Chương 384: Hoàng tử của cô biến thành một con ếch
"Đó không phải thư của anh ấy, anh ấy thật sự không mở được, chúng ta chỉ đang chơi một trò chơi thôi, không cần phải bỏ đi nguyên tắc của mình, thay đổi yêu cầu đi."
Chu Bạch cũng thay mặt David lên tiếng.
David ngay lập tức nhìn hắn bằng ánh mắt biết ơn.
Những người khác không mấy hứng thú với lá thư trong tay David nên cũng không nói nhiều.
Adam không còn cách nào khác, chỉ có thể nghĩ nghĩ, sau đó đưa ra một yêu cầu khác.
"Vậy bây giờ, chạy vòng quanh lâu đài rồi vào lại."
Adam vừa nói xong, đồng hồ treo trên tường vừa vặn gõ vang.
“Dang, dang, dang…”
Đồng hồ điểm mười tiếng.
Bây giờ là mười giờ tối.
Những điều cần lưu ý khi vào Rừng Đen số một.
[Sau khi vào Rừng Đen, vui lòng không ở lại nơi hoang dã từ 10 giờ tối đến 8 giờ sáng hôm sau. ]
Tất nhiên David vẫn còn nhớ quy tắc này, vì vậy khi nghe Adam nói ra yêu cầu này, mặt cậu ta tái nhợt.
"Xem ra ngươi là muốn lấy mạng của cậu ta rồi.”
Hans ngồi nghiêng trên ghế, một tay gõ nhẹ mặt bàn, cười lạnh một tiếng nhìn về phía Adam.
"Sao phải nói phải nghiêm trọng như vậy? Chỉ là ra ngoài đi dạo, chắc chắn sẽ không chết đâu."
Adam ra vẻ thoải mái mà tựa lưng vào ghế ngồi.
Những người khác trong đội nhìn y với vẻ mặt có phần không vui.
Chu Bạch không lên tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn David.
Kể từ khi David gia nhập đội, cậu ta hiếm khi bày tỏ ý kiến của mình.
Cho nên hiểu biết của Chu Bạch đối với cậu ta chỉ là đẹp trai, không có chủ kiến, rất may mắn, ngoài ra không có gì khác.
Nhân cơ hội này bây giờ để xem cậu ta sẽ phản ứng thế nào cũng là một lựa chọn tốt.
Chỉ thấy David trầm ngâm một hồi, mới từ trên ghế đứng lên.
"Ta nên tuân theo quy tắc của trò chơi, yêu cầu ngươi đưa ra bây giờ không có vấn đề gì, ta cũng không có lý do gì để cự tuyệt."
Nói xong, cậu ta rời khỏi bàn, đi ra khỏi phòng ăn.
“Ha ha ha...... Hắn thật muốn ra ngoài sao?” Adam phá lên cười.
Tiểu thợ may bị hành động của David sửng sốt, cũng đứng dậy, ngơ ngác nhìn bóng lưng cậu ta.
"Hắn ngốc sao? Chỉ là một trò chơi thôi mà."
Chu Bạch đứng dậy đi theo cậu ta.
"Chúng ta đi theo nhìn xem."
Hắn đi phía trước, những người khác nhanh chóng đứng dậy, đi theo hắn, cùng nhau đi ra ngoài.
Chu Bạch nhớ tới lúc bọn họ tiến vào lâu đài, phía sau cửa vang lên tiếng khóa cửa.
Vì vậy, tuy hiện tại David có chút bốc đồng nhưng trong một thời gian sẽ không gặp nguy hiểm gì.
Mà sự thật cũng đúng như Chu Bạch dự đoán.
Khi một nhóm người đến cổng lâu đài, họ nhìn thấy David đang đứng ở cửa nhưng không có cách nào để thoát ra được.
“Hắn thật biết khoe khoang.”
Adam giễu cợt khi thấy David không ra ngoài.
Điều y không nhận ra là lúc này y đang đứng một mình, giữa y và những đồng đội khác tụ tập lại có một rào cản vô hình.
Vừa rồi Phù thủy Thorn không uống rượu, nhưng lúc này bộ dáng từ đằng xa đi tới, lại giống như là uống say.
Morin đi cùng Phù thủy Thorn.
Chỉ thấy cô ấy đi giày cao gót, chiếc váy dài kéo lê trên mặt đất, bước quanh co qua hành lang dài và từ từ tiến đến chỗ họ.
Mặt David đỏ bừng khi nghe lời chế nhạo của Adam.
Khi nhìn thấy Phù thủy Thorn đến gần, cậu ta nhanh chóng bước về phía cô.
"Thưa bà, tôi có thể nhờ bà mở cánh cửa này trước cho tôi được không? Tôi chỉ ra ngoài đi dạo một lát sẽ quay lại."
David không muốn thất hứa nên nhanh chóng đưa ra yêu cầu chân thành với Phù thủy Thorn.
Phù thủy Thorn nhìn cậu ta với đôi mắt mờ mịt, rồi một nụ cười xuất hiện trên khuôn mặt cô.
"Ngươi muốn mở cửa sao? Ha ha ha… Ai không muốn đâu này? Ta cũng muốn mở cửa."
Chu Bạch cảm giác được trong lời nói của Phù thủy Thorn có chút không đúng.
Cô ấy không mở được cửa à?
David không nghe được hàm ý trong lời nói của Phù thủy Thorn, còn ngây ngốc nở nụ cười.
"Ngươi cũng muốn mở cửa à? Tốt lắm. Hãy mở cửa ngay cho ta."
Phù thủy Thorn che miệng lại, càng cười vui vẻ hơn.
"Họ nhốt ta lại, ta không mở cửa được rồi. A ha ha ha...... Thật đáng thương phải không?"
Morin cúi đầu im lặng, không phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Tim Chu Bạch đập thình thịch, vội vàng nhìn xung quanh.
Chỉ sau đó hắn mới nhận ra rằng tất cả các cửa sổ đã bị đóng.
“Là đến 10h đêm, cửa mới không thể mở được sao?”
Chu Bạch đi về phía Phù thủy Thorn, cùng nàng xác nhận lại tin tức.
“Đúng thế, bọn hắn muốn nhốt ta lại. Ta cũng không biết tại sao nữa? Có lẽ vì ta quá xinh đẹp nên bọn hắn muốn nhốt ta chăng.
A ha ha ha......
Sao ta lại có ý nghĩ như vậy nhỉ? Ta thật là buồn cười quá mà.”
Phù thủy Thorn liên tục che miệng cười, trông rất say.
Sau khi Chu Bạch nghe được tin tức này, trong lòng đều trầm xuống.
Khi người khổng lồ ngủ vào ban đêm, y sẽ bị xích lại.
Phù thủy Thorn sẽ bị nhốt trong lâu đài lúc mười giờ tối.
Có mối liên hệ nào giữa hai người không?
Có mối liên hệ nào giữa những điểm thông tin này, nhà vua, ác long, Rừng Đen, lệnh treo thưởng giả và hai thứ này không?
Chu Bạch cảm thấy dường như có một âm mưu lớn nào đó bao trùm toàn bộ khu rừng tối tăm.
Chu Bạch lâm vào trầm tư.
Điều mà hắn không chú ý là biểu cảm trên khuôn mặt của Phù thủy Thorn đứng bên cạnh đang dần trở nên có chút quỷ dị.
"Hoàng tử của ta, anh ấy lừa gạt ta, anh ấy nói chỉ cần ta hôn anh ấy, anh ấy sẽ trở về trạng thái ban đầu, từ nay về sau sẽ cùng ta sống hạnh phúc."
Không biết từ lúc nào, cô ấy đã ôm một con ếch gỗ.
Cô ôm con ếch với vẻ mặt quỷ dị, ngẩng đầu lên, nhìn trần nhà cao của lâu đài rồi rơi nước mắt.
"Ta nên làm thế nào để đánh thức hoàng tử của mình đây?
Hoàng tử của ta, anh ấy không còn yêu ta nữa nên mới biến thành ếch rồi?"
Molin bình tĩnh đứng sang một bên, như thể ông ta rất quen với hoàn cảnh của cô.
Nhưng những vị khách lần đầu gặp cảnh này cũng không thể bình tĩnh như ông ta được.
Tiểu thợ may nhìn trạng thái quỷ dị đột ngột của Phù thủy Thorn, nhịn không được mở miệng nói ra.
"Hoàng tử ếch? Nhưng đó rõ ràng là một thanh gỗ..."