Chương 401: Quạ đen nổi điê
Phải một lúc lâu, Kelly mới nhớ lại. Khi đứng dậy, toàn thân vẫn còn run rẩy.
"Cách đây vài ngày, ta nhìn thấy Adam và nhìn thoáng qua đã nhận ra y. Y chính là người cầm rìu ngày hôm đó.
Lúc đầu ta chỉ muốn thử y mà thôi. Không ngờ, y thực sự cảm thấy có lỗi.
Kelly cười: “Chắc chắn là y. Chính y đã giết vợ mình."
Tiểu thợ may nghe vậy, tức giận đập bàn.
"Ta ở với y lâu như vậy, không ngờ y lại là cặn bã như vậy.
Đừng để ta gặp lại y nữa nha. Nếu mà ta nhìn thấy thì sẽ đập y một trận."
Hans cười lạnh một tiếng: “Còn cần đến ngươi đánh sao? Y không biết đường, không có bản đồ, không biết sẽ sống hay chết nữa đây."
Tuy rằng Chu Bạch cũng không thích Adam, nhưng hắn cũng không muốn Adam chết lúc này.
Nghĩ đến lúc này mình đang thiếu đồng đội, trong lòng Chu Bạch lại trở nên nặng nề.
Hơn nữa, những thành viên còn lại trong đội của hắn vẫn đang suy nghĩ tiêu diệt một con ác long không tồn tại.
Vấn đề này cũng khó khăn không kém.
Kelly và các anh trai của cô ấy dường như không muốn tiết lộ nhiều thông tin hơn.
Chu Bạch đành phải nghĩ ra một cách khác.
Hắn thuận tay cầm một quả dại trên bàn, gặm xuống một cái, ánh mắt vẫn tiếp tục nhìn Kelly.
Kelly vừa mới tiết lộ một bí mật chôn giấu trong lòng, lúc này trên mặt lộ ra vẻ nhẹ nhõm.
Bảy con quạ và A Hoàng đều vây quanh cô
Giờ khắc này đối với cô mà nói, chắc là vô cùng tốt đẹp.
Chu Bạch nhìn bọn họ, nghĩ tới dọc đường đi sau khi vào Rừng Đen đã gặp phải những gì, người khổng lồ, Phù thủy Thorn, hiện tại giữa phù thủy và bảy con quạ trong Nhà gỗ nhỏ có mối liên hệ gì đây?
Hắn cắn miếng trái cây dại cuối cùng vào miệng, vỗ tay rồi đột nhiên đứng dậy.
Mọi người trong phòng ăn đều không biết hắn muốn làm gì, đều có chút khó hiểu nhìn hắn.
Sau đó, họ nhìn thấy Chu Bạch rời khỏi chỗ ngồi, đi ra khỏi phòng ăn, sau đó lại đi về phía cửa Nhà gỗ nhỏ.
Không phải chứ? Hắn muốn đi ra ngoài?
“Ài? Ngươi muốn đi đâu thế? Bây giờ đã gần mười giờ rồi, ngươi không muốn sống nữa sao?”
Sau lưng Chu Bạch, có người gọi hắn, nhưng hắn mặc kệ, cũng không giải thích quá nhiều, trực tiếp đặt tay lên nắm cửa.
“Ngươi đùa thật đó à?”
Có người đuổi hắn từ phía sau ra ngoài.
"Cạch một tiếng", tay nắm cửa trước mặt Chu Bạch thuận lợi xoay chuyển, nhưng trên mặt Chu Bạch lại hiện lên vẻ bối rối.
Có thể ra ngoài?
Điều này không đúng.
Trước đó, đêm khi người khổng lồ đi ngủ, bọn họ sẽ bị xích lại,
Sau mười giờ tối, Phù thủy Thorn cũng sẽ bị nhốt trong Lâu đài Quỷ, không thể ra ngoài.
Căn nhà gỗ này không phải hạn chế quyền tự do di chuyển của bọn họ sao?
Hay là Chu Bạch đoán không đúng, giữa ba thứ này căn bản không có quan hệ gì?
Chu Bạch lấy điện thoại di động ra nhìn đồng hồ trên đó,
Lúc này đã là 9 giờ 58 phút tối, hai phút nữa, không thể xuất hiện nơi hoang dã.
Chu Bạch buông tay nắm cửa trước mặt, đứng ở cửa, lặng lẽ chờ đợi mười giờ mới đến.
Tiểu thợ may đuổi theo, thấy vậy liền thở phào nhẹ nhõm. Chu Bạch không có đi ra ngoài.
“Ca, ngươi là muốn hù chết người sao? May mắn là não ngươi vẫn chưa hỏng nha. Thôi, quay lại đi nào. "
Tiểu thợ may túm lấy Chu Bạch, muốn đưa hắn trở lại phòng ăn,
Lại đột nhiên nghe thấy Chu Bạch thấp giọng nói: "Mười..."
"Hả? "Tiểu thợ may hỏi.
"Chín, tám, bảy..."
Tiểu thợ may cảm thấy Chu Bạch đầu óc có lẽ đã bị chập điện rồi.
"Ba, hai, một. "
Thời gian trên điện thoại của Chu Bạch nhảy lên mười giờ khi hắn thầm đọc xong con số cuối cùng.
Tay hắn lại đặt lên tay nắm cửa. "Cạch một tiếng", tay nắm cửa liền được Chu Bạch nhẹ nhàng xoay chuyển.
Chu Bạch càng cau mày sâu hơn,
Lúc này hắn nghe thấy tiếng hét của Kelly phát ra từ phòng ăn:
“Ca ca, các anh làm sao thế này? Đừng làm em sợ! "
Chu Bạch nghe thấy thanh âm của Kelly, buông tay nắm cửa xuống, lập tức chạy tới phòng ăn.
Khi vào lại phòng ăn, hắn thấy đôi mắt đen vốn có của bảy con quạ đã chuyển sang màu đỏ.
“Các ca ca, em là Kelly!”
Bảy con quạ há to miệng, định cắn Kelly, người đứng gần chúng nhất.
Nhưng mà rất nhanh lại dùng cánh chặn ánh mắt của mình, thống khổ đang tranh đấu với bản năng của mình.
“Các ngươi mau trốn vào trong phòng!”
Trong mắt con chó vàng to lớn hiện lên một màu đỏ nhàn nhạt.
“Mau vào đi, đừng ra ngoài, trời sáng là sẽ ổn thôi.”
Con chó vàng to lớn tuy đang nhắc nhở Kelly nhưng cũng nhăn mũi lộ ra răng nanh, trông như có thể tấn công bất cứ lúc nào.
Kelly muốn vươn tay ra trấn an nó nhưng đã bị Hans vội vàng chạy tới tóm lấy.
"Đừng chạm vào nó, đi mau. Nếu ngươi ở lại đây thì chúng sẽ chỉ càng đau đớn hơn."
Những con quạ chịu đựng sự cám dỗ của "thức ăn" xung quanh, bởi vì quá mức đau đớn, đem lông vũ trên người mình đều rút ra mấy cây.
Khi Kelly nhìn thấy các anh trai mình đau đớn, cả người đều có chút không biết làm sao.
“Chúng ta vào phòng đi.”
Chu Bạch chỉ Hans về phía một căn phòng có cửa mở.
Hans hiểu ngay và kéo Kelly vào phòng.
"David, nhanh tới đây."
Chu Bạch nhắc nhở David, sau đó đi theo Hans và Kelly vào phòng.
Tiểu thợ may là người cuối cùng bước vào phòng. Ngay khi anh ta khóa cửa, nghe thấy nhiều tiếng đập phá khác nhau từ bên ngoài phòng.
“Ca ca...... Ca ca......”
Kelly lao ra cửa, đau đớn đặt tay lên mép khung cửa.
Hans theo sát bên cạnh cô ta, tránh cho cô ta quá mức xúc động.
“Tại sao đàn quạ đột nhiên phát điên thế?”
Sau khi Tiểu thợ may bước vào cửa, anh ta vô thức xát thêm muối vào vết thương của Kelly.
Hans đứng cạnh anh ta, liền dùng cùi chỏ chọc vào người anh ta.
“Không biết nói chuyện thì đừng nói.”
Tiểu thợ may vô tội xoa ngực: “Ta nói sai chỗ nào sao?”
Chu Bạch bất đắc dĩ thở dài.
“Lại đây ngồi đi.”
Tiểu thợ may có chút ủy khuất nói: “Ồ,” sau đó ngoan ngoãn ngồi vào chỗ Chu Bạch vừa chỉ.