Chương 634: Chân trái Nhậm Diệu Diệu
Nghe Nhậm Diệu Diệu nói như vậy, ánh mắt Hạ Bảo Bảo nhìn cô bé có chút phức tạp.
Chu Bạch lại ấn vào thái dương, đầu đau nhức.
“Ngươi yên tâm, thầy sẽ không tùy tiện trừng phạt người đâu.
Ngươi và La Tuyết đi về lớp trước, còn Hà Bảo Bảo ở lại nói vài lời với ta "
Nhậm Diệu Diệu và La Tuyết đều gật đầu, xoay người muốn đi về lớp học.
Hà Bảo Bảo nhìn chằm chằm vào bóng lưng của bọn họ, ánh mắt rơi vào váy của Nhậm Diệu Diệu.
Chiếc váy dài của cô bé rơi xuống đất, thậm chí khi cô bé cử động cũng không thể nhìn thấy bàn chân của mình dưới váy.
Chu Bạch đứng ở Hạ Bảo Bảo bên cạnh, nhìn vào mắt cậu bé nghĩ nghĩ, đột nhiên gọi bọn cậu bé.
"Đợi một chút."
Nhậm Diệu Diệu và La Tuyết đồng thời quay đầu lại.
“Tối nay có buổi khiêu vũ Halloween. Đôi giày ngươi đang mang có phù hợp để khiêu vũ không?”
La Tuyết mặc váy ngắn, nghe được Chu Bạch hỏi, liền kiễng chân lên, bước hai bước ra hiệu cho thầy thấy đôi giày của mình rất thoải mái.
Nhậm Diệu Diệu kéo váy lên, linh hoạt xoay lại để cho bọn họ xem đôi giày mới của mình.
Hạ Bảo Bảo ánh mắt tối sầm, cúi đầu không nói gì.
Chu Bạch nhìn động tác của bọn họ, cười nói: "Ừ, giày cũng khá tốt, vậy các ngươi trở về lớp học đi."
La Tuyết gật đầu, nắm lấy tay Nhậm Diệu Diệu, kéo cô bé vào phòng học.
Cho nên Chu Bạch và Hà Bảo Bảo là hai người duy nhất còn sót lại ở hành lang.
Chu Bạch vẫn chưa biết chuyện gì đã xảy ra trong ngôi trường này. Nhưng hắn đoán bây giờ Hà Bảo Bảo chắc cũng sợ hãi như Quách Kiên.
“Nếu ngươi muốn khóc, thầy sẽ không giễu cợt ngươi đâu.”
Hà Bảo Bảo bướng bỉnh quay đầu lại.
“Nam tử hán đại trượng phu, tại sao có thể khóc?”
Khi cậu bé nói lời này, hai cái sừng trên đầu vẫn hơi run lên.
Chu Bạch nhìn cậu bé đang giả vờ bình tĩnh, nén cười, quỳ xuống tiến lại gần cậu rồi nói.
“Thầy tin tưởng ngươi không có nói sai. Vậy ngươi có thể cho ta biết Nhậm Diệu Diệu trong trí nhớ của ngươi trông như thế nào không?"
Hốc mắt Hà Bảo Bảo có chút đỏ lên, khụt khịt mũi, cuối cùng cũng kìm được nước mắt.
Sau đó cậu bé khàn khàn trả lời câu hỏi của Chu Bạch.
“Cô ấy thích đôi tai trên đỉnh đầu nhất. Để tránh bị cắt tai, cô ấy đã chọn đến trường này.
Ta vừa thấy cô ấy bỏ tai ra.
Ta đã nghĩ...ta đã nghĩ..."
Hà Bảo Bảo nói xong lời này, cậu bé không cầm được nữa nước mắt, rơi xuống gò má. Nhưng lập tức giơ tay lên lau đi, giả vờ như mình vẫn là một người đàn ông mạnh mẽ.
Nếu Hà Bảo Bảo không nói dối, thì Nhậm Diệu Diệu mà cậu bé nhìn thấy hẳn là hai Nhậm Diệu Diệu khác nhau.
Chu Bạch không biết hôm nay đây là lần đầu tiên hắn đau đầu.
“Ngươi chưa bao giờ nhìn thấy mặt trăng đỏ à?”
Hạ Bảo Bảo bối rối lắc đầu: “Tại sao lại có mặt trăng đỏ chứ?”
Trẻ em luôn đi thẳng vào vấn đề khi đặt câu hỏi.
Đáng tiếc chính Chu Bạch cũng không biết đáp án vấn đề này.
"Không có gì. Thầy chỉ tò mò túy ý hỏi thôi. Đúng rồi, ngươi đã gặp hiệu trưởng chưa? "
Hạ Bảo Bảo cảm thấy hôm nay Chu lão sư thật sự có chút dài dòng. Nhưng cậu bé vẫn hành động như một thanh niên và gật đầu nghiêm túc.
"Tất nhiên là có."
Còn có người gặp được hiệu trưởng?
“Vậy ngươi có nhớ ông ta trông như thế nào không?” Chu Bạch vội vàng hỏi.
“Hiệu trưởng rất gầy, tóc bạc trắng, trên mặt có rất nhiều nếp nhăn.”
Hạ Bảo Bảo có phần quên mất cảm giác sợ hãi vừa rồi trước những câu hỏi kỳ quái của Chu Bạch. Vấn đề này gợi nhớ lại sự xuất hiện của hiệu trưởng và trả lời rất cẩn thận.
Đáng tiếc nội dung câu trả lời của cậu bé không phải là thông tin mấu chốt mà Chu Bạch mong muốn nên chỉ có thể tiếp tục đặt câu hỏi.
“Vậy giữa đầu ông ấy không có tóc à?”
Hà Bảo Bảo ánh mắt kỳ quái nhìn Chu Bạch: “Hiệu trưởng luôn buộc tóc cao, không biết đỉnh đầu có tóc hay không.”
Chu Bạch trợn tròn mắt kinh ngạc.
“Chờ một chút, chờ một chút. Hiệu trưởng buộc tóc lên sao?"
Hắn nghĩ đến một khả năng, nhưng không thể tin được.
“Hiệu trưởng mà ngươi đang nói đến là một phụ nữ?”
Hà Bảo Bảo nhìn Chu Bạch như người bệnh: “Đúng vậy, hiệu trưởng đương nhiên là phụ nữ rồi.”
Chu Bạch cảm thấy đầu mình sắp nổ tung.
Hắn hít một hơi thật sâu, cuối cùng cũng bình tĩnh lại, sau đó hỏi Hà Bảo Bảo câu hỏi quan trọng nhất.
“Vậy ngươi có biết phòng giám sát của trường ở đâu không?”
Hà Bảo Bảo gật đầu: “Ta biết, phòng giám sát của trường ở tầng ba.”
“Đi lên cầu thang đằng kia, lên tầng ba và tiếp tục đi cho đến khi đến phòng cuối cùng?”
Chu Bạch lặp lại câu trả lời của Quách Kiên sau khi thay đổi một con số.
Hà Bảo Bảo nghe xong, trên mặt lộ ra biểu tình: "Thầy biết rồi mà còn hỏi."
Tuy cậu bé cảm thấy hôm nay lão sư thật kỳ quái, nhưng vẫn là theo bản năng gật đầu, ngoan ngoãn đáp lại vấn đề của Chu Bạch.
Chu Bạch nhìn thấy câu trả lời của cậu bé, cau mày đứng dậy, ngẩng đầu nhìn về phía có thể là phòng giám sát.
Quách Kiên nói là phòng giám sát ở trên tầng hai.
Hà Bảo Bảo lại nói phòng giám sát ở tầng ba.
Với tình hình hỗn loạn hiện tại, Chu Bạch nghiêm túc nghi ngờ nếu hỏi thêm vài người nữa, có thể sẽ nhận được nhiều câu trả lời khác nhau hơn.
Hắn thở dài và quay lại nhìn hành lang trên lầu.
Ngôi trường này là một tòa nhà hình chữ U. Có tổng cộng sáu tầng và mỗi tầng dường như chỉ có tổng cộng năm lớp.
Cùng với một số phòng giáo viên và các phòng khác, một tầng không được quá 10 phòng.
Nếu đơn giản và thô thiển, chỉ cần mở tất cả các phòng ngay bây giờ là có thể tìm được phòng giám sát trong thời gian quy định.
Như vậy, có muốn thử một lần hay không đâu này?
Hôm nay Chu Bạch từ lúc vào trường đã nhức đầu, lần đầu tiên cảm thấy không muốn dùng não.
Tuy nhiên, lý trí của hắn đã cho phép tạm thời kìm nén sự thôi thúc này.
Hắn cúi đầu, nhìn Hà Bảo Bảo đang nghi hoặc nhìn mình rồi nói với cậu bé.
“Ngươi có cần giải thích với các bạn cùng lớp về việc vừa làm không?”
Hà Bảo Bảo mím môi và trợn mắt.