Chương 604: Trò đùa quái đản?
Tuy rằng hắn không mong đợi nghe được tin tức tốt lành nào, nhưng cũng không ngờ Bành béo lại làm chuyện trái quy tắc.
"Ngươi vi phạm quy tắc nào?" Chu Bạch tận lực khống chế cảm xúc của mình.
Bành béo lấy tờ giấy của Tiểu Vũ từ trong túi ra đưa cho Chu Bạch.
“Mục 3.”
Chu Bạch mở tờ giấy ra xem nội dung phía trên.
[Chỉ có thể vào trường này bằng cửa sau. Sau khi vào trường, vui lòng đi thẳng về phòng và đừng nhìn quanh dọc đường. ]
Chu Bạch đọc xong sau, vẻ mặt trở nên cực kỳ khó coi.
Bành béo nhìn thấy thì càng hoảng sợ hơn.
"Ta... ta không có ý đó, ta chỉ quá béo, đường về phòng lại quá hẹp, ta có chút sợ hãi khi trở về một mình, đi quá nhanh và vô tình tông vào cỏ dại ven đường."
Chu Bạch hít sâu một hơi: “Vậy là chân phải của ngươi đụng phải cỏ dại?”
Bành béo cúi đầu: “Đúng vậy.”
Chu Bạch nhìn chằm chằm vết xước trên quần anh ta.
“Sau đó thì sao?”
Bành nhớ lại cảnh tượng lúc đó, trong lòng vẫn có chút sợ hãi.
"Hai bàn tay vươn ra từ bãi cỏ, chúng tóm lấy chân ta. Trên chân phải của ta vẫn còn một vết đỏ."
Nói xong, anh ta xắn quần lên, sau đó một âm thanh kinh hoàng. Dấu tay màu đỏ xuất hiện trước mặt Chu Bạch.
Dấu tay hơi nhỏ, hình như là do một đứa trẻ để lại.
Chu Bạch đến gần hơn, thậm chí có thể nhìn thấy rõ ràng dấu vân tay đối phương để lại.
"Đau không?"
Chu Bạch ngồi xổm trên mặt đất, ngẩng đầu hỏi Bành béo.
Bành béo lắc đầu, sau đó nhìn thấy Chu Bạch đứng dậy đi vào toilet, cầm một mảnh giẻ thấm nước đi ra, lau dấu tay đỏ trên chân Bành béo, dấu vân tay trở nên mờ nhạt.
Nhìn thì trông giống một trò đùa quái đản của trẻ con hơn.
"Bạch ca, ta sắp chết à?" Bành béo suýt khóc.
Chu Bạch nhẹ nhàng thở dài: "Không biết ngươi có chết hay không, nhưng ta sẽ cho ngươi một đề nghị."
Bành béo đầy mong đợi nhìn Chu Bạch.
"Bây giờ ngươi lấy quần áo đi vệ sinh, tắm rửa thật tốt, rửa sạch dấu vân tay trên chân."
Bành béo ngơ ngác gật đầu: "Sẽ không chết như vậy sao?"
Chu Bạch liếc nhìn ống quần bị ố màu vàng.
"Ngươi có chết hay không thì ta không biết. Nhưng ta biết nếu ngươi không thay cái quần này, ta có thể sẽ um thối đến chết."
Sau đó Bành béo có chút ngượng ngùng lùi lại hai bước, lấy vali ra. Lý lấy bộ đồ ngủ gà rán ra, quay người bước vào nhà vệ sinh.
Sau khi Bành béo vào nhà vệ sinh, Chu Bạch đi đến bên cửa sổ, nhìn đôi mắt trong bóng tối đang nhìn mình.
Đột nhiên càng tò mò hơn về ngôi trường bị bỏ hoang này.
Trong phòng Bành béo đang ở trong phòng tắm tắm rửa, lúc này chỉ còn lại Chu Bạch.
Hắn nhìn chiếc giường trống của Kỳ Pháp, lấy đồng hồ bỏ túi ra và kiểm tra lại thời gian hiện tại.
Đồng hồ bỏ túi cho thấy bây giờ đã là mười giờ rưỡi tối.
Kỳ Pháp vẫn chưa trở lại vào giờ này.
Chỉ còn có nửa canh giờ, Chu Bạch liền đóng đồng hồ bỏ túi lại, trong đầu hắn đột nhiên dâng lên một nỗi lo lắng mới.
Hắn đứng bên cửa sổ nhìn tòa nhà dạy học tối tăm đối diện, cảm thấy căn phòng tối nay ngột ngạt đến khó hiểu.
Hắn đặt chiếc đồng hồ bỏ túi xuống, mở cửa và định đi ra ngoài trường đợi Kỳ Pháp quay lại.
Ở thành phố này, cho dù Kỳ Pháp có tỉnh táo và nhanh nhẹn cũng không có gì đảm bảo y sẽ không gặp nguy hiểm.
Chu Bạch đi ra khỏi phòng, đang định đi tới con đường dẫn đến cửa sau thì nhìn thấy Kỳ Pháp xuất hiện ở đầu đường bên kia, đi về phía này.
Chu Bạch lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Quả nhiên, Kỳ Pháp yên tâm hơn Bành Béo rất nhiều.
Chu Bạch rất hài lòng.
Kỳ Pháp ở bên kia đường cũng chú ý tới Chu Bạch đang đứng ở ngã tư. Vì vậy y tăng tốc chạy bộ một đường về phía Chu Bạch.
"Mọi việc ổn chứ?"
Kỳ Pháp gật đầu.
“Vậy chúng ta trở về nói chuyện đi.”
Chu Bạch liếc nhìn con đường phía sau Kỳ Pháp, cố gắng tìm xem Bành béo đã đụng phải đống cỏ nào.
Nhưng rồi hắn nhớ lại quy tắc đó và chỉ có thể nhìn lại.
"Đi thôi."
Kỳ Pháp theo bản năng muốn quay đầu lại, Chu Bạch ngăn y lại.
Sau đó hắn quay lại và bước về phía cửa, mở nó và bước vào.
Bành béo tắm xong, mặc bộ đồ ngủ gà rán bước ra ngoài.
“Căng ống quần bên phải lên nhìn xem.”
Dưới ánh mắt nghi hoặc của Kỳ Pháp, Bành béo nghe theo yêu cầu của Chu Bạch, xắn ống quần lên.
Sau khi nhìn thấy dấu tay đỏ rực không còn ở trên chân phải của mình, Chu Bạch gật đầu.
Hắn quay lại và bắt đầu quan tâm đến chuyện gì đã xảy ra với Kỳ Pháp ngày hôm nay.
“Có thu hoạch được gì không?”
Kỳ Pháp không vội trả lời mà cúi đầu, từ trong túi móc ra một tờ giấy đưa cho Chu Bạch.
"Ta thấy nó dưới một bức tường gần bên ngoài thành phố. Có lẽ ai đó muốn gửi tin nhắn cho những người mặc đồ đen trong thành phố, nhưng ta đã đoạt lấy trước."
Chu Bạch mở tờ giấy ra.
[ Đừng lo lắng, tình trạng ô nhiễm vẫn trong tầm kiểm soát. ]
Trên tờ giấy chỉ có câu này.
Chu Bạch nhìn đi nhìn lại câu nói trên tờ giấy, suy nghĩ xem nó có ý nghĩa gì.
“Hãy kể cho ta nghe về quá trình lấy được tờ giấy này.”
Chu Bạch cần có thêm thông tin để giúp hắn suy nghĩ.
“Chiều nay ta đã bí mật đi theo nhóm người mặc đồ đen. Có vẻ như họ có một khu vực mà họ chịu trách nhiệm tìm kiếm.
Gần nửa buổi chiều, ta đi theo họ và vòng qua vài con phố gần đó.
Ban đầu ta định từ bỏ họ và chọn mục tiêu khác. Nhưng đột nhiên ta nhìn thấy một người trong đội của họ bỏ đi một mình.
Ta cảm thấy hơi lạ nên đi theo gã. Rồi ta đi theo gã ngày càng xa hơn, khi ta bước đi thì nhìn thấy một bức tường. "
Chu Bạch cau mày, chăm chú lắng nghe Kỳ Pháp kể lại trải nghiệm ngày hôm nay của mình.
Kỳ Pháp liếc nhìn Chu Bạch, lại nhìn Bành béo đang nằm trên giường, sau đó nhớ lại quá trình lấy được tờ giấy.
“Ta đứng trên mái nhà và tacó thể chắc chắn rằng những người ném mảnh giấy vào chính là nhóm người đã đưa chúng ta vào Thành phố A.”