Chương 419: Sự khởi đầu của Phù thủy Thorn (1)

person Tác giả: Bạch Hồ Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 750 lượt đọc

Chương 419: Sự khởi đầu của Phù thủy Thorn (1)

Lúc này, lũ quái vật đến từ mọi hướng đã tạo thành một vòng tròn, khi chúng đến gần anh ta hơn, vòng tròn đó càng ngày càng nhỏ hơn.

“Làm sao bây giờ? Bị bọn chúng cắn phải liền sẽ bị ô nhiễm nha.”

Tiểu thợ may cầm vũ khí, lo lắng hỏi người khổng lồ.

Người khổng lồ không nói gì, nhấc bổng Tiểu thợ may lên và đặt anh ta trở lại “nồi hầm”.

Tuy rằng Tiểu thợ may tạm thời thoát khỏi nguy hiểm, nhưng hiện tại nhìn thấy người khổng lồ một mình bị vây quanh, anh ta càng cảm thấy lo lắng hơn trước.

"Y không có vũ khí, dùng tay không tấc sắt, nhỡ bị cắn thì sao?"

Tiểu thợ may lo lắng đặt tay lên mép vách đá, hối hận vừa rồi nhờ người khổng lồ thả anh ta lại.

Những con quái vật dày đặc đó đều bò về phía người khổng lồ.

Người khổng lồ vẫy nắm đấm và ngay lập tức chiến đấu chống lại một số quái vật.

Tuy nhiên, một số quái vật đã trèo lên chân y và trèo lên quần áo của y. Ngay khi tìm thấy một phần da lộ ra bên ngoài quần áo của y, lập tức sẽ cắn vào đó.

Mọi người đều hồi hộp theo dõi trận chiến bên phe khổng lồ.

Đặc biệt, Tiểu thợ may luôn lo lắng chỉ vào phía sau y.

"Phía sau, phía sau… cẩn thận phía sau quần áo!"

Người khổng lồ vừa mới đánh lui mấy con quái vật, nghe được Tiểu thợ may nhắc nhở, y đưa tay ra, sờ sờ phía sau quần áo của mình.

Nhưng hành động của y đã tạo cơ hội cho con quái vật lợi dụng, lập tức nắm lấy tay y và cắn ngay.

Trong tay Chu Bạch vừa rút ra một mũi tên sắc bén khác từ dưới đất.

Ngay khi cầm được mũi tên, hắn lập tức nhìn lên về phía người khổng lồ, nheo một mắt và nhắm vào con quái vật.

Mặc dù khoảng cách và độ cao lần này khiến hắn gặp khó khăn hơn, nhưng mà nguy nan phủ đầu, vẫn là chỉ có thể tận lực một lần.

Hắn nheo mắt nhắm vào con quái vật, đúng lúc định dùng hết sức ném mũi tên thì đột nhiên nhìn thấy một đôi cánh dơi bay ngang qua bầu trời.

Chu Bạch lập tức nhận ra bóng người vừa lướt qua chính là con dơi nhỏ.

Chuyển động trên tay hắn cũng theo sau là một khoảng dừng.

Đúng lúc này, một sợi tóc mang theo băng sương đột nhiên xuất hiện.

Sợi tóc nhanh chóng bò qua lưng người khổng lồ, sau đó nhanh chóng trói con quái vật lại và ném nó ra ngoài.

"Tức chết ta mà. Lại lãng phí một sợi tóc nữa của ta".

Mái tóc dài của Phù thủy Thorn xõa trên mặt đất, đôi giày cao gót mảnh khảnh giẫm lên nền cát, lắc lư từng bước một đi về phía họ.

"Đầu tóc của ta rối tung, thật là khó chịu."

Nàng phiền nản nhìn cát sỏi trên mặt đất, tóc vương vãi trên mặt đất đột nhiên nhanh chóng bò về phía người khổng lồ.

“Ách” một tiếng, lũ quái vật vây quanh người khổng lồ phát ra những âm thanh đau đớn.

Sau đó tất cả đều bị buộc lại bằng những sợi tóc mỏng, một lúc sau thì cuộn lại thành một quả bóng, trông giống như nhộng ve sầu, nằm trên mặt đất.

"May mắn là ta không đưa Morin đi theo chơi, anh ấy không thích xem những thứ này, nhưng anh ấy chậm chạp, nếu ta đi chơi với anh ấy thì có lẽ phải bốn năm ngày mới đến được đây. Ồ, hehe.. Con rùa Morin, buồn cười thật đấy…”

Phù thủy Thorn dùng giày cao gót đá bay một hòn đá khó coi bên cạnh, một tay che miệng, tự cười một mình.

Khi Tiểu thợ may nhìn thấy Phù thủy Thorn tới, anh ta vui vẻ nhoài người ra khỏi bức tường đá và vẫy tay chào cô.

“Mỹ nhân tỷ tỷ, mỹ nhân tỷ tỷ, ngươi tới cứu chúng ta sao?”

Phù thủy Thorn cúi đầu mân mê móng tay dài, uể oải nói.

"Không, ta chỉ là tới đây xem náo nhiệt thôi."

Tiểu thợ may nghe được lời này, lập tức liền nghệt mặt ra.

Chu Bạch thu mũi tên nhọn về sau lưng, đi tới trước mặt Tiểu thợ may, nhẹ nhàng vỗ vai anh ta, quay người ra hiệu cho anh ta không nói tiếp nữa.

Phù thủy Thorn là một kẻ khẩu thị tâm phi, tính tình không ổn định và đây không phải là ngày đầu tiên họ biết điều này.

Đòn tấn công cô vừa thực hiện đã chứng minh rằng cô không phải là kẻ thù. Sợ là nếu Tiểu thợ may nói sai thì sau này sẽ phải chịu nhiều đau khổ rồi.

Tiểu thợ may nhìn thấy Chu Bạch nhắc nhở, cũng nhớ tới bộ dáng Phù thủy Thorn đáng sợ, lập tức sợ hãi che miệng lại.

Nhìn thấy Tiểu thợ may không nói tiếp, Phù thủy Thorn rời mắt khỏi mặt anh ta.

Sau đó đưa mắt lên trên, nhìn thấy con dơi nhỏ xuất hiện trên đầu Chu Bạch, không ngừng lượn vòng.

Cô không khỏi bất đắc dĩ thở dài: “Thật sự là phiền toái.”

Vừa nói xong, mái tóc dài của cô từ phía sau bò về phía Chu Bạch, sau đó trói hắn lại, kéo hắn ra khỏi “nồi hầm”.

Chu Bạch sau đó nhẹ nhàng bị đặt xuống đất.

Khi mái tóc vàng rời khỏi bên cạnh, con dơi nhỏ lập tức vỗ cánh và đậu trên vai Chu Bạch.

Phù thủy Thorn nhìn thấy động tác của con dơi nhỏ, trừng mắt quay người đi.

“Thứ không có lương tâm.”

Những người khác trong “nồi hầm” nhìn bóng lưng của Phù thủy Thorn, lo lắng xua tay.

“Này này...... Vậy chúng ta thì sao?”

Phù thủy Thorn phớt lờ lời kêu gọi của họ, cúi người, đá những viên đá xuống đất bằng đôi giày cao gót của mình.

Chu Bạch nhìn thấy bộ dạng của cô, có chút không xác định được suy nghĩ thực sự của cô.

Tuy nhiên, thái độ của cô không khiến các Vu sư lơ là cảnh giác mà thay vào đó họ đều cảnh giác cao độ và lo lắng nhìn cô

Sự xuất hiện của Phù thủy Thorn đối với họ còn là mối đe dọa lớn hơn nhiều so với sự xuất hiện của người khổng lồ.

"Làm sao bây giờ? Muốn thực hiện kế hoạch trước sao?"

Một người mặc áo choàng vu sư nhỏ giọng hỏi vị Vu sư hàng đầu.

Vu sư dẫn đầu nhìn Phù thủy Thorn và nuốt nước bọt lo lắng, sau đó cầm lấy vũ khí ba mũi của mình và gõ mạnh xuống đất.

"Ahem..."

Phù thủy Thorn chậm rãi nghịch nghịch móng tay, nghe thấy tiếng vũ khí gõ nhẹ, lười biếng nhìn lão ta.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right