cạnh hắn, ngẩng đầu nhìn trời.

Chu Bạch trong lòng rung động, chẳng lẽ nhiệm vụ kết thúc, hắn liền không thể thay đổi thời gian và không gian nữa?

Sau khi Chu Bạch nghĩ tới khả năng này, hắn đột nhiên có một loại ảo giác.

Cứ như thể hai thời gian và không gian trước đó là giả, nhưng thời gian và không gian đang ở hiện tại mới là thật.

Nếu quả thật chính là như vậy, cũng vẫn có thể xem là một kết cục không tệ .

Thật đáng tiếc khi hắn đã hứa với người khác một điều gì đó nhưng lại không thực hiện được.

Chu Bạch từ trong túi móc ra cây kẹo mút đưa cho tiểu ăn xin.

“Đây là cây kẹo mút mà trước đây ta đã đáp ứng cho ngươi.”

Tiểu ăn xin nghi ngờ nhìn Chu Bạch.

“Đáp ứng ta?”

Chu Bạch cười: “Dù sao thì ngươi cũng cứ nhận đi.”

Tiểu ăn xin cầm lấy cây kẹo mút, liếm một cái, lập tức lộ ra nụ cười hài lòng.

“Thì ra kẹo mút có vị như thế này.”

Tiểu ăn xin nhận lấy cây kẹo mút, không nỡ lập tức ăn hết. Ngược lại, sau khi liếm vài lần, lại cẩn thận từng li từng tí bọc lại rồi nhét vào túi.

Chu Bạch nhìn bộ dáng của cậu bé, mỉm cười, tiếp tục nhìn sao trên trời.

Chuyện vừa xảy ra trên phố bán đồ ăn vặt không ảnh hưởng nhiều đến những người đứng sau. Sau khi chứng kiến sự náo nhiệt, hầu hết mọi người đều giải tán và về nhà.

Đường phố nhanh chóng trở lại yên tĩnh.

Chu Bạch và tiểu ăn xin không nói chuyện nữa, hai người tựa vào tường, ngẩng đầu nhìn bầu trời.

Không biết qua bao lâu, hai người đột nhiên cùng nhau ngáp dài. Vì vậy, họ nhìn nhau, mỉm cười và ngầm đứng dậy khỏi mặt đất.

Chu Bạch lúc này nhìn con đường vắng tanh ngoại trừ tiểu ăn xin, chợt nhận ra mình dường như không có chỗ nào để ngủ.

Tiểu ăn xin đứng dậy, tạm biệt Chu Bạch rồi tự mình đi về phía trước.

Chu Bạch không có nơi nào để đi, nghĩ nghĩ cũng chỉ có thể im lặng đi theo.

Tiểu ăn xin đi tới nơi nó ngủ, mới phát hiện Chu Bạch đi theo mình. Hơi nghi hoặc một chút nhìn về phía hắn, nhưng cũng không nói gì nhiều.

Ở một khoảng trống, hai mảnh bìa cứng được lấy ra rồi trải trên mặt đất.

Chú bé ăn xin nằm trên tấm bìa cứng nhỏ, một mảnh bìa cứng khác được để lại trên mặt đất.

Chu Bạch vô thức đi tới, nhặt mảnh bìa cứng lên, trải ở bên cạnh tiểu ăn xin rồi nằm xuống.

Tiểu ăn xin không nói gì, nằm trên mặt đất, nhắm mắt lại, rất nhanh liền ngủ thiếp đi.

Chu Bạch ngủ trên đất cứng, khi mở mắt ra đã thấy bầu trời đầy sao.

Hắn cảm thấy việc này chẳng có gì sai cả, cũng nhắm mắt lại, một lúc sau cũng ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau, Chu Bạch bị đánh thức bởi những quán ăn vặt trên phố bán đồ ăn vặt mở cửa từ sớm.

Hắn mở mắt ra, nhìn sang một bên, tiểu ăn xin bên cạnh không hề bị âm thanh ảnh hưởng, vẫn đang đắm chìm trong giấc mơ của chính mình.

Chu Bạch duỗi người, từ trên mặt đất đứng lên. Đi ra đường và bắt đầu lang thang không mục đích.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right