Chương 606: "Tình bạn" của Râu Đen và Râu Trắng

person Tác giả: Bạch Hồ Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 2,162 lượt đọc

Chương 606: "Tình bạn" của Râu Đen và Râu Trắng

"Được rồi." Kỳ Pháp thấp giọng nói, quay người đi về phòng.

Kỳ Pháp vẫn không biết Chu Bạch khi vào thành phố A đã mang theo rất nhiều thuốc.

Chỉ cần y không phải là dạng khỉ biến dị thì sẽ không có vấn đề gì lớn.

Chỉ là những viên thuốc họ bị ép uống trước đó vẫn chưa hiểu rõ tác dụng cụ thể của chúng.

Điều này vẫn khiến Chu Bạch cảm thấy có chút bất an.

Hắn đứng ở cửa nhìn sang tòa nhà giảng dạy đối diện.

Vì vậy, trong phòng dạy học tối tăm, những cặp mắt dò hỏi lại lần nữa rơi vào Chu Bạch.

Vừa rồi Kỳ Pháp đứng ở đây, không biết đôi mắt này có phải đang nhìn y giống như bây giờ hay không.

Câu hỏi này đột nhiên hiện lên trong đầu Chu Bạch.

Hắn không đi sâu vào vấn đề mà thu ánh mắt lại, quay người bước trở lại phòng.

Kỳ Pháp trở về phòng, lấy đồ ăn hôm nay ra như thường lệ, đặt bên cạnh ba lô của Bành béo.

Bành béo tắm rửa xong, thay bộ đồ ngủ rồi bước ra khỏi nhà vệ sinh.

"Đi thôi." Chu Bạch thu thập đồ vật, xoay người đi ra cửa.

Kỳ Pháp liền theo sau.

Bành béo vội vàng bỏ hết đồ ăn vào ba lô, lấy chìa khóa, khóa cửa, đi theo bọn họ rồi bước ra khỏi trường.

Lại là một ngày mới bắt đầu.

Ba người đi dọc theo con đường trước mặt về hướng nhà máy chế biến.

Họ đi qua vài con phố và không mất nhiều thời gian để rẽ vào tòa nhà dày đặc.

"Bạch ca, ngươi có nhận thấy hôm nay nơi này đặc biệt yên tĩnh không?"

Bành béo đi vào giữa đội ngũ, đi theo Chu Bạch qua mấy con hẻm, không nhịn được hỏi.

Khi Chu Bạch tiến vào khu phố này, hắn cũng phát hiện ra một điều bất thường.

Mặc dù trước đây hiếm khi gặp người khi đi dạo ở đây nhưng luôn cảm thấy ngay cả không khí ở đây cũng tràn ngập nguy hiểm.

Giống như có người đang rình rập trong bóng tối, chờ đợi cơ hội.

Nhưng hôm nay khi đi qua khu vực này, họ đã hoàn toàn mất đi cảm giác này.

Chu Bạch quay đầu nhìn Bành béo, nhẹ giọng nói.

"Đây có thể không phải là chuyện xấu, ngươi theo sau lưng ta đi tới là được.”

Chu Bạch nói xong, Bành béo ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một đôi cánh trắng bay qua, sau đó có mấy chiếc lông vũ bay qua đáp xuống trước mặt bọn họ.

"Có rất nhiều người..."

Kỳ Pháp dừng lại, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.

Bành béo bị vẻ mặt của y làm cho sợ hãi: "Ngươi đừng dọa ta nha. Ở đây ngoại trừ chúng ta còn có ai nữa đâu chớ?"

Kỳ Pháp nói lời này, anh ta đột nhiên rùng mình.

Kỳ Pháp chán ghét nhìn anh ta một cái, sau đó nắm lấy lan can sắt bên cạnh, nhanh chóng leo lên. Một lúc sau, y lại xuất hiện phía trên đầu Bành béo.

"Tại sao hắn còn giống khỉ hơn cả khỉ nữa chớ?"

Bành béo tuy sợ hãi, nhưng cũng không ảnh hưởng tới khả năng phàn nàn của anh ta.

Vừa dứt lời, Kỳ Pháp ở trên đầu anh ta buông tay và nhảy xuống.

Bành béo nhìn thấy liền sợ hãi đến đứng không vững, suýt chút nữa ngã xuống đất.

“Nơi này kiến trúc quá dày đặc, nhìn không rõ, chỉ có thể biết nếu tiếp tục đi về phía trước sẽ gặp phải một đám người áo đen, đi bên trái cũng sẽ chạm trán bọn họ.

Còn có đám người lông vũ đưa chúng ta trở lại trường cũng ở phía trước. Chúng ta có nên đi bên phải trước không?"

Kỳ Pháp không biết đám người mặc đồ đen có thể không còn là mối đe dọa đối với họ nữa.

Hôm qua Chu Bạch đã điệt gia một tầng vòng bảo hộ cho cả ba người.

Đi bộ từ phía trước đến nhà máy chế biến là con đường ngắn nhất. Chu Bạch không muốn lãng phí thời gian thay đổi lộ trình.

Vì bây giờ cả Râu Đen và Râu Trắng đều sẽ bảo vệ Chu Bạch, như vậy hiện tại đi qua cảm thụ một chút Tu La tràng bây giờ có thể là một lựa chọn tốt.

“Chúng ta hiện tại đang vội, không thích hợp đi đường dài, chúng ta chú ý bảo vệ tốt chính mình là được.”

Kỳ Pháp gật đầu, không tiếp tục bày tỏ ý kiến của mình, sau khi lui về phía sau mấy bước, y lặng lẽ rút dao ra khỏi túi, âm thầm đi theo phía sau của đội.

Họ tiếp tục đi dọc theo con hẻm một đoạn, rồi từ xa, họ nhìn thấy bóng dáng một người mặc đồ đen xuất hiện trong con hẻm phía trước.

Ngay khi Kỳ Pháp nhìn thấy đối phương, y lập tức cảnh giác nắm chặt con dao trong tay, luôn sẵn sàng ứng phó với ngoài ý muốn có thể ập đến bất cứ lúc nào.

Bành béo cũng lo lắng cầm lấy ba lô của mình bằng cả hai tay.

Chu Bạch cũng đồng dạng ngừng lại. Nhưng hắn không nhìn người mặc đồ đen. Thay vào đó, hắn nhìn qua cơ thể mình và tập trung ánh mắt vào nhân vật màu đỏ trước mặt.

Lại là "nó" nữa!

Chu Bạch dừng lại tại chỗ, nắm chặt hai tay, cảm giác toàn thân đều tràn đầy lãnh ý.

Hắn nhìn thấy người mặc áo đen đối mặt với bóng người màu đỏ, lại hoàn toàn không có chút nào phát giác. Cứ như vậy tùy ý để “Nó” chậm rãi đi tới gần mình.

Chu Bạch dừng lại tại chỗ, nhìn thấy "nó" đang mỉm cười nhìn mình. Ánh mắt giống như đang nhìn một con chuột trắng vừa dùng thuốc xong đã có phản ứng thú vị.

“Nó” duỗi tay giơ lên cao, như muốn rơi vào người mặc áo đen trước mặt.

Chu Bạch trong lòng kích động.

Hắn không biết chuyện gì sẽ xảy ra sau khi đôi tay này rơi xuống.

Cũng không biết mình nên làm gì vào lúc này.

Ngay lúc Chu Bạch còn đang do dự, một đôi bàn tay đầy lông vũ đột nhiên từ trong góc vươn ra.

Anh ta tóm lấy cánh tay của người mặc áo đen và kéo y đi trước khi Chu Bạch biết câu trả lời cho vấn đề này.

Người áo đen giật mình, quay đầu lại nhìn người đang ôm mình. Lập tức, biểu tình trên mặt y thay đổi.

Sau đó y nhanh chóng lấy ra một khẩu súng lục và bắn nhiều phát vào Tiểu Vũ đang giữ y lại.

“Đoàng đoàng đoàng…”

Tiếng súng vang lên trong con hẻm chật hẹp này.

Bành béo sợ đến bịt tai lại, Chu Bạch nghe được tiếng súng, trên trán toát mồ hôi lạnh.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right