Chương 578: Vậy thì phá hủy khách sạ

person Tác giả: Bạch Hồ Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 2,869 lượt đọc

Chương 578: Vậy thì phá hủy khách sạ

Chu Bạch nằm ở trên giường, nhắm mắt lại, trở người mấy lần mới có thể ngủ lại được.

Bảy giờ sáng, đồng hồ báo thức reo.

Chu Bạch chỉ có thể mở mắt lần nữa, cảm thấy mệt mỏi vì không được nghỉ ngơi tốt, đứng dậy trên giường.

Bành béo vẫn ôm chăn và ngáy.

Kỳ Pháp vẫn nằm ngửa, trên người đắp chăn gọn gàng, hai mắt nhắm chặt, chỉ lộ ra khuôn mặt gầy gò.

Chu Bạch ánh mắt lần lượt rơi vào hai người, sau đó hắn đi tới cửa, thông qua lỗ nhìn quan sát tình hình ngoài cửa.

Qua lỗ nhìn trộm, Chu Bạch nhìn thấy bóng lưng của Linda hiện lên trong ảnh.

Xuất hiện cùng cô là bốn nhân viên khách sạn, xách theo hai chiếc bao tải và đi về phía lối vào thang máy.

Trên sàn hành lang lúc này không còn dấu vết của máu.

Hết thảy đều khôi phục lại trạng thái bình tĩnh, giống như cảnh tượng Chu Bạch nhìn thấy đêm qua chỉ là ảo giác của hắn.

Chu Bạch không tiếp tục nhìn bọn họ đang thu dọn hiện trường.

Ra khỏi cửa, quay người bước vào nhà vệ sinh, lấy bàn chải đánh răng.

Trong khi đánh răng, hắn nhớ lại tất cả những chi tiết mình tìm thấy trong khách sạn này, cố gắng tìm ra nguồn gốc của sự bất an trong lòng.

Sau khi đánh răng xong, hắn dùng hai tay lấy nước lạnh tạt lên mặt.

Cố gắng tỉnh táo hơn.

Lúc này, lại có tiếng gõ cửa cạnh nhà vệ sinh.

Chu Bạch trong lòng trầm xuống, hắn cầm khăn lên, nhanh chóng lau đi những giọt nước trên mặt.

Quay người lại đội mũ và khẩu trang vào, sau đó bước tới cửa, đưa tay mở cửa.

Đứng ngoài cửa là Linda, người đang dọn dẹp hiện trường vừa rồi.

Cô nhìn thấy Chu Bạch mở cửa, trên mặt mang theo nụ cười trang trọng.

“Chào buổi sáng, anh Khoai tây chiên, tối qua ngươi ngủ ngon chứ?”

Chu Bạch gật đầu: "Chào buổi sáng, nhờ có ngươi mà ta vừa trải qua một đêm tuyệt vời."

Linda nhìn vào quầng thâm đen trên mặt nạ của Chu Bạch, sau đó nụ cười của cô càng sâu hơn.

“Tốt rồi, nếu không, ta sẽ cảm thấy rất có lỗi đó.”

Chu Bạch không nghe những lời khách sáo của Linda mà nhìn về phía sau cô.

Lúc này, khách ở các phòng khác cũng đã tỉnh dậy.

Họ đi ngang qua phía sau Linda, và mỗi người trong số họ đều có hai quầng thâm lớn trên mặt.

Chu Bạch thu hồi ánh mắt.

Tuy nhiên, hắn nhận thấy Linda không mấy chú ý khi giao tiếp với mình.

Lúc này cô ấy cúi đầu xuống và nhìn xuống sàn nhà dưới chân mình.

Tim Chu Bạch đập thình thịch, vội vàng cúi đầu.

Sau đó, hắn nhìn thấy một vũng máu nhỏ nơi vết nứt của cánh cửa vừa xảy ra.

Lúc này, đôi giày cao gót mà Linda đang đi vô tình giẫm phải chúng.

Chu Bạch nhìn Linda dời đôi giày cao gót của mình ra xa, để lại trên sàn một vết giày màu đỏ càng chói mắt, trong lòng chợt vang lên một hồi chuông cảnh báo.

“Kỳ quái, sao ở đây lại có máu thế?” Chu Bạch giả vờ kinh ngạc hỏi.

“Linda, ngươi ổn chứ? Ngươi có muốn xả giày vào bồn nước trước không? "

Linda ngẩng đầu quan sát biểu cảm trên mặt Chu Bạch, sau đó lại mỉm cười.

“Không sao đâu, ta sẽ quay lại thay một đôi giày. Có lẽ là do nhân viên của chúng tôi chưa dọn dẹp đúng cách. Ta thực sự xin lỗi. Ta sẽ yêu cầu họ đến dọn dẹp lại. "

Linda nói xong liền quay người đi dọc hành lang rồi đi thang máy xuống tầng dưới.

Không lâu sau, có người gõ cửa lần nữa, người đàn ông cầm cây lau nhà đi tới, lau sàn nhà mấy lần trước khi rời khỏi phòng.

Sau khi mọi việc đã xong, Bành Béo vẫn ôm chăn ngủ trong tay.

Nhưng Kỳ Pháp, người luôn dậy sớm, vẫn nhắm chặt mắt và đắp chăn thật chặt.

Chu Bạch hôm nay cảm thấy có gì đó không ổn.

Sau khi khóa cửa, hắn bước đến giường của Kỳ Pháp và nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang nhắm nghiền của y.

Đột nhiên, theo gương y, hắn kéo chăn bông ra.

Kỳ Pháp hung hăng mở mắt.

Một đôi mắt đỏ ngầu cảnh giác nhìn Chu Bạch, sau đó y nhanh chóng giấu đôi tay đầy vết thương của mình ra phía sau.

Chu Bạch nhìn thấy trên ga trải giường của mình vết máu, hít một hơi thật sâu, đè nén cơn tức giận sắp trào dâng.

“Khách sạn này không còn phù hợp nữa. Hôm nay chúng ta hãy tìm một địa điểm mới."

Kỳ Pháp nghe Chu Bạch nói vậy, hai mắt trợn to kinh ngạc.

“Chúng ta có thể sống ở đâu khác trong thành phố này?”

"Chuyện này ngươi không cần lo lắng. Dù sao ngươi chỉ cần thu dọn đồ đạc và theo ta ra ngoài."

Chu Bạch nói xong liền quay người đi đánh thức Bành béo.

Nhưng đi được hai bước, hắn phát hiện Kỳ Pháp vẫn ngồi trên giường, không có ý định ra tay.

“Có chuyện gì vậy? Ngươi có ý kiến gì sao?”

Kỳ Pháp cúi đầu: “Ta sợ… ta không thể đi cùng ngươi được…”

Chu Bạch vừa nghe được lời này, dự cảm không tốt trong lòng càng mạnh mẽ.

"Tại sao?" Chu Bạch hỏi.

“Ta...ta không thể ra khỏi khách sạn này bây giờ được?”

Chu Bạch trong lòng lạnh lẽo.

“Nói thật đi, hôm qua ngươi có gặp phải chuyện gì ở khách sạn này không? Ngươi đã lên tầng bốn phải không?"

Kỳ Pháp không gật đầu hay lắc đầu.

“Ngươi chỉ cần biết là ta không làm gì sai và ta cũng không gây rắc rối gì cho các ngươi. Nhưng bây giờ, ts thực sự không thể ra khỏi khách sạn này. "

Chu Bạch nhìn thấy Kỳ Pháp né tránh, tức giận đến nổi gân xanh trên trán.

“Không thể ra khỏi khách sạn này?

Vậy thì hãy phá hủy khách sạn này, ta không tin điều này cũng không được. "

Hắn lấy chiếc máy ra khỏi túi.

Nhìn bốn ngọn đèn đỏ nhấp nháy phía trên, trên mặt hắn dần dần hiện lên một nụ cười.

Kỳ Pháp kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Chu Bạch.

Sau đó y nhìn thấy Chu Bạch cầm lấy ba lô của mình, trực tiếp ném lên giường.

“Hãy sắp xếp đồ đạc của ngươi theo thứ tự. Ngoài ra, hãy đánh thức Bành Béo cho ta. Nhanh lên, không có nhiều thời gian đâu. "

Kỳ Pháp không biết Chu Bạch muốn làm gì, nhưng vẫn làm theo mệnh lệnh của hắn đứng dậy, ném chiếc chăn bông mà Bành béo đang ôm xuống đất.

"Năm phút. Ngươi chỉ có năm phút để rửa mặt, đánh răng, thay quần áo và thu dọn đồ đạc. "

Chu Bạch nói xong lời này với Bành béo, hắn liền cầm chiếc đồng hồ bỏ túi lên.

“Bắt đầu đếm ngay bây giờ.”

Bành béo vừa mới tỉnh lại, vẫn còn mê man.

Quay đầu nhìn Kỳ Pháp cũng đang thu dọn hành lý, anh ta có chút bối rối về tình huống này.

“Ba mươi giây đã trôi qua. Nếu ngươi muốn ra ngoài như bây giờ, ta không phiền đâu.”

Bành béo cúi đầu nhìn bộ đồ ngủ in hình gà rán bên ngoài hiện lên trong đầu, anh ta sợ hãi nhảy ra khỏi giường.

Nếu mặc bộ đồ ngủ này ra ngoài, Bành Béo có lẽ sẽ biến thành một đĩa đồ ăn ngon di động trong mắt bọn họ.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right