Chương 376: Tiến về Lâu đài Quỷ

person Tác giả: Bạch Hồ Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 2,747 lượt đọc

Chương 376: Tiến về Lâu đài Quỷ

Đó là một hình người nằm trên mặt đất, bò bằng bốn chân. Y mặc quần áo của con người và đi giày của con người, nhưng thực hiện các động tác giống như động vật.

Chu Bạch nhìn chằm chằm bóng lưng của y, không khỏi nín thở.

Người đàn ông giống dã thú phía trước đang bò trên mặt đất bằng tứ chi của chính mình, đầu hướng về phía trước, như thể y đang sử dụng khứu giác và tai để xác định phương hướng.

Chu Bạch nhìn kỹ bóng dáng của y, càng nhìn càng cảm thấy quen thuộc.

Mà khi người đang bò quay lại lộ ra bóng dáng, Chu Bạch rốt cuộc cũng hiểu được nguồn gốc của cảm giác quen thuộc trong lòng.

Chu Bạch ngày hôm qua đã gặp bọn họ.

Ở lối vào Rừng Đen, cạnh cầu treo, trước Hang Người Khổng Lồ.

Người đàn ông trước mặt từng xuất hiện trong nhóm cướp mà Chu Bạch từng gặp phải.

Điều gì đã khiến y trông như thế này?

Chu Bạch nghĩ tới quy tắc mình đã đạt được.

Những điều cần lưu ý khi vào Rừng Đen số một.

[Sau khi vào Rừng Đen, vui lòng không ở lại nơi hoang dã từ 10 giờ tối đến 8 giờ sáng hôm sau. ]

Gần Hang Khổng Lồ không còn nơi nào khác để sống.

Nói cách khác, nếu họ không tìm được nơi để ở thì chắc chắn họ sẽ vi phạm quy tắc.

Đây có phải là hậu quả của việc phá vỡ quy tắc này?

Chu Bạch nhìn bóng dáng của y, cảm thấy toàn thân lạnh lẽo.

Vậy ra những người đang đuổi theo những người khác bây giờ chắc hẳn cũng là thành viên của băng cướp.

Chu Bạch lặng lẽ núp sau thân cây, đợi đến khi bóng người đang bò dần rời xa mình, mới lặng lẽ rời khỏi vị trí, đi về phía địa điểm đã thỏa thuận.

Cây cổ vẹo mà Chu Bạch nhắc đến trước đó nằm ở ngã ba, vị trí của nó không khó tìm.

Có thể nhìn thấy nó bằng cách đi bộ một đoạn ngắn trở lại nơi đang ở hiện tại.

Chu Bạch lo lắng bạn bè dọc đường đi lạc, may mắn thay, khi nhìn thấy cây cổ thụ, hắn đã nhìn thấy ở đó có người đang đợi.

"Bằng hữu của ta, ngươi chạy thật đúng là quá chậm. Ngươi có biết ta đã đợi bao lâu rồi không?"

Tiểu thợ may dựa vào gốc cây cổ vẹo, trông rất bình tĩnh và thoải mái.

Chu Bạch lấy điện thoại di động ra nhìn đồng hồ, mới thấy bây giờ đã là bảy giờ tối.

“Không có quái vật nào đuổi theo ngươi sao?”

Chu Bạch nhét điện thoại trở lại túi, đi đến bên cạnh Tiểu thợ may, nhìn anh ta.

“Có a, làm sao có thể không có chớ? Nhưng khi con quái vật đó gặp được ta thì đúng là xui xẻo lớn rồi. Đáng tiếc ngươi chạy quá nhanh, bằng không, ta còn có thể bảo vệ ngươi à nha."

Ánh mắt Chu Bạch rơi vào trên người anh ta bị một cành cây cào xước ... Trên quần áo, những vết xước như vậy chỉ có thể xuất hiện khi trốn trên cây.

Chu Bạch không có vạch trần anh ta mà tựa vào thân cây giống vậy, chờ đợi những người bạn khác đến.

Người thứ hai quay lại địa điểm đã thỏa thuận là Hans.

Anh ta vẻ mặt âm trầm đi tới cây cổ vẹo, không nói gì, ngay cả Tiểu thợ may cũng chào anh ta, nhưng anh ta tựa hồ không nghe thấy.

"Sao vậy? Ngươi sợ à?" Tiểu thợ may đến gần Hans.

Tuy nhiên, ngay khi anh đang đến gần đối phương, trước mắt anh đột nhiên có thứ gì đó rung chuyển, sau đó một con dao lạnh kề vào cổ anh.

“Không muốn chết thì nói ít thôi.”

Tiểu thợ may nhếch khóe miệng, mỉm cười giơ tay lên, nhẹ nhàng rút con dao đặt trên cổ ra.

"Được, được, được… Không nói thì không nói."

Hans lạnh lùng nhìn anh một cái, sau đó buông dao xuống.

Tuy nhiên, khi Chu Bạch thấy khi con dao thu lại, hắn nhìn thấy vết máu trên tay áo.

Tiểu thợ may thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng bước sang phía bên kia của cây cổ vẹo, cố gắng tránh xa gã điên như Hans.

Lúc này, Adam từ xa đang chậm rãi đi về phía bên này. Thấy y đang cầm chiếc mũ chóp trên tay, để lộ vài sợi tóc trên đầu.

Lúc này bị gió thổi thẳng đứng, so với lúc trước có chút chật vật.

"Cảm ơn Chúa, cuối cùng ta cũng nhìn thấy các ngươi. Con quái vật chết tiệt đó gần như đã giết chết ta đó."

Adam không ngừng phàn nàn ngay khi gia nhập đội.

Tuy nhiên, David, người nói nhiều, không có ở đó, và Tiểu thợ may, người nói nhiều, không có ý định nói chuyện, trong một thời gian không ai nói chuyện với y.

Thấy không có ai lên tiếng, Adam chỉ có thể chán nản im lặng, đứng lặng dưới gốc cây như mọi người.

Họ đợi như vậy khoảng hai mươi phút, cuối cùng Kelly nhỏ nhắn cũng đến. Cậu bé từ hướng khác đến, tóc và mặt lấm lem cát, trạng thái chật vật cũng không khá hơn Adam là mấy.

Chu Bạch lại cầm điện thoại lên, xem thời gian, sau đó cau mày nhìn những người có mặt ở đây.

Bây giờ đã gần bảy giờ rưỡi mà vẫn chưa thấy David đâu.

Đội của Chu Bạch, bao gồm cả hắn, tổng cộng có sáu người.

Chỉ có năm tên cướp không đủ tư cách ở lại đêm qua.

Giả sử mọi người đều có một con quái vật đang đuổi theo phía sau, vậy con quái vật dư ra là gì?

Tên cướp thứ sáu?

Hoặc có thể là một nhà mạo hiểm?

Chu Bạch đang suy nghĩ thì nhìn thấy David cao lớn đang hưng phấn nhìn chạy nhanh về phía bọn họ.

"Tốt quá, cuối cùng cũng gặp lại được các ngươi, ta quá thảm, cuối cùng tìm được các ngươi.”

Adam đến gần cậu ta, cười hì hì hỏi: "Thảm bao nhiêu?”

Lúc này Chu Bạch cũng có chút tò mò đối với vấn đề này.

David vẻ mặt đưa đám: "Sau khi các ngươi bỏ chạy, ta là người duy nhất ở trong khu rừng tối tăm. Ta rất sợ hãi".

Mọi người đều sửng sốt khi nghe câu trả lời của cậu ta.

“Ngươi chỉ có một mình, quái vật đâu rồi?”

David ngây thơ lắc đầu: “Không có quái vật nào đuổi theo ta cả.”

"Vậy sao ngươi còn đến muộn như thế?”

“Ta bị lạc đường.”

Trước câu trả lời tự nhiên của David, tất cả mọi người đều là hoàn toàn không còn gì để nói.

Chu Bạch thì lại thở phào nhẹ nhõm.

Không có tên cướp thứ sáu nào biến thành quái vật và cũng không có nhà mạo hiểm nào gặp nạn khác.

Khi đó tình hình ít nhất tốt hơn trong tưởng tượng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right