Chương 444: Có thấy A Trân không?

person Tác giả: Bạch Hồ Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 1,367 lượt đọc

Chương 444: Có thấy A Trân không?

A Long đã ra ngoài sau khi cãi nhau với A Trân vào buổi chiều và vẫn chưa quay lại.

Hiện tại Chu Bạch chỉ có thể cầu nguyện A Long tốt nhất đừng trở về trước tám giờ sáng ngày mai.

Bằng không Chu Bạch sợ anh ta khó có thể tiếp nhận sự thật mình bị cắm sừng.

Chu Bạch lúc này đang nằm bên cạnh một nữ nhân có thể đem đầu mình lấy xuống bất cứ lúc nào. Và chỉ mặc một bộ quần áo mỏng và ngủ trên sàn nhà lạnh lẽo.

Tình huống này khiến Chu Bạch, người luôn có chất lượng giấc ngủ tốt, cảm thấy có chút mất ngủ.

Hơn nữa, lần này sự việc xảy ra đột ngột và hắn cũng không đặt đồng hồ báo thức trước.

Sẽ không thể mở mắt cho đến sau 8 giờ ngày mai.

Nhưng vẫn chưa quá muộn để mở mắt.

Bởi vì đi ngủ quá muộn, cho dù là A Trân đang ngủ bên cạnh hay A Long có thể quay lại bất cứ lúc nào, đều giống như một quả bom, lúc nào cũng có thể sẽ bị dẫn bạo.

Dưới áp lực gấp đôi như vậy, Chu Bạch nằm trên mặt đất, nhắm chặt mắt, thức đến nửa đêm mới mê man ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau.

Khi Chu Bạch đang ngủ, hắn cảm thấy ánh nắng chiếu vào mặt mình.

Đầu óc hắn lập tức tỉnh táo nhưng vẫn nằm bất động trên mặt đất, không dám hấp tấp mở mắt.

Bây giờ là mấy giờ rồi?

Đây là câu hỏi đầu tiên hiện lên trong đầu Chu Bạch.

Đúng lúc hắn đang nhắm mắt không biết phải làm sao để biết được thời gian cụ thể.

Đột nhiên hắn cảm thấy một đôi bàn tay lạnh lẽo nhẹ nhàng nâng mặt mình lên.

Toàn thân Chu Bạch lập tức căng thẳng.

Sau đó hắn nghe thấy tiếng cười của A Trân vang lên bên tai mình.

"Anh khẩn trương cái gì?"

Chu Bạch đột nhiên mở mắt.

Sau đó hắn nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của A Trân, rất gần với hắn.

Gần đến mức hơi thở của Chu Bạch có thể chạm vào da thịt cô.

Cảnh tượng tối qua lập tức hiện lên trong đầu Chu Bạch, hắn vô thức lùi ra một bước.

A Trân cũng không tức giận, mà là nằm ở bên cạnh Chu Bạch, một tay ôm đầu, trong mắt mang theo ý cười nhìn Chu Bạch, nói với hắn.

“Chào buổi sáng.”

Khi cô nói lời này, Chu Bạch có thể nhìn thấy môi cô vẫn tô son đỏ như đêm qua.

Và cô ấy vẫn đang mặc bộ đồ ngủ màu trắng từ tối qua.

Nhìn thấy mái tóc đen và dài của cô ấy xõa xuống như lụa. Nếu đặt một chiếc lược lên đó mà chải xuống sẽ rất trơn tru.

Giống như đêm qua khi cô ấy gục đầu xuống bàn để chải tóc.

Nghĩ tới đây Chu Bạch kinh hãi, thân thể không tự chủ mà run lên.

A Trân vẫn nằm nghiêng bên cạnh Chu Bạch, nhìn phản ứng của hắn liền mắng.

"Cho anh ngủ trên sàn, anh xem, bây giờ anh không bị cảm lạnh sao?"

A Trân vô thức thu hồi nụ cười trên mặt, đứng dậy khỏi sàn, quay người và bước vào bếp.

“Mau dậy đi, em đã nấu bữa sáng cho anh rồi nè.”

Cô ta quay lưng về phía Chu Bạch, khiến Chu Bạch lúc này nhìn không ra vẻ mặt của cô ta.

Nhìn thấy cô ta đi vào phòng bếp, Chu Bạch đổ mồ hôi lạnh, nhanh chóng lấy điện thoại ra kiểm tra thời gian hiện tại.

Điện thoại báo hiện tại là 8h15 sáng.

Lúc này, bên ngoài vẫn yên tĩnh.

Nói cách khác, A Long vẫn chưa quay lại, không phát hiện ra mình đã bị cắm sừng.

Chu Bạch lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Tuy nhiên, vẫn chưa thể hoàn toàn thả lỏng được.

A Trân bây giờ đang ở trong nhà mình, hơn nữa còn mặc đồ ngủ. Nếu A Long vừa vặn trở về bây giờ thì không cách nào giải thích được.

Nghĩ đến đây, Chu Bạch đứng dậy đi theo A Trân vào bếp.

Nơi mà A Trân ở bây giờ tuy gọi là bếp nhưng chỉ là một góc nhỏ với một chiếc bếp từ và một vài dụng cụ làm bếp.

Chu Bạch đi tới, A Trân đang đứng ở bếp từ bên cạnh.

Chu Bạch nhìn bóng lưng cô, đang nghĩ cách khuyên cô về nhà, liền nhìn thấy cô bưng đĩa trứng rán quay người lại.

"Anh sao thiếu kiên nhẫn vậy chớ?"

A Trân cười với Chu Bạch.

Cô bưng đĩa trứng rán đi ngang qua hắn và đặt trứng rán lên bàn ăn.

“Tới đây, đây là bữa sáng em đặc biệt chuẩn bị cho anh đó.”

Chu Bạch nhìn đĩa trứng rán, cảm thấy đế giày lại như bị dính keo.

Điều gì sẽ xảy ra nếu ăn bữa sáng cô ấy làm trước mặt?

Chu Bạch vẫn không có cách nào đưa ra phán đoán hoàn chỉnh về vấn đề này.

"Sao vậy? Bữa sáng em làm anh cũng không muốn ăn à?"

A Trân ngồi trên ghế, ngẩng đầu nhìn Chu Bạch.

Nụ cười trên mặt khiến Chu Bạch cảm thấy mình có lẽ sẽ không dễ dàng từ chối bữa sáng này.

Chu Bạch âm thầm thở dài, ngồi xuống đối diện A Trân.

Đặt đĩa trứng rán trước mặt, hắn cầm dao nĩa lên, bắt chước ba người nhà họ Lâm, hớp một ngụm khí rồi giả vờ nhai một cách thích thú.

A Trân nhìn thấy hành động của Chu Bạch thì bật cười.

"Anh cảm thấy cần thiết phải diễn trò này trước mặt em sao?"

Chu Bạch nghe được lời A Trân nói, động tác trên tay dừng lại.

Hắn đặt chiếc đũa trong tay xuống, ánh mắt rơi vào A Trân, trong lòng thầm nghĩ, mục đích bây giờ cô ta trực tiếp vạch trần chuyện này là gì.

Ngay lúc Chu Bạch nhìn cô ta, muốn hỏi rõ ràng thì đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân dồn dập ở hành lang ngoài nhà.

Những bước chân di chuyển nhanh và mạnh mẽ.

Đó không phải tiếng bước chân trẻ con như Hùng Hùng, cũng không yếu ớt như bố Lâm, cũng không như tiếng mẹ Lâm, luôn lẫn lộn với những âm thanh khác.

Ngoài ra, A Long là cư dân duy nhất ở tầng này.

Khi Chu Bạch nhận ra người đi về phía mình có thể là ai, hắn lập tức cảnh giác.

Và biểu cảm trên khuôn mặt của A Trân bắt đầu trở nên hơi khó coi.

“Pap, tap, tap…”

Tiếng bước chân đi ngang qua cửa phòng Chu Bạch, sau đó lấy chìa khóa ra mở cửa phòng bên cạnh.

Ngay sau đó, giọng nói của A Long vang lên từ phòng bên cạnh.

"Em yêu, anh đã về rồi. Anh xin lỗi. Hôm qua là lỗi của anh. Em đừng giận anh có được không?"

Chu Bạch và A Trân nghe thấy tiếng anh ta thì đồng thời đứng dậy khỏi ghế.

A Long, người ở bên cạnh, dần trở nên lo lắng vì không tìm thấy A Trân.

“A Trân, A Trân, em đâu rồi?”

“Có chuyện gì vậy?”

“Điện thoại cũng tắt rồi à?”

Giọng anh ta la hét ở phòng bên càng lúc càng cáu kỉnh.

Mà Chu Bạch thậm chí còn nghe được âm thanh các loại đồ vật va chạm bên cạnh.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right