Chương 455: Thăm lại chốn cũ (2)
Ngô Anh nghe thấy lời chúc phúc của Chu Bạch, có chút chân tay luống cuống mà liên tục gật đầu nói lời cảm tạ.
"Cám ơn, ừm... anh ăn rau đi..."
Nói xong cô bé nhanh chóng đẩy đĩa rau trước mặt Chu Bạch.
“Em cũng ăn đi.”
Chu Bạch nói xong, từ trong đống rau chọn ra món chân vịt “yêu thích” của Ngô Anh, cho vào bát của cô bé.
Thế là hai người nhìn đồ ăn trước mặt lại rơi vào bối rối.
Ngoài cửa bếp, lúc này lại có tiếng bước chân vang lên.
Ngô Hổ tối nay mới lén lút gọi Ngô Anh tới, sau đó anh ta lại nghe thấy tiếng bước chân truyền tới, lập tức có chút nghi hoặc nhìn ra ngoài cửa.
"Ngô Hổ, xem ra gần đây khối lượng công việc giao cho ngươi quá ít rồi nha, vậy mà ngươi cũng tận lực thức khuya nấu mì."
Người ngoài cửa còn chưa tới, một tiếng nói già nua, liền trước tiên đã truyền tới.
Ngô Hổ nghe thấy thanh âm lão tộc trưởng, lập tức lo lắng đứng dậy khỏi ghế.
Sau đó, họ nhìn thấy một khuôn mặt đầy nếp nhăn đang dần bước vào tầm nhìn của họ.
Lão tộc trưởng ánh mắt nhất thời sửng sốt khi nhìn thấy Chu Bạch.
Nhưng ông ta nhanh chóng trở lại bình thường và tiếp tục bước vào như không có chuyện gì xảy ra.
"Lão tộc trưởng, chuyện này ông không thể trách Ngô Hổ ca, anh ta biết hôm nay là sinh nhật của ta, cho nên dự định sẽ giúp ta chúc mừng đó."
Lão tộc trưởng nhìn Ngô Anh cầu xin cho Ngô Hổ, vẻ mặt vốn là cố tình nghiêm khắc đột nhiên thay đổi, cười lớn.
"Ta đương nhiên biết hôm nay là sinh nhật của ngươi rồi, cho nên ta mới cố ý tới đây này."
Ngô Anh lập tức lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
Sau đó, nhìn thấy lão tộc trưởng từ phía sau lấy ra một cái gói, đặt trước mặt Ngô Anh.
"Đây, đây là quà sinh nhật của ngươi."
Ngô Anh vui vẻ nhanh chóng nhận lấy gói quà: "Là cái gì thế?"
"Mở ra nhìn xem sẽ biết."
Ngô Anh hai mắt sáng ngời nhìn lão tộc trưởng, mở gói quà trước mặt đầy mong đợi.
Nhưng sau khi nhìn rõ nội dung bên trong, ánh mắt của cô bé lập tức tối sầm lại.
Bởi vì trong gói có mấy cuốn bài tập mà lão tộc trưởng đưa cho cô bé...
"Không phải ngươi luôn không thể ghi nhớ sách giáo khoa sao? Luyện tập nhiều sẽ tiến bộ thôi."
Ngô Anh cầm cuốn bài tập nặng nề trong tay, chỉ có thể đối mặt với lão tộc trưởng và gượng cười.
"Được rồi, các ngươi tiếp tục đi. Thân là lão nhân, ta sẽ không quấy rầy tuổi trẻ các ngươi ăn mừng."
Lão tộc trưởng sau khi tặng quà liền rời khỏi phòng bếp.
Ngô Anh bị bỏ lại cầm cuốn sách bài tập đó trên tay với vẻ mặt u sầu.
Chu Bạch và Ngô Hổ nhìn thấy biểu tình của cô bé đều đồng thời bật cười.
Bóng dáng ọp ẹp của vị tộc trưởng già đang một mình bước đi trên cầu thang đá dài của ngôi nhà cổ họ Ngô, nghe thấy những tiếng cười vang lên từ phía sau, trên mặt cũng nở nụ cười.
Sau bữa tiệc sinh nhật ngắn ngủi, Ngô Anh trở về phòng.
Chu Bạch đi theo Ngô Hổ trở về phòng.
Trên đường đi, Chu Bạch luôn cảm thấy bữa tiệc tối nay thiếu một người.
Mãi đến khi đi ngang qua cửa nhà Ngô Trì, Chu Bạch mới nhớ ra tối nay chính anh hai của Ngô Anh không đến.
Chu Bạch nhìn trong phòng Ngô Trì tắt đèn, bước nhanh đi mấy bước, cùng Ngô Hổ sóng vai đi tới, sau đó giả vờ thản nhiên hỏi.
“Này, phòng này không có người ở sao?”
Ngô Hổ thấy Chu Bạch chỉ vào phòng Ngô Trì, liền đáp.
"Ồ, căn phòng này à. Đây là phòng của Ngô Trì. Anh ấy cùng một nhóm người mới rời đi cách đây không lâu. Những người đó hình như được gọi là đen hoặc trắng gì đó. Dù sao thì họ cũng được gọi là râu..."
Vậy là Râu đen hay Râu trắng?
Sự khác biệt giữa từ này là khá lớn nha. Nhưng nhìn bộ dáng của Ngô Hổ, có lẽ anh ta không nhớ rõ rồi.
Chu Bạch tạm thời không có biện pháp, tạm thời gạt đi nghi hoặc, yên lặng đi theo anh ta trở về phòng.
Phòng của Ngô Hổ vẫn bừa bộn như trước. Hơn nữa, trên giường còn có vài chiếc tất không biết đã bao nhiêu ngày chưa được giặt.
Chu Bạch đứng ở cửa, nhìn vào trong phòng, cau mày.
Sau đó, ánh mắt hắn chợt bị thu hút bởi hai tờ giấy dán trên cửa.
Trên hai tờ giấy này có một người viết: “Mèo Ca Ban Tặng”.
Một người khác viết: "Mèo ca uy vũ."
Mà ở giữa hai tờ giấy có một cái lỗ bị đá ra...
Chu Bạch nhìn hai tờ giấy, lại cười lớn.
Hắn ngồi xổm ở cửa, vươn tay muốn chạm vào cái lỗ đã bị đá, lúc này Ngô Hổ vội vàng lên tiếng ngăn cản.
"Đừng động vào! Đừng làm hỏng món quà lưu niệm mà Mèo ca để lại cho ta!"
Chu Bạch chỉ có thể đứng dậy, cười hỏi: "Mèo ca là ai?"
Ngô Hổ đi tới, duỗi tay ra, giả vờ có hứng thú gõ vào đầu Chu Bạch.
"Mèo ca, một quyền có thể giết chết hai người chúng ta"
Nói xong, anh ta nhẹ nhàng dùng nắm đấm gõ lên trán Chu Bạch.
"Cứ như thế này, một quyền sẽ nổ tung. Cho nên, ngươi tốt nhất đừng chạm vào đồ vật hắn để lại."
Chu Bạch cười lấy tay sờ lên trán: "Ồ, thật là lợi hại."
"Đương nhiên là như vậy rồi!"
Ngô Hổ xoay người đi về phòng, từ trong tủ lấy ra một chiếc chăn bông đã lâu không phơi cho Chu Bạch, còn có mùi mốc, ném cho Chu Bạch.
"Bây giờ, đây là chiếc chăn bông trân quý của ta đó, hôm nay liền tiện nghi cho ngươi."
Nói xong, anh ta cởi giày, kéo chăn rồi nằm xuống bên trong. Anh ta giao nửa giường còn lại cho Chu Bạch.
Chu Bạch bất đắc dĩ cười nhìn anh ta, sau đó ôm chăn bông mốc meo nằm ở nửa giường bên kia.
Nhắm mắt lại và từ từ chìm vào giấc ngủ ở nơi quen thuộc nhưng xa lạ này.
Tám giờ sáng hôm sau, Chu Bạch thức dậy đúng giờ.
Để ngăn họ trải nghiệm sự biến mất đột ngột của hắn một lần nữa, hắn đã nói lời tạm biệt trước với Ngô Hổ và Ngô Anh.
Như một vị khách bình thường vừa đến nghỉ một đêm, hắn rời khỏi tổ trạch Ngô gia một mình.
Hắn đi đến một nơi không ai có thể nhìn thấy và lặng lẽ chờ đợi phó bản tiếp theo.