Chương 459: Bệnh nặng

person Tác giả: Bạch Hồ Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 1,042 lượt đọc

Chương 459: Bệnh nặng

Lúc này, hai vị bác sĩ đã đi về phía Chu Bạch.

"Mời bệnh nhân trả lời, ngươi ăn xong ngón tay của chính mình hay là để y ăn xong ngón tay của mình thì nhanh hơn?

Bằng không, chúng ta thi đấu đi..."

Chu Bạch căng thẳng nhìn hai bác sĩ đang nhìn nhau liên tục tiến lại gần mình. Vì thế hắn không nhịn được mà lùi về phía sau, hai tay đặt ở trên bàn đầu giường.

Lúc này, hắn có cảm giác như vừa chạm vào hộp khăn giấy trên tay.

Sau đó trong đầu hắn chợt lóe lên một ý tưởng, cầm hộp khăn giấy đi đến chỗ nam bác sĩ.

"Thi tài ăn ngón tay thì có ích gì chớ? Ăn một lần thì lần sau không còn gì để ăn nữa rồi."

Nam bác sĩ vừa nhai ngón tay vừa sửng sốt, đưa ngón tay vào kẽ răng, nhìn như muốn nhai nhưng lại có chút không nỡ.

Chu Bạch nói xong, từ trong hộp lấy ra một chiếc khăn giấy, vẫy vẫy trước mắt. Nói chuyện với y bằng giọng điệu của một nhà thôi miên.

"Tới thi đấu ăn khăn giấy nha, ngươi nhất định sẽ rất thích đó."

Sau đó, không đợi đối phương trả lời, hắn lập tức nhét khăn giấy vào miệng.

Vừa nhai, hắn vừa cười vừa nói: “Thật sự rất ngon.”

Cách hắn ăn khăn giấy khiến người ta khó có thể phân biệt được ai là kẻ điên.

Chu Bạch đưa tay lấy ra một chiếc khăn giấy khác.

Nam bác sĩ do dự một lát, sau đó làm theo Chu Bạch lấy ra khăn giấy.

Chu Bạch nhìn thấy, vội vàng hô: "Trận đấu bắt đầu!"

Hét xong, lập tức nhét khăn giấy trong tay vào miệng.

Bác sĩ nam cũng không chịu thua kém. Với tốc độ nhanh hơn Chu Bạch, y lần lượt nhét khăn giấy vào miệng.

Cuộc tranh tài tạo ra đủ loại âm thanh ngon lành.

Cuối cùng Chu Bạch nhét hộp khăn giấy trong tay vào miệng, liền thấy hắn sờ bụng, ợ hơi, hài lòng lau miệng.

Mặc dù vừa rồi Chu Bạch có vẻ như đang rất cố gắng, nhưng thực ra hắn chỉ ăn tổng cộng hai chiếc khăn giấy mà thôi.

Khi nhìn thấy hắn đã ăn hết hộp khăn giấy, lại tỏ ra vẻ tiếc nuối, nói với hắn : “Ngươi thắng rồi.”

Nam bác sĩ vỗ tay vui vẻ rồi lao ra khỏi phòng bệnh.

Nữ bác sĩ tóc bím lại vẽ vài vòng tròn vào sổ tay rồi theo y ra khỏi phòng bệnh.

Chu Bạch thở phào nhẹ nhõm, tựa hồ kiệt sức ngồi trở lại trên giường.

Lúc này, trên giường chéo đối diện Chu Bạch, bệnh nhân đeo nơ đỏ cũng đi về phía Chu Bạch.

"Không tệ, ngươi là một bác sĩ rất giỏi."

Chu Bạch có chút nghi hoặc.

Quy tắc sinh tồn Nhà thương điên A (màu đỏ), số một.

[Bệnh nhân ở đây thích giả làm bác sĩ, xin hãy hợp tác với hành vi của họ để giúp họ điều trị tốt hơn. ]

Chẳng lẽ điều quy tắc này là chính xác?

Vậy quy tắc đầu tiên trong quy tắc màu xanh kia có phải sai hay không?

[Nếu bạn luôn thấy một chút vật kỳ quái, xin đừng nên khẩn trương, ngươi chỉ là ngã bệnh. ]

Chu Bạch không phải bệnh nhân, hắn kỳ thực hẳn là một bác sĩ?

Tuy nhiên, khi Chu Bạch đang thực hiện những phân tích này, đột nhiên nghe thấy bệnh nhân đang cuộn tròn ở giường bên cạnh đột nhiên ngã xuống và hét lên.

“Ngươi là có bệnh sao? Từ lúc mới vào thì ngươi đã không ngừng tự nói với mình! Nếu thật sự có bệnh thì ra ngoài tìm bác sĩ đi!"

Chu Bạch nhìn thấy bệnh nhân số 0201 từ trên giường bệnh ngồi dậy. Hướng về phía Chu Bạch, không thể nhịn được nữa lớn tiếng chất vấn.

Chu Bạch sững sờ tại chỗ.

Chàng trai đeo nơ đỏ thì cười đi tới cạnh cửa.

Trong đầu Chu Bạch chợt hiện lên một suy đoán. Cùng lúc đó, trong lòng bàn tay cũng không khống chế được, bắt đầu toát ra mồ hôi lạnh.

Hắn buộc mình phải bình tĩnh lại rồi hỏi Bệnh nhân số 0201.

"Ngươi nhìn thấy trong phòng này có bao nhiêu người?"

Bệnh nhân số 0201 tức giận mắng Chu Bạch: "Ba! Ba! Ngươi không có mắt sao?"

Chu Bạch đột nhiên hít một hơi. Nhìn xung quanh một lần nữa trong một vòng.

Thấy chàng trai đeo nơ đỏ đã bước ra ngoài, chỉ để lại một cánh cửa hé mở.

Vì vậy Chu Bạch hít sâu một hơi, nghiêm túc hỏi lại bệnh nhân số 0201.

"Kể từ khi ta vào, trong phòng này chỉ có ba người thôi sao?"

Bệnh nhân số 0201 nhìn Chu Bạch như nhìn kẻ ngốc.

"Không thể hiểu được,mức độ ngươi như vậy lại không bị điện giật hả?"

Sau khi phàn nàn xong, anh ta tức giận nói.

"Ta, nói lại lần nữa. Ngươi, ngươi nghe cho kỹ!

Lúc ngươi đi vào, có bốn người, sau đó tên bác sĩ khốn nạn kia rời đi, liền biến thành ba người. Sau đó ngươi lại lẩm bẩm một mình, ta nói lời này, ngươi có hiểu không?"

Bệnh nhân 0201 nói xong, nhìn thấy Chu Bạch ngốc ngốc mà đứng sững sờ, chính mình hừ một tiếng, kéo chăn lên rồi tiếp tục nằm xuống.

Sai? Sai hết?

Quy tắc đỏ sai, quy tắc xanh đúng?

Chu Bạch cảm thấy mình bắt đầu mơ hồ không biết đâu là thật đâu là giả.

Đây chính là cảm giác của một kẻ điên sao?

Chu Bạch đau đầu, lấy tay vỗ trán.

Ngẩng đầu nhìn lại.

Nhìn thấy ông già nằm trên giường đối diện với hắn, lúc nào cũng đội chiếc mũ ngư dân, tựa lưng vào thành giường một cách bình thản như không có chuyện gì xảy ra.

Có ba người trong phòng.

Như vậy ngoài Chu Bạch và bệnh nhân số 0201 còn có ông già đội mũ ngư dân này.

Tuy nhiên, so với vẻ cáu kỉnh của bệnh nhân số 0201 sau khi nhìn thấy Chu Bạch tự nói chuyện một mình, ông già đội mũ ngư dân có vẻ hơi quá bình tĩnh.

Hơn nữa, những lời ông ta vừa nói dường như không hề nhắm thẳng vào nữ bác sĩ. Nhưng lại trùng hợp có thể để cô ta tỉnh táo lại.

Điều này có vẻ hơi bất thường.

Nghĩ tới đây, Chu Bạch từ trên giường đứng dậy, chậm rãi đi đến đối diện hai chiếc giường.

Ông già đội chiếc mũ ngư dân vẫn đang ngồi trên giường suy nghĩ về công việc của mình.

Ánh mắt Chu Bạch chỉ liếc hắn một cái rồi quay đi, sau đó nhìn về phía chàng trai đeo cà vạt đỏ trên giường.

Trên bàn cạnh giường ngủ của anh ta còn có một hộp khăn giấy, vừa vặn chặn khe cắm thẻ nơi đặt thẻ.

Chu Bạch đưa tay cầm hộp giấy đi. Nhưng khi ánh mắt rơi vào khe cắm thẻ của mình, hắn lại choáng váng.

Không có thẻ! Không có số!

Vậy bệnh nhân 0201 nói đúng, phòng này chỉ có ba người thôi sao?

Chu Bạch đè lên vị trí trái tim như sắp bật ra, quay người quyết định vẫn phải xác nhận số của ông già đội mũ ngư dân.

Lúc này, ông lão đội mũ ngư dân dường như cảm nhận được ánh mắt Chu Bạch đang nhìn mình, đột nhiên mở mắt ra.

Sau đó ông ta đưa tay ra và lấy ra thứ che khe cắm thẻ của mình.

Vậy là Chu Bạch đã thành công nhìn thấy số của ông ta.

Bệnh nhân số 0001!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right