Chương 380: Không thích đồ ăn nhẹ ta chuẩn bị sao?

person Tác giả: Bạch Hồ Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 1,052 lượt đọc

Chương 380: Không thích đồ ăn nhẹ ta chuẩn bị sao?

Tiểu thợ may thở phào nhẹ nhõm như thể vừa sống sót sau tai nạn

Hans cũng thở phào nhẹ nhõm rồi lặng lẽ cất dao đi.

Nhưng làm xong hành động này, anh ta vẫn không quên trừng mắt nhìn Tiểu thợ may lần nữa.

Morin dẫn sáu vị khách đi qua hành lang tối tăm trước khi đến nơi.

Đó là một phòng ăn tối tăm không kém.

Chỉ có một dãy nến được đặt trên chiếc bàn hình chữ nhật, khiến những vị khách có mặt hầu như không nhìn thấy những gì trên bàn.

Nhưng mọi người có mặt thà không nhìn rõ còn hơn.

"Mời mọi người ngồi." Morin lạnh lùng nói.

Mọi người rùng mình, vẻ mặt méo mó nhìn đồ vật trên bàn, do dự hồi lâu mới ngồi xuống.

“Chúng ta bây giờ rời đi, còn kịp sao?”

Adam thì thầm với David bên cạnh.

David nghiêm túc suy nghĩ hồi lâu mới nghiêm túc nói với y: “Đã quá muộn rồi.”

Cửa thành đã bị khóa, thời gian càng ngày càng gần đến mười giờ tối.

Bây giờ mà nghĩ đến việc trốn thoát, cũng có thể nghĩ cách sống sót và thuyết phục chủ nhân của lâu đài đồng ý ở lại qua đêm.

Adam cau mày nhìn hết đĩa này đến đĩa khác có những thứ màu đỏ như máu trên bàn, nôn ọe rồi quay đi.

“Giả bộ cũng thật giống.”

Kelly nhìn Adam với vẻ chán ghét không thể che giấu.

Chu Bạch quan sát chi tiết mối quan hệ giữa họ, khi ánh mắt chạm vào đĩa đồ ăn màu đỏ như máu trên bàn ăn, hắn bình tĩnh rời đi.

Mọi người ngồi vào bàn nhưng không ai muốn nhặt bộ đồ ăn hay chạm vào những thứ trên bàn.

"Ồ hehe… Xin lỗi đã để quý khách phải đợi."

Một cơn gió thơm thổi tới, mọi người đều ngước nhìn.

Nhìn thấy một người phụ nữ có vẻ ngoài rất quyến rũ, mặc một chiếc váy dài quây, đi một đôi giày cao gót, váy kéo dài xuống đất.

Khi nhìn thấy những vị khách đang choáng váng trong phòng ăn, cô ta lại che miệng cười lớn.

“Thật đáng ghét, đừng nhìn ta nữa.”

Mọi người nghe thấy cô thì thầm, nghĩ đến những dải “thịt xông khói” treo ngoài lâu đài, lập tức nổi da gà khắp người.

Chu Bạch cố chịu đựng cơn khó chịu trong lòng, đưa bó hoa dại mình hái cho cô ta.

“Tiểu thư mỹ lệ nên kết hợp với những bông hoa xinh đẹp.”

Phù thủy Thorn nhếch khóe miệng khi nghe thấy lời khen của Chu Bạch.

"Ta không thích người khác tặng hoa cho ta đâu, nhưng ngươi đã tặng ta, ta liền miễn cưỡng nhận vậy."

Tiểu thợ may cầm bó hoa định đưa cho, nhưng nghe mụ phù thủy nói xong lại chần chừ một chút.

Cô ấy nói cô ấy không thích người khác tặng hoa cho mình.

Vậy có nên tặng hay không?

Mụ phù thủy nhìn thấy Tiểu thợ may đứng cầm hoa nhưng vẫn chưa trao, liền nghiêng đầu có chút khó hiểu nhìn anh ta.

Trái tim của Tiểu thợ may lỡ nhịp khi nhận được ánh mắt từ mụ phù thủy.

Đang lúc anh ta đang do dự không biết phải làm sao thì đột nhiên cảm giác được dưới gầm bàn có người kéo mạnh góc áo của mình.

“Tặng đi.”

Kelly nhẹ nhàng nhắc nhở, ngồi xuống bên cạnh anh ta.

Quy tắc 3 của Quy tắc đăng ký Lâu đài Quỷ.

[Hỉ nộ vô thường, khẩu thị tâm phi là trạng thái bình thường của một phù thủy. ]

Tiểu thợ may sửng sốt một chút, cuối cùng cũng phản ứng lại.

Anh ta nhanh chóng đưa bông hoa trên tay cho phù thủy trước mặt.

“Ồ, lại nhận được một bó hoa nữa, ta thực sự đau lòng.”

Khóe miệng cô ta vẫn không nhịn được nhếch lên.

Những người khác bắt đầu hiểu ra con đường của cô ta, lần lượt từng người đưa những bông hoa đã chuẩn bị trước cho cô ta.

Chiếc bàn phía trước Phù thủy Thorn chẳng mấy chốc đã tràn ngập những bông hoa dại có thể nhìn thấy ở khắp mọi nơi bên ngoài.

Nhưng có vẻ cô ta đang có tâm trạng rất tốt, ngồi ở đầu bàn ăn, một tay tựa đầu, hài lòng ngắm nhìn bông hoa trước mặt.

Molin vừa rút lui, lúc này đã quay lại với chai rượu trên tay.

“Đây là rượu ngài yêu cầu.”

Móng tay dài của Phù thủy Thorn thỉnh thoảng chạm vào những bông hoa dại trên bàn.

Nghe Morin nói xong, cô ta ngước mắt lên kiểm tra chai rượu mang theo rồi tiếp tục uể oải nói chuyện với ông ta.

“Rót cho khách của ta.”

Molin đáp, sau đó bước sang một bên và lấy ra vài ly rượu.

Lúc này, Phù thủy Thorn rời mắt khỏi những bông hoa và quay sang chiếc bàn trước mặt.

Thấy những chiếc đĩa đựng những thứ nhỏ màu đỏ như máu trên bàn vẫn được đặt ngay ngắn ở vị trí ban đầu, không hề có dấu vết đụng chạm.

Khi Phù thủy Thorn nhìn vậy, khóe miệng vừa nhếch lên của cô ta đột nhiên rớt xuống.

"Thế nào? Đồ ăn nhẹ ta chuẩn bị không hợp khẩu vị của các ngươi sao?"

Nhìn thấy vẻ mặt đột nhiên u ám của Phù thủy Thorn, Adam nhanh chóng nở một nụ cười, hướng về phía cô ta khoát tay lia lịa.

"Không có đâu. Những thứ này sao có thể không hợp khẩu vị của chúng ta được chớ? Haha, ngươi thật sự là lo lắng quá rồi."

Lúc này, Molin đặt ly rượu lên bàn của mọi người, sau đó mở chai rượu, đổ chất lỏng màu đỏ như máu vào bên trong được rót vào ly trước mặt họ.

Phù thủy Thorn nhìn chất lỏng màu đỏ như máu và đột nhiên cười lớn.

“Đã không thích thì sao không ăn đi?”

Cô ta đứng dậy khỏi ghế, chậm rãi vuốt ve móng tay dài trên bàn, theo bước chân đi đến phía sau Adam.

“Đây là con dao, đây là cái nĩa.”

Bàn tay trắng nõn của cô ta vươn về phía Adam, trượt đến đầu ngón tay y như một con rắn độc, buộc y phải nhặt bộ đồ ăn trên bàn lên.

"Chứng minh cho ta xem, ngươi không gạt ta.”

Adam dùng hai tay cầm dao nĩa lên, nhưng cầm không vững, “Keng” một tiếng, lại rơi xuống bàn.

"Tôi xin lỗi...tôi...tôi không cố ý..."

Adam sợ hành động của mình sẽ chọc giận mụ phù thủy, y nhanh chóng đưa tay run rẩy, cố gắng nhặt con dao và nĩa trên tay lên.

Nhưng đột nhiên y cảm thấy một vật sắc nhọn xuất hiện trên má mình.

Y ngừng cử động trong giây lát và toàn thân căng cứng.

"Ngươi đang khẩn trương cái gì chứ? Trông ta đáng sợ sao?"

Móng tay dài của Phù thủy Thorn từ từ trượt từ một bên mặt Adam đến cổ y.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right