Chương 581: Đừng bắ
Điều kiện sử dụng súng lục đỏ quá khắc nghiệt.
Số người ban đầu trong khách sạn chắc chắn sẽ hơn 15 người. Rõ ràng là không thể hạ gục tất cả khách trong khách sạn.
Khi đó chỉ có thể tìm cách dụ tất cả bọn họ đi.
Tính đến thời điểm này, kế hoạch của Chu Bạch có thể coi như đã cơ bản hoàn thành.
Điều tiếp theo cần làm là xem có thể đối đầu trực tiếp với các nguồn gây ô nhiễm trong khách sạn như thế nào.
Chu Bạch cầm khẩu súng lục màu đỏ, nhanh chóng xuyên qua con hẻm.
Dưới ánh trăng đỏ, nhanh chóng tìm đường về khách sạn.
Trên đường đi hầu như không thấy người đi bộ. Hắn nhanh chóng quay lại con phố cạnh khách sạn.
Hai thi thể bị bắn vẫn nằm trên mặt đất.
Những con hẻm nhỏ phía trước và phía sau khách sạn đầy kính vỡ.
Hình ảnh này có vẻ như khu vực này vừa bị bọn cướp cướp phá.
Chu Bạch cầm trong tay khẩu súng lục màu đỏ đi ngang qua hai thi thể, rẽ vào con hẻm nơi có khách sạn.
Hắn bước đến cửa khách sạn thì thấy cửa mở nhưng bên trong lại không có ai.
Có phải Linda cũng đuổi theo ra ngoài không?
Trong đầu Chu Bạch hiện lên câu hỏi này. Hắn nhớ tới đám người vừa rồi đang đuổi theo mình, lập tức phủ nhận suy đoán của mình.
Nếu cô ta không đuổi theo ra ngoài, có lẽ cô ta đã lên lầu rồi.
Trong trường hợp này thì Kỳ Pháp...
Chu Bạch nghĩ tới đây, trong lòng lại lần nữa trầm xuống.
Hắn bước nhanh và đến lối vào thang máy. Nhìn lên, hắn thấy những con số trên màn hình phía trên đã dừng lại ở tầng hai, hắn bình tĩnh lại một chút.
Hắn nhấn nút thang máy, bước vào vài bước rồi đi thang máy lên tầng ba.
Tuy nhiên, khi hắn đứng ở hành lang và nhìn thấy một dãy cửa đóng kín, cả trái tim hắn lại như được nâng lên.
“Kỳ Pháp, ta về rồi, hãy mở cửa.”
Chu Bạch hướng về phía hành lang trước mặt hét lớn.
Nhưng lần này, giọng nói của hắn vang vọng trong hành lang, nhưng không giống như trước, có người lập tức mở cửa và nhìn về phía hắn.
Chu Bạch nắm chặt khẩu súng trong tay, trên trán vô thức toát mồ hôi lạnh.
Hắn hít một hơi thật sâu và cố gắng bình tĩnh lại.
Bây giờ trước tiên cần tìm căn phòng nơi họ sống ban đầu trước khi có thể xác nhận liệu có chuyện gì xảy ra với Kỳ Pháp hay không.
Chu Bạch nghĩ như vậy, vội vàng đi về phía trước, vừa đi vừa xác định số phòng viết mơ hồ.
Tuy nhiên, việc tìm kiếm theo cách này thực sự rất tốn thời gian.
Chu Bạch sau khi xác định được mấy dãy phòng lại dừng lại.
Bình tĩnh……
Phải có cách nhanh hơn.
Chu Bạch dừng lại tại chỗ, nhìn cánh cửa trước mặt trông giống hệt như vậy, trong đầu nhớ lại những gì mình đã trải qua đêm qua.
Lúc này, trong đầu hắn lóe lên một ý tưởng.
Đúng rồi, lúc 12 giờ đêm qua hắn không có cảm giác chóng mặt như vậy.
Sáng sớm cùng Bành béo ra ngoài, mặc dù không quan sát kỹ, nhưng khoảng cách từ phòng đến cầu thang chắc cũng giống như lúc mình về ngày hôm qua.
Vậy là thứ tự các phòng tối qua không thay đổi.
Chu Bạch vừa nghĩ tới đây, liền nhanh chóng đi về phía trước.
Dựa vào hình ảnh trong trí nhớ, hắn dừng lại trước một căn phòng, đặt tay lên nắm cửa, liếc nhìn vết máu còn sót lại trên vết nứt cửa bên dưới, hít một hơi thật sâu rồi mở cửa.
Trong phòng, ba lô của Kỳ Pháp, vali của Bành béo và túi hành lý mà Chu Bạch không mang đi đều vẫn ở nguyên chỗ cũ.
Tuy nhiên, Kỳ Pháp không thấy đâu.
Y đã rời khỏi phòng!
Chu Bạch trong lòng lần nữa kích động.
Linda đến và đưa y đi phải không?
Hay là y đã tự mình rời khỏi phòng?
Dù thế nào đi nữa, phải tìm ra họ thật nhanh chóng.
Chu Bạch xoay người đi ra khỏi phòng, sau đó đi về phía thang máy.
Hắn nhìn cửa thang máy trước mặt mở ra, bước nhanh vào, đưa tay ấn xuống sàn để đi tới, nhưng hắn lại do dự.
Là ở tầng hai hay tầng bốn?
Chu Bạch đã sử dụng hết hai cơ hội sử dụng thang máy, và bây giờ là lần cuối cùng của hắn.
Hãy chọn một trong hai và không thể phạm sai lầm.
Chu Bạch nhìn trước mắt hai cái nút bấm, trong đầu nhớ lại quy tắc liên quan đến tầng bốn.
Quy tắc về phòng ở khách sạn, Điều 7.
[ Tầng 4 của khách sạn gần đây đang được sửa chữa. Vì lý do an toàn, vui lòng không lên tầng 4.]
Không thể lên tầng bốn...
Chu Bạch đưa tay tới nút bấm tầng bốn.
Rồi trong đầu nhớ lại mình vừa mới xuống tầng một và nhìn thấy những con số trên màn hình thang máy dừng lại ở tầng hai.
Vì thế hắn nghiến răng ấn tay về phía nút bấm trên tầng hai.
Nếu tầng hai không đúng thì chỉ có thể đập cửa ở cầu thang.
Chu Bạch đã chọn cho mình một phương án thay thế.
Hắn đi thang máy lên tầng hai.
Ngay khi cửa thang máy mở ra, hắn nghe thấy nhiều tiếng súng phát ra từ cuối hành lang.
“Bùm, bang, bang…”
Đó là Kỳ Pháp!
Chu Bạch vội vàng đi về phía phát ra âm thanh.
Khi chuẩn bị về đến phòng, lại nghe thấy giọng nói của Linda từ bên trong.
“Còn muốn giãy giụa đến bao lâu nữa đây? Hãy ngoan ngoãn để ta trói ngươi lại và hứa với ta không bao giờ rời khỏi khách sạn. Ta sẽ đảm bảo sẽ không có chuyện gì xảy ra với ngươi và bạn bè của ngươi. "
Linda vừa dứt lời, Chu Bạch liền nghe thấy một tiếng "bụp" và có thứ gì đó rơi xuống đất.
"Ngươi nằm mơ!”
Giọng nói giận dữ của Kỳ Pháp cũng phát ra từ trong phòng.
Chu Bạch nhanh chóng tăng tốc, lao về phía trước.
Căn phòng cuối cùng trên tầng hai của khách sạn là nơi trông giống như bếp của một nhà hàng.
Chu Bạch xác nhận thanh âm vừa nghe được là từ nơi này truyền đến, liền không chút do dự quay người chạy vào.
Trong phòng đặt một bàn làm việc bằng inox ở giữa.
Đôi mắt của Kỳ Pháp đỏ hoe, tay chân bị trói bằng dây xích sắt.
Khẩu súng lục đen vừa bắn mấy phát đã bị ném xuống đất.
Và có một con dao sắc nhọn kề vào cổ y.
“Cứ động thủ cắt côe ta xem, như vậy cổ của ngươi cũng sẽ đồng thời bị ta bẻ gãy..”
Kỳ Pháp nhảy lên bàn làm việc như một con khỉ.
Với đôi mắt đỏ hoe và vẻ mặt hung dữ, y dùng tay bóp cổ Linda và ghim toàn bộ cơ thể cô ta vào bàn.
Khi Chu Bạch xông vào, thứ hắn nhìn thấy chính là cảnh tượng hai người đang cố gắng giằng co mới tách ra được.
Vì vậy, hắn giơ khẩu súng lục màu đỏ trong tay lên và chĩa họng súng về phía họ.
Hai người nghe thấy tiếng động ngoài cửa, đều dừng lại một chút, sau đó đồng thời quay đầu nhìn về phía Chu Bạch.
“Đừng bắn.” Tay cầm dao của Linda run lên.
Trong ánh mắt kinh ngạc của cô ta, Chu Bạch đổi hướng khẩu súng trong tay, chĩa nòng súng vào Kỳ Pháp, người cũng đang tràn đầy khiếp sợ.