Chương 659: Người tham gia có chút phức tạp (2)
Chu Bạch đứng ở bên cạnh, ngẩng đầu nhìn thấy bóng người màu trắng từ trên trời rơi xuống sau lưng Lão Mặc, bất đắc dĩ lắc đầu.
Sau đó, một tiếng "bốp" vang lên, một chiếc cánh đập vào sau đầu Lão Mặc.
Sau khi đánh xong, vẫn chưa yên tâm, ngay sau đó, anh ta dùng móng vuốt dẫm lên đầu y hai lần.
“Con chim ngu ngốc đến từ đâu thế này?”
Lão Mặc sờ đầu, quay người chụp con chim đang bay trên không.
Tuy nhiên, y còn chưa kịp giơ tay lên thì đã bị một móng mèo duỗi ra từ bên cạnh chặn lại.
Lúc này y mới nhìn kỹ hơn về dị nhân hình mèo đang đứng cạnh Tiểu Vũ.
“Ta đã nói những người Râu Trắng các người thực sự là…”
Nói được nửa chừng, ánh mắt rơi vào trên mặt Chu Bạch, sau đó sửng sốt.
“Chờ một chút, đây hình như là huynh đệ ta mà!”
Y thu hồi nắm đấm, tiến tới Chu Bạch.
Sau đó, đôi mắt y từ từ mở to hơn và rộng hơn.
“Không! Đây không phải là người Râu Trắng! Đây rõ ràng là huynh đệ ta!”
Y vui vẻ dang rộng vòng tay ôm lấy Chu Bạch.
“Huynh đệ, đây thực sự là huynh đệ tội nghiệp của ta!
Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?
Mau nói cho ta biết đi huynh đệ, sao ngươi lại trở thành như thế này? "
Y đưa tay ra vỗ nhẹ vào lưng Chu Bạch như trước.
Chu Bạch bị vỗ đến mức không tự chủ được ho khan hai tiếng.
“Khục, khục...... Lão Mặc, Lão Mặc, ta không sao, bình tĩnh trước đã, chúng ta trước tiên nói chuyện đứng đắn.”
Lão Mặc càng hưng phấn hơn khi nghe thấy giọng nói của Chu Bạch.
“Huynh đệ, đúng là ngươi rồi. Giọng nói không hề thay đổi, đúng là ngươi! "
Lão Mặc hưng phấn đến nỗi những người bên cạnh đều ngơ ngác nhìn y.
Đặc biệt là Ngô Trì, vẻ mặt thậm chí có chút sững sờ.
Giọng nói?
Có vẻ hơi quen quen.
Y tìm kiếm một số ký ức liên quan đến giọng nói này trong tâm trí mình.
Chu Bạch cuối cùng cũng kéo được tay Lão Mặc ra.
Chu Bạch hít một hơi, quay người lại thì thấy Tiểu Vũ và Đại Vũ đứng trên vai hắn, ánh mắt kỳ quái nhìn hắn.
Không biết liệu có quá muộn để Chu Bạch giải thích với họ hắn là nội ứng không?
Tuy nhiên, vì tất cả họ đều có thể họp cùng nhau nên việc họ có bí mật hay không cũng không thành vấn đề, phải không?
Chu Bạch tự an ủi mình, chỉ mong cuộc họp sắp tới có thể diễn ra suôn sẻ.
Cho đến bây giờ vẫn chưa có ai nói cho Chu Bạch biết cuộc gặp sẽ diễn ra như thế nào.
Nhiều đến mức bây giờ khi nhìn dì Vương, trong mắt vẫn có chút dò hỏi.
Lúc đầu, Chu Bạch nhìn thấy Tiểu Vũ tới, hắn còn tưởng rằng gặp mặt chỉ là giữa Râu Trắng và Râu Đen trao đổi.
Nhưng bây giờ, hắn nhìn thấy các bệnh viện dành cho thú cưng, nhà máy dược phẩm, quân đội, nhà thương điên...
Nhìn theo cách này, cuộc họp này dường như còn đơn giản hơn thế.
“Vì mọi người đều ở đây nên chúng ta hãy ngồi trò chuyện ở chiếc bàn dài đằng kia.”
Cách họ không xa, có một địa điểm hoạt động bị bỏ hoang.
Có một chiếc bàn hình chữ nhật được đặt ở đó, một số chiếc ghế xung quanh đã bị kéo ra và một số rơi xuống đất.
Có vẻ như có thứ gì đó đã xuất hiện và đột ngột làm gián đoạn các hoạt động được tổ chức ở đây.
Dì Vương đi tới, chỉ vào chiếc bàn hình chữ nhật đằng kia rồi đi thẳng tới.
Chu Bạch có Lão Mặc ở tay trái, Tiểu Vũ ở bên phải.
Tuy nhiên, trên đường đi qua, nghe thấy những người khác thì thầm phía sau.
“Cô ấy chỉ là một người bán thịt lợn, vậy ý cô ấy là gì?”
Chu Bạch nghe những người khác thảo luận, trong lòng biết rằng cuộc gặp gỡ này có thể sẽ không thuận lợi như vậy.
Mọi người đến địa điểm tổ chức sự kiện vắng vẻ và nhìn thấy một tấm màn lớn xiêu vẹo ngay trước chiếc bàn vuông dài.
Cảnh tượng tiêu điều này dường như liên tục nhắc nhở mọi người có mặt về tình hình hiện tại của họ.
Điều này khiến những người vốn đã có tâm trạng tồi tệ lại càng cảm thấy cáu kỉnh một cách khó hiểu.
“Lằng nhà lằng nhằng , đến cùng lúc nào mới có thể đi vào vấn đề đây?”
Người lên tiếng là một người đàn ông cương nghị với mái tóc húi cua.
Chu Bạch nhìn y, đang suy đoán thân phận của y thì Tiểu Vũ đã chủ động đi tới thấp giọng trả lời.
“Tên anh ta là Tể Dương, đội trưởng của lữ đoàn trực chiến.”
Chu Bạch nghe vậy lập tức hiểu ra. Từ trên mặt nổi tới nói, người này là lãnh đạo cấp trên của mình.
Nhưng xét từ vẻ ngoài của y, y có vẻ là một nhân vật khó ưa.
“Tất cả ngồi đi, bây giờ liền bắt đầu tiến vào chính đề.”
Dì Vương nói xong liền bay lên ngồi thẳng vào ghế đầu của chiếc bàn hình chữ nhật. Động thái này lập tức khiến những người có mặt có chút khó chịu.
“Chờ một chút, trận hội nghị này đến cùng là chuyện gì xảy ra thế? Người Râu Trắng chạy tới nói với ta, có thể thông qua hợp tác để chúng ta trở lại thế giới cũ. Nhưng bây giờ có vẻ như người chủ đạo hội nghị này này lại là người Râu Đen. "
Người đầu tiên bày tỏ sự không hài lòng là Kim lão bản bệnh viện thú cưng.
“Nếu ta biết Râu Đen cử hành hội nghị, ta sẽ không bao giờ tham dự.”
Nghe thấy Kim lão bản phàn nàn, Ngô Trì, người đại diện cho Nhà máy dược phẩm Tốt Hữu Hiệu, rõ ràng muốn đồng ý với quan điểm của ông ta.
Nhưng y tương đối bình tĩnh, chỉ là tìm một góc ngồi xuống, dự định trước tiên quan sát chiến hỏa bên này.
“Mỗi mạng sống đều cần được tôn trọng. Cho dù con người có biến thành mèo, chó, chim hay cá, chỉ cần họ đến bệnh viện thú cưng, chúng ta sẵn sàng cố gắng hết sức để giữ họ sống sót.
Nhưng còn các ngươi thì sao?
Không có chút nhân tính nào, lạm sát kẻ vô tội, ta khinh thường cùng một đội với các ngươi.”
Nói đến đây, Chu Bạch cuối cùng cũng hiểu ra.
Kim lão bản của bệnh viện thú cưng này dường như là đại diện của phe cùng tồn tại cuối cùng.
Hắn ngược lại là rất hiếu kỳ, hội nghị ngay từ đầu liền không quá thuận lợi, loại tình huống này, dì Vương định tiếp tục như thế nào.