Chương 593: Rơi vào bẫy? (2)
Lúc này, ánh trăng chiếu xuống bầu trời ngày càng đỏ rực.
Điều này có nghĩa là thời gian đang tiến gần đến 11 giờ đêm.
Phải mất ít nhất 3 giờ để đi bộ đến đây từ trường tiểu học bị bỏ hoang, nên thời gian bây giờ chắc đã gần 8 giờ tối.
Chu Bạch tìm Hầu Tử, lấy đồng hồ bỏ túi ra xem giờ.
Kết quả quả thực không khác nhiều so với những gì hắn đoán. Lúc này đã là 7 giờ 50 tối.
Chu Bạch đóng đồng hồ bỏ túi lại, chuẩn bị tiếp tục tìm kiếm Hầu Tử.
Nhưng đột nhiên, trong đầu hắn lóe lên một tia sáng, sau đó hắn cảm giác vừa rồi có gì đó không ổn dần dần trở nên rõ ràng.
Có vấn đề về thời gian.
Khoảng hai giờ chiều, Hầu Tử bị bắn vào vai.
Sẽ mất ít nhất ba giờ đi bộ từ nơi gã bị bắn đến nhà máy chế biến.
Nhưng Chu Bạch nghe nói có một Hầu Tử cắn người trong nhà máy chế biến vào khoảng 4h15 chiều.
Trừ khi gã có phương tiện đi lại, nếu không sẽ không thể làm được việc này.
Có người đã trúng bẫy?
Là ai đây?
Là Râu Đen hay Chu Bạch?
Chu Bạch lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi.
Khi ngẩng đầu lên, hắn nhìn thấy bóng dáng Hầu Tử đang lang thang trong con hẻm trước mặt.
Nhìn theo hướng này, Chu Bạch vẫn không chắc liệu Râu Đen có rơi vào bẫy hay không.
Nhưng bản thân hắn đã mắc bẫy, điều đó hoàn toàn chắc chắn.
Theo đuổi hay không?
Chu Bạch trong lòng chỉ hơi do dự, sau đó nhanh chóng đuổi theo.
Hầu Tử có khả năng chiến đấu trung bình.
Vũ khí ở thành phố A lạc hậu.
Cho dù bên cạnh Hầu Tử có người có thể giúp đỡ, gã cũng chưa chắc có thể đánh bại được Chu Bạch.
Mà Chu Bạch trong tay không chỉ có một khẩu súng lục màu đen, còn có một khẩu súng lục màu đỏ.
Dù đối mặt với con người hay nguồn ô nhiễm, chắc chắn có thể đối địch.
Vì vậy, không chỉ phải đuổi theo mà nếu bắt được gã, còn phải nện gã một trận!
Chu Bạch nghĩ tới đây, lập tức tăng tốc đuổi theo Hầu Tử qua mấy con hẻm.
Đuổi theo đuổi theo, trong bất tri bất giác, hắn đã bước ra khỏi khu phức hợp tòa nhà rồi đi đến một con phố vắng.
Những con đường vắng trải dài về phía trước, cuối đường có một số chướng ngại vật đơn giản.
Cảnh tượng này có vẻ hơi quen quen.
Nếu như không có đoán sai, Chu Bạch đang muốn đuổi theo ra khỏi thành phố.
Không khí tràn ngập mùi máu tanh kéo dài.
Chu Bạch nhìn chướng ngại vật đơn giản phía xa xa, không khỏi dừng lại.
Trong túi của hắn, chiếc máy kỳ lạ trông giống như một chiếc điện thoại di động lại nhấp nháy màu đỏ.
Chu Bạch đưa tay đi vào cầm lấy, nhìn thấy phía trên có ba thanh sáng lên.
Nguồn ô nhiễm?
Đây có phải cái gọi là bẫy không?
Chu Bạch nhìn quanh tìm kiếm Hầu Tử.
Cầm máy trên tay, hắn đi vòng sang bên đường, giảm tốc độ, tiến sát đến hướng rào chắn phía trước.
Những rào chắn thô sơ như vậy thường ngăn cản những dị nhân muốn trốn khỏi thành phố như thế nào?
Chu Bạch vừa mới nảy ra ý tưởng này, liền nhìn thấy máy móc trong tay, đèn lưới thứ tư sắp sáng lên.
Càng gần rào chắn, nguồn ô nhiễm càng mạnh?
Cái này không quá hợp lý.
Nói chung, tình trạng ô nhiễm ở thành phố A chắc hẳn nghiêm trọng hơn bên ngoài thành phố.
Cảm giác nghi ngờ mãnh liệt khiến Chu Bạch bước nhanh hơn, muốn đi qua xem rốt cuộc là chuyện gì.
Trên con đường phía trước, càng tiến gần ra ngoại thành, cỏ dại hai bên càng mọc um tùm.
Gió thổi qua, mùi máu tanh trộn lẫn mùi cháy khét, khuấy động đám cỏ dại phía trước, một bóng người ẩn nấp bên trong thấp thoáng rơi vào trong mắt Chu Bạch.
Ai đang trốn bên trong?
Chu Bạch bước nhẹ một bước, chậm rãi tiếp cận bóng người đó. Nhưng càng đến gần, hắn càng cảm thấy có gì đó không đúng.
Chu Bạch đi tới phía sau bóng người, dùng tay nhẹ nhàng đẩy cỏ xung quanh hắn sang một bên.
Với một tiếng “cạch”, thân hình dường như vỡ ra và ngã sang một bên.
Chu Bạch lúc này mới nhìn rõ ràng, trước mắt chính là một cỗ thi thể đang phân hủy nghiêm trọng.
Chu Bạch lùi lại một bước.
Đột nhiên, một bàn tay lông lá vươn ra từ bãi cỏ bên cạnh và nắm lấy cánh tay hắn.
Chu Bạch vừa nhìn thấy, tay còn lại theo bản năng nắm lấy đối phương, trực tiếp ném gã sang bên kia cơ thể.
"Ai ui, đau chết mất.”
Một người đàn ông có đôi tai cáo lấy tay che cái lưng đau nhức của mình và không ngừng kêu la.
Ngay lập tức, một người khác trông giống như một con sói với cái đuôi to bước ra từ bãi cỏ.
"Suỵt, đừng ồn ào nữa, sao ngươi đến muộn thế?"
Lời cuối cùng của người đàn ông đó là với Chu Bạch.
Điều này khiến Chu Bạch đột nhiên sửng sốt.
Cái gì muộn hay không muộn, các ngươi đến cùng đang nói cái gì?
"Đã gần chín giờ, ta đã quan sát rất lâu, lúc này là bọn họ lỏng lẻo nhất, dù thế nào đi nữa thì cũng tốt hơn là chúng ta tiếp tục ở lại đây."
Sau khi sói đuôi to nói xong, y kéo Chu Bạch và con cáo cùng ngồi xổm vào trong bãi cỏ.
Chẳng lẽ y hiểu lầm Chu Bạch cũng đi cùng bọn họ?
Chu Bạch còn chưa kịp bình tĩnh lại sau khiếp sợ đã nhìn thấy con cáo vừa bị ném xuống đất đang tiến lại gần mình.
"Tố chất thân thể không tệ nha, ngươi không biết, gần đây những con bọ ẩn náu trong nhà máy chế biến càng ngày càng chịu dốc hết vốn liếng"
Gã cười nhìn qua nhìn lại Chu Bạch.
Lúc này Chu Bạch cũng chú ý tới phía trước có mấy bóng người đang trốn ở trong bụi cỏ.
Đây là muốn làm gì?
Chiếc máy được nhét lại vào túi của Chu Bạch giờ đây sẽ sáng lên bốn vạch đèn đỏ.
Chu Bạch cùng bọn họ ngồi xổm, lén nhìn ánh đèn trên máy móc, không khỏi có một loại dự cảm không tốt.
Hắn nhìn xung quanh.
Quả nhiên, nhìn thấy một hình người màu đỏ trên nóc một tòa nhà khác.
Chu Bạch trong lòng trầm xuống, trên mặt biểu tình nhất thời trở nên cứng ngắc.