Chương 438: Trên Trần Nhà Cười

person Tác giả: Bạch Hồ Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 1,025 lượt đọc

Chương 438: Trên Trần Nhà Cười

Lạch cạch, lạch cạch, lạch cạch......

Khi Chu Bạch di chuyển với tốc độ cao, tiếng bước chân phía sau cũng tăng tốc.

Cửa nhà của mình đang ở trước mắt.

Hắn đưa tay xoay tay nắm, bước vào nhà và dùng trái tay đóng cửa lại sau lưng.

Và ngay khi hắn đang định khóa cửa lại, đột nhiên nghe thấy một tràng cười từ trên trần nhà.

"Ha ha ha..."

"Ngươi thế nào rồi?"

Chu Bạch cảm thấy tiếng cười này tựa hồ quen mắt.

Nhưng trong lúc nhất thời, hắn không thể nhớ mình đã nghe thấy âm thanh này ở đâu.

Chu Bạch đặt tay lên nắm cửa.

Cửa không có cách nào khóa lại, hắn chỉ có thể giữ nguyên động tác, đứng bất động.

Quy tắc sinh tồn vào ban đêm trong tòa nhà Hạnh Phúc, Điều 6.

[Nếu ngươi nghe thấy tiếng cười phát ra từ trần nhà, hãy dừng việc ngươi đang làm lại. Đừng tiếp tục cho đến khi tiếng cười dừng lại. ]

Chu Bạch hiện tại không cách nào biết được những người khác trong tòa nhà Hạnh Phúc có cần tuân theo quy tắc này như hắn hay không.

Bởi vì hắn không thể đi xuống cầu thang, nhưng đã tận mắt nhìn thấy những người khác trong tòa nhà Hạnh Phúc đi xuống cầu thang.

Cho nên hiện tại hắn cũng không cách nào xác định được quy tắc này.

Cánh cửa trước mặt hắn vừa đóng lại.

Nếu bây giờ ba người nhà Lâm đuổi kịp, bọn họ có thể dễ dàng mở cửa phòng Chu Bạch bất cứ lúc nào.

Nhưng Chu Bạch chỉ có thể đứng bất động.

Khi hắn nghĩ đến điều này, những giọt mồ hôi từ từ hình thành trên lòng bàn tay đang nắm tay nắm cửa của hắn.

"Hehehe..."

"Có vẻ như mọi người đang vui vẻ nhỉ..."

Giọng nói quen thuộc vẫn vang lên trên trần nhà.

Chu Bạch giữ nguyên động tác, đứng ở trong cửa, tai chú ý tới âm thanh bên ngoài phòng.

Cứ như vậy, không biết đã mất bao lâu.

Tiếng cười kỳ lạ đó cuối cùng cũng dừng lại.

Ngay sau đó, tiếng bước chân ngoài nhà cũng đồng thời vang lên.

Họ cũng cần phải tuân theo quy tắc này!

Đây là ý nghĩ lập tức hiện lên trong đầu Chu Bạch.

Sau đó, hắn nhanh chóng khóa cửa lại.

Và ngay khi khóa cửa, tay nắm cửa của hắn cũng bắt đầu xoay.

Nhưng vì đã khóa cửa nên người vặn tay nắm cửa không mở được.

Không có tiếng gõ cửa hay cố gắng phá cửa để vào.

Bên ngoài ngôi nhà không có tiếng động nào, mọi thứ trở lại bình tĩnh.

Chu Bạch không dám khinh thường, nhẹ nhàng cầm một cái bàn chặn ở sau cửa, sau đó mới rời khỏi cửa.

Chu Bạch không có tâm tình ăn bữa tối, trực tiếp nằm ở trên giường.

Trong đầu cứ miên man suy nghĩ về những gì đã xảy ra ngày hôm nay.

A Trân nhắc nhở buổi sáng, cô ta vừa nhìn thấy trạng thái của gia đình ba người nhà Lâm, cùng tiếng cười có phần quen thuộc trên trần nhà.

Tất cả điều này có nghĩa là gì?

Chu Bạch nhớ lại trong đầu từng quy tắc đã đạt được.

Kết hợp với những gì hắn gặp phải trong vài ngày qua, cố gắng nhìn thấu những bí mật ẩn giấu trong tòa nhà Hạnh Phúc này.

Không có âm thanh nào phát ra từ bên ngoài nhà.

Đêm yên bình, như thể cuộc xung đột vừa rồi chưa từng xảy ra.

Chu Bạch nằm ở trên giường, một lát sau, nặng nề nhắm mắt lại.

Mãi đến khoảng bảy giờ sáng hôm sau, mới bị đánh thức bởi tiếng động từ ngoài cửa.

"Thả ta ra, ngươi đứng ở chỗ này làm gì? Trở thành người gác cửa sao?"

Chu Bạch có thể nghe ra, thanh âm này là của A Long.

Tuy nhiên, bây giờ anh ta dường như đang đứng trước cửa nhà mình.

Đứng ở chỗ này? Làm người gác cửa?

Chu Bạch nhớ lại những lời A Long vừa nói, đột nhiên có một loại dự cảm không tốt, vội vàng ngồi dậy khỏi giường, xỏ giày vào, đi về phía cửa.

"Wow wow wow… Còn cầm dao nữa. Nhìn không ra nha, rất hung dữ nha."

Chu Bạch nghe nói bố Lâm vẫn còn cầm dao trong tay, lập tức dừng lại. Nhìn quanh, cuối cùng thấy mình đang ở trong bếp, cầm một cái chảo trên tay rồi quay lại phòng khách.

Ài…., nếu một người bị đè nén lâu ngày trở nên bạo lực, chắc chắn sẽ rất đáng sợ nha.

Chu Bạch âm thầm thở dài, nhớ lại ngày xưa bố Lâm trông bình thường như thế nào.

Sau đó hắn dời chiếc bàn đã được chuyển ra sau cánh cửa tối qua, rồi mở cánh cửa trước mặt mình.

A Long quay lưng về phía cửa Chu Bạch, đang nói chuyện với bố Lâm.

Nghe được Chu Bạch mở cửa thanh âm, hắn hung hăng quay đầu lại.

“Nha, đi ra cũng thật là nhanh.”

A Long mỉm cười, nghiêng người nhường chỗ cho Chu Bạch, để hai bên có thể nhìn rõ nhau.

Bố Lâm nhìn thấy Chu Bạch đứng ở cửa, vẻ mặt lập tức trở nên căng thẳng.

Bàn tay cầm dao run lên, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Chu Bạch hiện tại có thể thấy ông ta hiện tại có chút khẩn trương.

Tất nhiên không có vừa thấy mặt đã nhào về phía mình, tình hình có vẻ không quá tệ.

Chu Bạch nghĩ tới đây, vội vàng giấu chảo sau lưng.

Đối mặt với bố Lâm, hắn nở một nụ cười thân thiện và cố gắng hết sức để không tỏ ra hung hăng.

A Long đứng gần đó, quay đầu nhìn Chu Bạch, lập tức bật cười.

“Mặc dù ta thật sự là rất muốn tiếp tục xem tiếp, đáng tiếc ta phải đi làm rồi, chỉ có thể nói một câu, chúc ngươi may mắn."

Anh ta hả hê nhìn Chu Bạch, đưa tay vỗ vỗ bờ vai của hắn.

Sau đó, anh ta chắp tay sau lưng, huýt sáo, tâm tình vui vẻ mà xuất phát đi làm.

Khi anh ta rời đi, chỉ còn lại Chu Bạch và bố Lâm ở hành lang.

Chu Bạch nhìn bố Lâm đang rất căng thẳng, cảm thấy cần phải giải thích cặn kẽ với ông ta chuyện tối qua đã xảy ra.

"Xin hãy tin tôi, chuyện xảy ra tối qua thực sự là một sự hiểu lầm."

Bố Lâm nghe thấy Chu Bạch vậy, ông vẫn cầm con dao trong tay, rất cảnh giác nhìn hắn.

Chu Bạch chỉ có thể tiếp tục nói: "Tôi không phải đột nhập nhà ông đâu, là Hùng Hùng kéo tôi vào."

"Có thể cậu bé sẽ không nói giống tôi, nhưng ông nghĩ kỹ đi, tôi không có chìa khóa. Nếu là tôi đột nhập thì cửa nhà ông sẽ không còn nguyên vẹn sao."

Chu Bạch cảm thấy nếu giải thích quá nhiều, bố Lâm có lẽ cũng nghe không lọt. Vì thế hắn chỉ có thể đưa ra bằng chứng trực tiếp nhất để ông ta tự mình phán xét.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right