Chương 641: Nội dung giờ học lịch sử (2)
Thầy Vương đang muốn nói gì đó để giải tỏa sự căng thẳng của mình, ngẩng đầu đã thấy Chu Bạch quay lại với vẻ mặt nghiêm túc.
Đột nhiên, tim y lỡ nhịp, lời đến khóe miệng, cũng không dám lại tiếp tục nói ra.
“Vậy trong sách giáo khoa lịch sử của ngươi còn có gì nữa? Hãy đọc lại cho ta vài cái tên.”
"Tại sao ta phải..." Thầy Vương đang muốn nói, nhìn thấy biểu tình trên mặt Chu Bạch, y vội vàng nuốt xuống.
“Kể thì kể.”
Trọng tâm chính của thầy Vương chính là co được dãn được.
"《Phát súng đầu tiên của Tổ chức Râu Đen》
《Người dân đang gặp khó khăn dưới sự cai trị của Râu Đen》
《Tổ chức Râu Trắng, Mang đến tia sáng đầu tiên》
《Tổ chức Râu Trắng đưa nhân loại tới một cuộc sống hạnh phúc》..."
Chu Bạch càng nghe càng cảm thấy quá mức.
Thật không thua thiệt là địa bàn của Râu Trắng.
“May mắn thay Râu Đen không nhìn thấy cuốn sách lịch sử của ngươi”
Thầy Vương thờ ơ xua tay: “Không sao đâu, họ viết sẽ là một phiên bản khác.”
Chu Bạch nghe thấy y nói như vậy, ánh mắt trở nên có chút u ám.
Không biết thầy Vương đang ở trong không gian và thời gian như thế nào.
Có lẽ vì lịch sử khác nhau ở những thời gian và không gian khác nhau nên lớp học lịch sử bị cấm xuất hiện trong lớp học.
Cho học sinh nghe một số lịch sử hoàn toàn khác với kiến thức của các em sẽ chỉ khiến các em cảm thấy hoảng sợ.
Chu Bạch không tiếp tục nói về chủ đề này mà xoay người đi lên lầu.
Thầy Vương âm thầm nhếch môi, lầu bầu đồng nghiệp của mình hôm nay thật kỳ quái. Nhưng đôi chân của y vẫn rất thành thật và bám sát phía sau hắn.
Không lâu sau, có hai người xuất hiện trước phòng hiệu trưởng tầng năm.
Chu Bạch và thầy Vương đứng trước cửa phòng hiệu trưởng. Ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, sửng sốt một lúc mới có người lên tiếng.
“Vết máu mà ngươi nhắc đến ở đâu?”
Thầy Vương hoàn toàn choáng váng.
“Vết máu? Vừa rồi nó còn ở đây mà! Nó chảy ra từ khe cửa và chảy ra trước mặt ta. Ta thậm chí còn giẫm phải giày lên đó nữa. "
Nói xong, ygiơ chân lên: "Có vết máu, dưới lòng giày của ta chắc chắn có vết máu mới đúng a.."
Nhưng khi y nhấc chân lên, đế giày của y có màu sẫm và không hề dính một chất lỏng màu đỏ nào cả.
“Ta điên rồi à?” Y lùi lại vài bước với vẻ hoài nghi và dựa vào lan can.
Nhìn y như vậy, trong lòng Chu Bạch cũng có chút nghi hoặc đối với cảnh tượng y vừa miêu tả.
Y có nói dối không?
Y thực sự mất trí rồi?
Hay đó là di chứng của việc vi phạm quy tắc?
Chu Bạch trong đầu cân nhắc ba vấn đề này, cái nào có khả năng hơn.
Lúc này, chợt nhìn thấy thầy Vương bám vào lan can, đứng thẳng người, định lao về phía phòng hiệu trưởng.
“Suy nghĩ nhiều như vậy làm gì? Nếu ta gõ cửa lần nữa, chẳng phải sẽ biết sao?”
Chu Bạch còn đang đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình, nghe được lời này, hắn gần như sợ chết khiếp.
Việc ngươi phá vỡ quy tắc một lần vẫn chưa đủ, bây giờ ngươi lại muốn phá vỡ lần thứ hai.
Tại sao một số người lại không sợ hãi khi lẽ ra họ nên sợ hãi, nhưng lại sợ hãi đến thế khi lẽ ra họ không nên sợ hãi?
Ngươi muốn chết, nhưng ta vẫn muốn hoàn thành nhiệm vụ nha!
Chu Bạch sợ đến mức vội vàng đưa tay ngăn y lại: "Thầy Vương, ngươi trước tiên đừng xung động.
Để tránh cho thầy Vương lại phát điên, Chu Bạch đã kéo y, đẩy sang một bên vài bước, cố gắng giữ y càng xa phòng hiệu trưởng càng tốt.
Trong phó bản này, Chu Bạch chỉ nhận được tổng cộng mười hai quy tắc, nhưng có hai trong số đó đề cập đến hiệu trưởng.
Điều này khiến Chu Bạch nghĩ rằng có lẽ hiệu trưởng sẽ là chìa khóa giải quyết câu đố của phó bản này.
Nếu nghĩ vậy thì thực sự cần phải tìm cách mở cửa vào phòng hiệu trưởng.
Không gặp hiệu trưởng, có lẽ không có cách nào giải đáp bí ẩn này.
Chu Bạch nghĩ tới đây, quay đầu nhìn thầy Vương, cánh tay bị hắn nắm chặt, có thể thấy y vẫn đang giãy giụa mà không biết mình còn sống hay đã chết.
“Được rồi, nhỏ giọng một chút.” Chu Bạch ngăn cản y.
Hắn không muốn vô tình vi phạm quy tắc một lần nữa vì sự ồn ào của thầy Vương.
“Tại sao ngươi không để ta gõ cửa chớ? Rõ ràng là không phải như vậy ở đây vừa rồi. Nếu ngươi không để ta tìm hiểu, ta thực sự sẽ nghĩ rằng đầu óc mình có vấn đề đó. "
Chu Bạch thấy y nói càng kích động, đành bất đắc dĩ kéo y về phía cầu thang.
“Ta biết, ta biết, ta biết tâm trí của ngươi không có vấn đề gì cả. Ta sẽ tìm cách giúp ngươi tìm ra điều đó. Bây giờ ngươi bình tĩnh lại đi. Nào, trước tiên hãy hít một hơi thật sâu. "
Vừa nói, Chu Bạch đã kéo y rời khỏi phòng hiệu trưởng, hai người đứng ở cạnh cầu thang.
Hắn dừng lại, đợi cho đến khi thầy Vương bình tĩnh lại một chút rồi mới tiếp tục.
“Đi thôi, đưa ta đến văn phòng của ngươi trước. Trước khi có thể giúp ngươi tìm ra điều này, ta cần một số công cụ. "
Thật tình cờ, khi mở cửa phòng hiệu trưởng, hóa ra Chu Bạch đang giúp đỡ thầy Vương.
Thầy Vương sửng sốt và không nhận ra những thay đổi vi tế. Chỉ gật đầu rồi dẫn Chu Bạch xuống cầu thang.
Hai người lên tầng hai, đi dọc theo hành lang rồi đến trước cửa phòng giáo viên.
Cửa văn phòng mở ra, từ góc nhìn của Chu Bạch, hắn có thể thấy bên trong không có người.
Hắn cảm thấy hơi lạ.
Từ khi chuông vào học vang lên, cả trường dường như trở nên rất yên tĩnh.
Và khi bầu trời dần trở nên tối hơn, sự yên tĩnh bắt đầu mang theo bầu không khí nguy hiểm.
Thầy Vương đứng ở cửa phòng làm việc, không biết tại sao, đột nhiên rùng mình.
Chu Bạch đứng ở bên cạnh, nhìn thấy phản ứng của y, nhẹ nhàng vỗ vỗ vai.
“Đi thôi, chúng ta đi vào chung.”
Cảm giác sức mạnh truyền đến từ đôi vai khiến nỗi sợ hãi của thầy Vương tiêu tan đi một chút.
Y quay đầu nhìn Chu Bạch, sau đó đi vào văn phòng, cuối cùng dừng lại trước một bàn làm việc.
“Đây là bàn của ta, ngươi muốn lấy dụng cụ gì?”