Chương 461: Ngươi đã ăn gì chưa?

person Tác giả: Bạch Hồ Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 1,223 lượt đọc

Chương 461: Ngươi đã ăn gì chưa?

Đúng lúc này, một bác sĩ mặc áo trắng đi tới, không để ý tới hai người cho rằng bọn họ là động vật, nói với Chu Bạch.

"Đã gần mười hai giờ, sao ngươi không đến nhà ăn ăn cơm?"

Chu Bạch cau mày nhìn y.

“Mười hai giờ là thời gian ăn cơm hả?”

Bác sĩ cúi đầu nhìn đồng hồ: “Đúng vậy, nếu đi muộn sẽ không có gì để ăn đâu.”

Chu Bạch vẫn cảm thấy bất an.

"Bọn họ thì sao? Tại sao bọn họ không đi ăn cơm?"

Bác sĩ cười nói: "Bệnh nặng như vậy, ngươi cảm thấy bọn họ còn có thể ăn được sao?"

Bác sĩ vừa nói xong, Chu Bạch nhìn thấy hai người những người mặc áo khoác trắng đến và đưa hai bệnh nhân đi.

"Lại nổi điên rồi, cho bọn họ chút dung dịch dinh dưỡng. Đừng để chết thêm hai người nữa."

Nói xong liền kéo hai bệnh nhân ra khỏi phòng sinh hoạt.

Nhìn bọn họ rời đi, bác sĩ đang nói chuyện với Chu Bạch mỉm cười nhún vai.

"Nhìn xem, ta nói đúng không? Bọn họ không ăn được. Chúng ta cùng nhau đến nhà ăn thôi."

Chu Bạch gật đầu, đi về phía đại lão rời đi. Nhưng lại nghe thấy bác sĩ bên cạnh nói.

"Ngươi đi sai hướng rồi, thang máy không ở hướng đó."

"Đi thôi, chỉ còn lại một phút."

Bác sĩ lại thúc giục Chu Bạch.

Chu Bạch mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn. Bởi vì bác sĩ này thực sự quá nhiệt tình.

Nhưng Chu Bạch nhìn y từ trên xuống dưới vẫn không thấy có gì không thích hợp.

12h là giờ ăn ghi trên tờ giấy đỏ.

12h30 là giờ ăn trên ghi chú xanh.

Nếu Chu Bạch muốn tuân thủ cả hai quy tắc thì 12 giờ hắn sẽ đến căng nhà ăn lầu hai, ăn xong nhanh chóng rồi đến nhà ăn lầu ba lúc 12 giờ 30, như vậy, chẳng phải giải quyết vấn đề hoàn mỹ hay sao?

Chu Bạch nghĩ tới đây, liếc mắt nhìn về hướng đại lão rời đi, cuối cùng cũng đi theo bác sĩ ra ngoài.

Khu bệnh nhân ôn hòa nơi Chu Bạch ở nằm ở tầng năm của nhà thương điên này.

Và thang máy của tòa nhà họ, đúng như bác sĩ nói, nằm ở lối ra khác của phòng hoạt động.

Chu Bạch nhìn về phía thang máy trước mắt, xua tan nghi hoặc trong lòng một chút, đi theo bác sĩ đi vào thang máy.

Tuy nhiên, khi cửa thang máy trước mặt từ từ đóng lại, Chu Bạch lại bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn.

Bởi vì hắn để ý thấy các nút bấm tầng thang máy, nút bấm tầng hai, vậy mà được đánh dấu màu đỏ riêng lẻ.

Điều này có nghĩa là... một lời cảnh báo?

Trong lòng Chu Bạch bỗng nhiên trái tim lại bị nhấc lên một lần nữa.

Ngay lúc hắn đang suy nghĩ có nên đến đó hay không thì thấy bác sĩ bên cạnh đã đi trước hắn một bước, nhấn nút lên tầng hai.

Sau đó y quay đầu lại mỉm cười với Chu Bạch.

“Lập tức liền có cơm ăn rồi.”

Lúc này Chu Bạch cảm thấy mình giống như rơi vào hang trộm cướp.

Và “món ăn” mà bác sĩ nhắc đến thực ra chính là Chu Bạch.

Chu Bạch bị trí tưởng tượng của mình dọa sợ.

Khi hắn quay lại nhìn lần nữa, hắn thấy bác sĩ đã tắt nụ cười, quay người lại và nghiêm túc đối mặt với cửa thang máy.

Không thể lên tầng hai?

Có phải tất cả các quy tắc trên tờ giấy màu đỏ đều sai?

Điều này cũng không đúng!

Chắc có điều gì đó mà mình chưa tìm ra!

Chu Bạch và bác sĩ ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào màn hình hiển thị phía trên thang máy.

Khi con số trên tăng lên 2, cửa thang máy trước mặt mở ra mang theo không khí lạnh của máy điều hòa không khí.

Lạnh đến mức Chu Bạch không khỏi rùng mình. Đồng thời, cũng đưa suy nghĩ của hắn trở lại tình hình hiện tại.

Tầng 2 này có cần bật điều hòa cao như vậy không?

Chu Bạch do dự một chút, chậm rãi đi ra cửa thang máy.

Và ngay khi cánh cửa thang máy phía sau đóng lại, hắn quay đầu lại và thấy bác sĩ bên cạnh lại nở nụ cười khiến người sợ hãi đó.

Nữ bác sĩ thắt bím buổi sáng mỉm cười đi ngang qua Chu Bạch.

Nam bác sĩ luôn nhai tay chuyển sang nhai khăn giấy, cũng cười ngốc nghếch nhìn Chu Bạch.

Dưới ánh mắt của bọn họ, Chu Bạch chậm rãi đi về phía trước, càng đi càng cảm thấy người xung quanh có chút không bình thường.

“Sao không ăn cơm đi?”

Có một người đàn ông mặc áo bệnh viện đang ngồi xổm dựa vào tường, hai tay ôm đầu, xung quanh anh ta có một số bác sĩ mặc áo khoác trắng đang liên tục tra hỏi anh ta.

"Sao không ăn đi cơm? Là chúng ta chuẩn bị cơm không tốt hay sao?”

Người đàn ông mặc áo bệnh nhân run rẩy không dám nói gì.

Đột nhiên, một bác sĩ túm lấy bệnh nhân và cắn vào cánh tay anh ta.

"Nếu không ăn, ngươi sẽ trở thành thức ăn."

Gã vừa nói xong, mấy vị bác sĩ liền vây quanh anh ta, sau đó nhìn thấy máu từ trên tường chảy ra.

Chu Bạch nhìn thấy cảnh tượng đó, hắn không khỏi cứng đờ.

Hậu quả của việc không ăn cơm nghiêm trọng như vậy sao?

Điều này khiến hắn mơ hồ cảm thấy việc chờ đợi bữa ăn có lẽ không đơn giản như vậy.

Nghĩ đến đây hắn dừng lại, quay đầu nhìn về phía thang máy đã đi lên các tầng khác:

“Ngươi cũng không muốn ăn cơm sao?"

Bác sĩ bên cạnh cũng dừng lại nhìn Chu Bạch,

Điều này khiến tim Chu Bạch đập thình thịch, chỉ có thể quay người tiếp tục đi về phía trước. Hắn không muốn trở thành thứ mà các bác sĩ này gọi là "cơm."

Chu Bạch tiếp tục đi về phía trước cùng với bác sĩ bên cạnh, nhưng càng đến gần nhà ăn, hắn ngửi thấy mùi máu tanh xung quanh, càng lúc càng nồng đậm,

"Ta ngửi thấy mùi thức ăn..."

Một bác sĩ bên cạnh Chu Bạch, càng đến gần nhà ăn, vẻ mặt càng hung ác, ngay khi nhìn thấy cửa nhà ăn xuất hiện trước mặt, gã cũng không kiềm chế được bản thân mà lao vào.

Chu Bạch đang muốn quay người rời đi, nhưng mà bên cạnh hơn mười đôi mắt, đều rơi vào trên người hắn.

Dường như nếu không đi theo, hắn sẽ trở thành dị loại ở tầng này.

Chu Bạch chỉ có thể bước vào nhà ăn dưới sự theo dõi của hàng chục cặp mắt.

Sau đó hắn nhìn thấy bên trong căng tin, một nhóm người mặc áo khoác trắng hoặc áo choàng bệnh viện màu xanh lá cây đang nằm trên mặt đất, điên cuồng chộp lấy đồ vật.

Mà nơi bọn họ nằm trên mặt đất, đã chảy đầy máu tươi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right