Chương 469: Đại lão tóm tắt kinh nghiệm (1)
Sau khi thấy cửa thang máy đóng lại, hắn nhanh chóng nhấn nút đi lên tầng một.
Vì nguy cơ rời khỏi đây theo thủ tục thông thường là rất cao, nên có lẽ tìm cách trốn thoát là cách tốt hơn.
Vì vậy Chu Bạch quyết định vẫn phải dành thời gian đi kiểm tra tình hình tầng một.
Tuy nhiên, khi hắn ấn tay vào nút bấm ở tầng 1 thì thấy nút đó không sáng.
Thang máy cũng dừng ở tầng bốn và không bắt đầu hoạt động.
Chu Bạch trong lòng lập tức có dự cảm không tốt, nhanh chóng nhấn nút tầng bảy một lần nữa.
Kết quả là các nút ở tầng bảy cũng không sáng.
Chẳng lẽ đi đến hai tầng lầu này, cũng phải cần chìa khoá?
Chu Bạch nghĩ tới khả năng này, lập tức lại là một trận đau đầu.
Xem ra còn phải suy nghĩ lại một chút biện pháp mới được.
Khi đang ngơ ngác đứng trong thang máy, hắn chợt thấy cửa thang máy trước mặt lại mở ra, sau đó một bác sĩ mặc áo khoác trắng bước vào.
"Ngươi đi tầng nào?" Bác sĩ nhìn Chu Bạch đứng ngây người, chủ động hỏi hắn.
"Tầng năm." Chu Bạch cúi đầu trả lời.
"Đi tầng năm? Giờ này sao không đi ăn cơm?"
Chu Bạch nhớ không lầm, trước khi vào thang máy, hắn nhìn thấy trên đồng hồ treo tường của một phòng bệnh, thời gian hiện tại đã gần sáu giờ chiều.
Nếu muốn ăn thì đó cũng là giờ ăn theo quy tắc đỏ.
Nghĩ tới đây, Chu Bạch bỗng nhiên ngẩng đầu.
Sau đó, hắn thấy bác sĩ đang nhìn mình mỉm cười, rồi dùng tay ấn nút tầng hai.
"Đáng tiếc, bữa tối hôm nay hẳn là rất ngon."
Bác sĩ nói xong, đưa tay giúp Chu Bạch ấn nút tầng năm.
Sau khi nhấn nút, y quay người lại, mỉm cười nhìn chằm chằm Chu Bạch.
Chu Bạch bị y nhìn chằm chằm có chút rùng mình. Nhìn nút bấm tầng năm sáng đèn, trong lòng bắt đầu đánh trống.
Trong quy tắc đỏ, nếu bác sĩ phát hiện hắn đã lên tầng hai thì họ sẽ hòa thuận với hắn.
Nhưng nội quy lại không nói rằng nếu phát hiện không lên tầng hai thì bọn họ sẽ làm gì với mình?
Không còn thân thiện nữa?
Hay họ sẽ sớm được phủ một mảnh vải trắng như những bệnh nhân vừa gặp?
Nghĩ đến những cảnh tượng này, Chu Bạch đột nhiên cảm thấy đi lên lầu hai, người đầy máu đi ra, tựa hồ cũng không có gì to tát.
Lúc này, cửa thang máy phía trước từ từ đóng lại.
Chẳng bao lâu nữa, chỉ còn lại Chu Bạch và vị bác sĩ thỉnh thoảng nở nụ cười quái đản trong không gian nhỏ hẹp.
Nghĩ tới đây, Chu Bạch mở miệng, muốn vãn hồi lại lời mình vừa nói.
Đúng lúc này, cửa thang máy trước mặt hắn lại mở ra.
"Lại phải đến nhà xác. Nói thật, mỗi lần vào nơi đó ta đều cảm thấy ghê rợn."
Thêm hai bác sĩ nữa xuất hiện ở lối vào thang máy. Và giữa hai người là một chiếc giường bệnh phủ vải trắng.
Chu Bạch nhìn thấy bọn họ đi vào, vội vàng đứng sang một bên nhường chỗ cho bọn họ.
Vị bác sĩ quỷ dị cúi đầu nhìn chiếc giường bệnh đang dần được đẩy vào, càng cười càng tươi hơn.
"Ta đã nói rồi, bữa tối hôm nay sẽ rất ngon, bởi vì đủ tươi..."
Chu Bạch nghe y nói không khỏi rùng mình. Nhưng hai bác sĩ đứng cạnh giường hoàn toàn không nghe thấy gì.
Sau khi đẩy hẳn giường bệnh vào trong, anh ta ngẩng đầu đưa tay ấn nút thang máy.
Tuy nhiên, khi nhìn vào hàng nút tầng, họ phát hiện ra nút ở tầng hai đã phát sáng rồi.
Sau đó, biểu cảm trên khuôn mặt họ cứng đờ ngay lập tức.
"Ngươi muốn đi lầu hai à?" Bọn họ quay đầu lại, nghiêm túc nhìn Chu Bạch.
Nhưng vị bác sĩ thực sự muốn lên tầng hai lại mỉm cười và che miệng lại.
Quy tắc sinh tồn Nhà thương điên B (Xanh)
[Nếu các bác sĩ phát hiện bệnh nhân nào đã lên tầng hai, vui lòng đưa họ đến phòng sốc điện ngay lập tức. ]
Lời đe dọa từ phòng điện giật khiến Chu Bạch nhanh chóng xua tay.
"Không, ta đi tầng năm. Nhìn xem, nút ở tầng năm cũng bật này."
Chu Bạch nói xong, chỉ vào nút bật sáng ở tầng năm.
Hai vị bác sĩ thở phào nhẹ nhõm, sau đó rời mắt khỏi Chu Bạch.
"Hình như thang máy luôn tự động lên xuống, vẫn không thể sửa được."
"Nghe nói nhà thương điên này bị ma ám, nếu không thì sao những thứ chúng ta đặt trên bàn cứ biến mất không thể giải thích được vậy chớ."
"Suỵt, đừng nói nữa. Trưởng khoa sẽ không cho chúng ta thảo luận những chuyện này đâu."
"Ai, nếu cứ tiếp tục thế này thì sớm muộn gì ta cũng bị suy nhược thần kinh mất."
...
Vị bác sĩ quỷ dị đứng sang một bên lắng nghe cuộc trò chuyện của họ và che miệng lại cho mình miệng, bật ra tiếng cười "Khặc khặc".
Còn Chu Bạch nghe nụ cười của y, lại cảm thấy da đầu tê dại.
Thang máy đi xuống, không lâu sau đã dừng ở tầng hai.
Sau đó cửa thang máy mở ra.
Khi cửa thang máy mở ra, hàng chục gương mặt quỷ dị chen chúc nhau từ từ xuất hiện trước mặt Chu Bạch.
Một hồi gió lạnh thổi tới.
Hai bác sĩ đẩy giường bệnh không khỏi rùng mình. Một người trong đó không khỏi thầm chửi rủa.
"Đáng chết, tầng này không có lấy một người sống, mỗi lần đi vào đều thấy ghê người."
Anh ta không biết là lúc mình nói chuyện, Chu Bạch nhìn thấy mấy chục con mắt đồng thời đổ dồn về phía anh ta.
“Đi thôi, đặt thi thể này xuống và nhanh chóng rời đi.”
Một người khác thúc giục, sau đó hai người cùng nhau đẩy giường bệnh ra ngoài.
Vị bác sĩ quỷ dị cũng bước ra ngoài. Tuy nhiên, khi bước ra khỏi cửa thang máy, y vẫn không quên quay lại nhìn Chu Bạch.
Kết quả, mấy chục gương mặt quỷ dị đều nhìn về phía Chu Bạch.
Ngay sau đó, cửa thang máy lại từ từ đóng lại.
Giữa những ánh mắt không mấy thân thiện này, Chu Bạch mang theo một loại dự cảm không tốt chậm rãi rời khỏi tầng hai.
Xem ra việc lên tầng hai không phải là miễn tử kim bài của Chu Bạch.
Quy tắc sinh tồn Nhà thương điên B (màu đỏ), số hai.
[Các bác sĩ, nếu phát hiện có bệnh nhân nào đã từng lên tầng hai, xin hãy thân thiện với họ. ]
Chu Bạch dựa vào vách thang máy, quy tắc này lại hiện lên trong đầu.
Quy tắc này hẳn là không sai.
Nhưng liệu tình hình hiện tại phải chăng chứng minh, điều quy tắc này hẳn còn có điều kiện tiên quyết nào khác?