Chương 598: Liên lạc lại với Tiểu Mỹ
Vải đỏ?
Tim Chu Bạch đập thình thịch.
Chủ yếu là bây giờ hắn đều có chút thần kinh quá nhạy cảm về mọi thứ màu đỏ.
"Nó ở đâu?"
Kỳ Pháp chỉ ra: "Ở hướng này, trên cửa sổ phía trên siêu thị."
Một vòng khói đen bên ngoài siêu thị đã chặn tầm nhìn của Chu Bạch, vì vậy cho dù Kỳ Pháp có chỉ ra vị trí rất cụ thể, Chu Bạch chỉ có thể miễn cưỡng xác định được phương hướng chung.
"Còn có phát hiện gì nữa không?"
Kỳ Pháp lắc đầu.
Chu Bạch lại chỉ có thể ngồi xuống đất, từ trong ba lô lấy ra mấy cái bánh quy đưa cho Kỳ Pháp và Bành béo.
"Trước tiên ăn chút gì đi, lát nữa chúng ta phải đến nơi tiếp theo."
Chu Bạch cúi đầu gặm bánh quy, tay kia lấy máy liên lạc không có tín hiệu ra, kiểm tra liên tục.
Nghỉ ngơi một lát, Chu Bạch từ dưới đất đứng dậy, phủi bụi trên người.
Nhìn lại siêu thị bị sương mù đen bao phủ, hắn dẫn theo Bành béo và Kỳ Pháp, quay người rời khỏi đường phố, hướng về nghĩa trang.
Khoảng 12 giờ trưa, họ đến nghĩa trang.
Vừa đến cửa nghĩa trang, Bành béo nhớ lại cảnh tượng lần trước nhìn thấy trước khi bước vào, anh ta đã bắt đầu run rẩy.
"Chờ... đợi một chút...Kỳ điên, đi chậm một chút..."
Anh ta phát hiện mình đang đi ở phía sau đội ngũ, đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh buốt, nhanh chóng bước đi vài bước và sánh bước với Kỳ Pháp ở phía sau Chu Bạch.
Họ đến hàng bia mộ đầu tiên.
Ở đó, một bàn tay đang cố gắng tiến về phía trước vẫn ở đó.
Cứ như thể họ đã bị ấn nút tạm dừng, vẫn duy trì những chuyển động giống như những gì họ đã thấy vào đêm hôm trước.
Ánh mắt Chu Bạch chỉ dừng lại trên đôi tay nhô ra này một lúc rồi đi thẳng về phía hàng cuối cùng.
Nhìn thấy Chu Bạch bước đi nhanh hơn, Bành béo ôm đầu sợ hãi.
Khi quay lại nói chuyện với Kỳ Pháp bên cạnh, thấy y không hề đi theo mà thay vào đó ngồi xổm xuống và quan sát ở khoảng cách gần một đôi bàn tay đã thối rữa.
Bành béo gần như ngã gục khi nhìn thấy.
Tại sao hai đồng đội của mình lại không biết sợ hãi là gì chớ?
Chẳng lẽ Bành béo ta là người bình thường duy nhất còn sót lại trong toàn bộ nghĩa trang này?
Anh ta sợ hãi nhìn Chu Bạch, người một mình đi về phía sau, rồi nhìn Kỳ Pháp, người đứng dậy từ mặt đất và đi về phía một ngọn đất khác.
Cuối cùng, quyết định không đi đâu cả và chỉ đứng thật xa, hai tay ôm đầu.
Chu Bạch đi tới trước một ngọn đất sụp đổ, nhìn xuống hố đen bên dưới, lại một lần nữa cảm thấy ở đó tối đen như mực, như có một loại ma thuật nào đó đang hấp dẫn hắn.
Hắn không ngồi xổm xuống kiểm tra mà lấy thiết bị liên lạc trong túi ra nhìn đèn đỏ phía trên lại bật sáng.
Sau đó, điện thoại di động reo.
Quả nhiên là không có tín hiệu điện thoại di động cho đến khi đến nghĩa trang.
Cái thiết lập này thật sự chính là rất giày vò người.
Sau khi Chu Bạch âm thầm phàn nàn, đưa tay chạm vào màn hình, nhấn nút trả lời.
Sau đó, giọng nói phấn khích của Tiểu Mỹ vang lên từ đầu bên kia của điện thoại.
"Ah!!! Ah! ! !Đã kết nối! Đã kết nối! Có phải ngươi không? Chu Bạch tiên sinh"
Chu Bạch biết màng nhĩ của mình có thể sẽ bị tổn thương, cho nên lần này sau khi nghe điện thoại, hắn đợi đối phương hét xong mới áp máy liên lạc vào tai.
"Ngươi có thể nói chuyện bình thường trở lại được không? "
Đầu bên kia điện thoại hít một hơi thật sâu rồi chuyển sang giọng nói chuyên nghiệp.
"Ta đã mất bình tĩnh, thực xin lỗi, Chu Bạch tiên sinh. Ta không biết tại sao hôm qua ngươi không liên lạc với chúng tôi? Ngươi có biết người nhà của các ngươi, đều rất lo lắng các ngươi không? "
Mặc dù giọng điệu của Tiểu Mỹ mang theo nụ cười, nhưng lời nói của cô vẫn mang theo giọng điệu đe dọa khó chịu.
Chu Bạch đợi cô nói với vẻ mặt lạnh lùng, sau đó lạnh lùng đáp: "Ở đây khắp nơi đều không có tín hiệu, chẳng lẽ các ngươi không biết sao?
Đầu bên kia điện thoại Tiểu Mỹ dừng lại: "Đúng, ta là biết đến. Cho nên chúng ta đều rất lo lắng các ngươi.”
Nếu Chu Bạch không nhìn thấy chuyện ngày hôm qua, có lẽ còn tin Tiểu Mỹ lo lắng cho an nguy của bọn họ.
Nhưng bây giờ, Chu Bạch cảm thấy điều bọn họ lo lắng hẳn là lợi ích của chính mình, có phải bọn họ có bị uy hiếp hay không.
"Khi nào tôi có thể ra ngoài?" Chu Bạch dự định thử thái độ của bọn họ.
Tiểu Mỹ vẫn dùng giọng điệu chuyên nghiệp trả lời Chu Bạch: “Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ là có thể quay về."
Chu Bạch cười nói: "Vậy nhiệm vụ của chúng ta đã hoàn thành, hiện tại có thể cho chúng ta trở về chưa?."
Tiểu Mỹ có chút sửng sốt.
"Ồ, ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ sao? Vậy phải viết cho ta một bản báo cáo về nhiệm vụ đã hoàn thành. Ta sẽ gửi báo cáo của ngươi để xem xét và sau khi hoàn tất toàn bộ quá trình, ta có thể đón ngươi trở lại. "
Lúc này Chu Bạch cảm giác như mình bị lừa.
"Trong quá trình này, xin hãy giữ điện thoại của ngươi. Người sẽ đưa ngươi về sẽ tìm cách liên lạc với ngươi..."
Tiểu Mỹ vẫn cố gắng. Cô dùng hết sức an ủi Chu Bạch ở đầu bên kia điện thoại.
Nhưng Chu Bạch lại nghe có chút không kiên nhẫn, đột nhiên, hắn nghe thấy điểm mấu chốt mà cô đang cố gắng nhấn mạnh trong lời nói:
"Xin hãy tiếp tục bật nguồn. "
Trong cuộc trò chuyện lần trước, Tiểu Mỹ vẫn luôn nhấn mạnh vấn đề này.
Chu Bạch bỏ máy liên lạc ra khỏi tai, nhìn hai chiếc đèn đỏ nhấp nháy trên đó, trong mắt lóe lên một tia sáng.
Vừa nghe điện thoại, Tiểu Mỹ đã Không nghe được Chu Bạch đáp lại, không ngừng gọi tên hắn:
"Chu Bạch tiên sinh, Chu Bạch, ngươi còn nghe không? "
Chu Bạch đưa máy liên lạc lại vào tai, nói với đối phương với giọng điệu rất khó hiểu.
"Đúng rồi, máy trên tay ta liên tục nhấp nháy ba đèn đỏ. Ngươi có biết tại sao không?"
Đối phương nghe được lời này, lập tức hưng phấn: "Cái gì?" Ba đèn đỏ? Làm thế nào có thể được? Rõ ràng là ở đây…”
Cô đột nhiên ngừng nói giữa câu.
“Chu Bạch tiên sinh, ngươi có thật sự chắc chắn thứ ngươi nhìn thấy là ba đèn đỏ không?"