Chương 585: Hầu Tử dị biến (1)
Chu Bạch một tay cầm vali, tay kia ném ba lô của Kỳ Pháp vào tay y.
Sau đó hắn nhặt chiếc túi vải thô của mình lên và trông như sắp bỏ chạy bất cứ lúc nào.
“Không, ngươi không thấy khẩu súng trên tay ta sao? ngươi không cần phải sợ hãi? "
Chu Bạch dừng lại, bất đắc dĩ nhìn y: "Bên cạnh ta còn có một con quái vật còn đáng sợ hơn ngươi, ta không phải nên nghĩ cách trốn thoát trước sao?"
Người đàn ông mặc đồ đen cảm thấy mình đã lấy lại được sự tự tin.
“Ngươi sợ gì chứ? Ta sẽ xử lý con quái vật xúc tu này trong một phút.”
Thấy y không còn để ý tới mình nữa, Chu Bạch vội vàng quay đầu nhìn về phía đám người chim nhỏ mang đến, lặng lẽ nháy mắt với bọn họ.
Nhóm người lập tức hiểu ý đi tới trước mặt người mặc đồ đen, nhanh chóng chặn trước mặt Chu Bạch và Kỳ Pháp.
“Phiền chết, lại trông thấy các ngươi.”
“Ta nói cho ngươi biết, hôm nay ta có việc nghiêm túc và ta sẽ không cãi nhau với ngươi.”
“Như thể chúng ta chỉ muốn đánh nhau vậy?”
…
Giữa lúc họ đang cãi nhau, Chu Bạch kéo Kỳ Pháp lặng lẽ mang hành lý lẻn đi.
Và trước khi họ đi xa, họ nghe thấy một tiếng "bang" lớn.
Họ nhanh chóng quay đầu lại và nhìn về hướng phát ra âm thanh.
Thấy một lượng lớn bụi bốc lên ở nơi từng là khách sạn. Nhưng con quái vật có xúc tu vừa rồi vẫn còn sống đã rơi xuống đất.
Không biết Linda thế nào rồi?
Theo phong cách thông thường của hai tổ chức này, họ không nên làm gì cô ấy.
Chu Bạch không tiếp tục suy nghĩ vấn đề này mà đưa Kỳ Pháp chạy về phía siêu thị.
Bây giờ đã là chín giờ ba mươi phút sáng rồi.
Ba mươi phút đã trôi qua kể từ thời gian đã thỏa thuận với Hầu Tử.
Có vẻ như Hầu Tử không nói dối thì hôm nay họ cũng không thể vào siêu thị.
Cũng phải suy nghĩ tối nay nên qua đêm ở đâu.
Hãy tìm Râu Đen hoặc Râu Trắng, họ chắc chắn sẽ cung cấp chỗ ở.
Cứ như thế này sẽ có nguy cơ bị lộ thân phận.
Có vẻ như cần phải nghĩ ra cách khác.
Chu Bạch nghĩ ngợi một hồi rồi cùng Kỳ Pháp lao về phía siêu thị.
Khoảng mười một giờ chiều, cuối cùng cũng đến được con đường có siêu thị.
Bành béo một mình đợi ở cửa siêu thị cả buổi sáng, khi nhìn thấy Chu Bạch cuối cùng cũng mang Kỳ Pháp đến với mình, anh ta hưng phấn đến suýt rơi nước mắt.
“Bạch ca, Kỳ Pháp, các ngươi cuối cùng cũng đến rồi.”
Chu Bạch thả hành lý xuống, quay đầu nhìn nơi Hầu Tử bị trói.
Thấy gã còn bị trói vào cột, Chu Bạch nhìn gã, vội vàng quay mặt đi, tránh đi ánh mắt của gã.
Có vẻ như gã vẫn còn sống khỏe mạnh.
Chu Bạch thở phào nhẹ nhõm, quay đầu nhìn làn khói đen bao phủ phía trên siêu thị.
“Này, Kỳ điên, ngươi chưa thấy người bạn mới của ta sao? Ta dẫn ngươi đi gặp anh ấy.”
Bành béo vẫn coi Hầu Tử là người bạn mới của mình.
Chỉ là, ai lại trói một người bạn mới vào cột?
Chu Bạch bày tỏ sự bất đắc dĩ trước sự ngây thơ của Bành Béo.
Bành béo vui vẻ bước đến chỗ Kỳ Pháp và kéo y về phía Hầu Tử.
Không ngờ, ngay khi tay chạm vào quần áo của Kỳ Pháp, liền bị y trực tiếp đè xuống trên mặt đất, tiếp đó huy quyền đánh.
“Ai cho phép ngươi gọi ta như vậy?”
Bành béo bất đắc dĩ nói: “Hôm qua không phải ngươi đã ưng thuận sao?”
Vừa dứt lời, anh ta đã nhận được hai nắm đấm từ Kỳ Pháp.
Chu Bạch thấy xung quanh hẳn là không có nhân tố nguy hiểm nào nên mặc bọn họ gây nháo.
Về phần mình, hắn ngẩng đầu lên nhìn làn khói đen trước mặt. Chậm rãi bước đến một góc không có ai chú ý và lấy chiếc máy từ trong túi ra.
Lần cuối cùng lấy chiếc máy này ra, nó có bốn đèn đỏ nhấp nháy.
Nhưng lúc này máy đối mặt với làn khói đen nhưng không có chuyển động gì cả.
Hỏng? Hết pin?
Chu Bạch ấn vào màn hình, màn hình lập tức sáng lên.
Chỉ như trên vẫn báo là không nhận được tín hiệu.
Chu Bạch cau mày, cầm máy xoay trái phải xem còn ẩn nút nào nữa không.
Chiếc máy này khi sáng lên lần đầu tiên ở nghĩa trang sẽ hiển thị hai đèn đỏ.
Khi đến gần nguồn ô nhiễm trong khách sạn, đèn đỏ bốn vạch sẽ hiển thị.
Giả sử số đèn đỏ bật tượng trưng cho cường độ của nguồn ô nhiễm, liệu có thể chứng minh nơi này hoàn toàn không ô nhiễm?
Chu Bạch ngẩng đầu nhìn siêu thị bao phủ trong làn khói đen, hắn cảm thấy suy luận này có vẻ quá phiến diện.
Hắn cất chiếc máy vào túi, quay người và đi về phía nơi Hầu Tử bị trói.
“Ngươi đến muộn không thấy cửa siêu thị mở, nhưng cũng không thể trách ta được.”
Tay Hầu Tử đang trới vào cây cột, quay lưng về phía Chu Bạch.
Nhưng Chu Bạch cảm thấy hôm nay lúc nói chuyện, thân thể dường như đặc biệt cứng ngắc.
Giống như việc giấu một bí mật, cố tình che giấu và sợ bị phát hiện.
Gã đang che giấu điều gì?
Chu Bạch nhìn chung quanh, nhìn chằm chằm vào biểu tình biến hóa trên mặt gã.
Rồi hắn đột nhiên dùng tay ấn mạnh vào tay.
“Ngươi muốn làm gì?” Hầu Tử hỏi với giọng hơi hoảng sợ.
Động thái bên phía họ cuối cùng đã khiến Bành Béo và Kỳ Pháp đang vật lộn với nhau phải dừng việc đang làm lại.
“Ta không làm gì cả, chỉ kiểm tra xem tay ngươi có bị thương không thôi.”
Đôi mắt của Chu Bạch dán chặt vào móng tay gã mang theo ánh sáng kim loại.
Sau đó hắn dùng tay đẩy lớp lông tơ trên mu bàn tay ra, rồi nhìn thấy một mảnh da bọc kim loại xuất hiện trước mắt mình.
Chu Bạch tim đập thình thịch, vội vàng quay đầu lại.
Rồi hắn thở phào nhẹ nhõm.
May mắn thay, bây giờ chỉ còn một tay của gã có triệu chứng như vậy.
Đây có lẽ là kết quả của việc gã tiếp tục tiếp xúc với ánh trăng vào ban đêm.
Vậy đây có phải là lý do Hầu Tử phải trì hoãn?
Chu Bạch cảm thấy đây hẳn không phải chuyện tốt.
Không biết tại sao, nhưng hắn luôn có cảm giác như mình đang nhảy vào lưới.