Chương 667: Chúng ta có thể ngừng giả vờ được không?
Ngô Trì nghe Chu Bạch thừa nhận, lập tức cười càng vui vẻ hơn.
“Ngươi có biết Ngô Hổ đã khóc bao nhiêu khi ngươi đột nhiên biến mất không?”
Chu Bạch lắc đầu, hắn thật sự không thể tưởng tượng được, một người cao lớn Ngô Hổ lại có thể khóc.
“Anh ta tưởng ngươi đã chết nên đào mộ cho ngươi, chạy vào phòng Ngô Anh và chôn chiếc hộp mà ngươi ngủ trong mộ.”
Chu Bạch nghe vậy, khóe miệng không khỏi giật giật.
May mắn thay, thứ anh ta chôn không phải là chiếc áo khoác độn hoa của Ngô Anh.
Khi Chu Bạch đang nghĩ đến Ngô Anh, Ngô Trì tình cờ nhắc đến cô bé.
“Nói đến, sau khi ngươi rời đi, Ngô Anh cư xử chín chắn hơn Ngô Hổ rất nhiều. Cô bé cất chiếc áo khoác bông hoa vào tủ mà không hề khóc lóc hay quấy khóc.
Chỉ là sau đó ta không thấy cô bé cởi chiếc áo khoác bông hoa ra nữa.
Chắc cô bé cũng buồn lắm. Nhưng cô bé đã trải qua sự chia ly này khi còn rất trẻ và đã trở nên rất mạnh mẽ. "
Chu Bạch nghe được lời này, ánh mắt tối sầm.
Ngô Anh là loại cô bé chủ động ra tiền tuyến tiêu diệt kẻ thù, tất nhiên cô bé đủ mạnh mẽ.
Chỉ là Chu Bạch hy vọng sau này nàng sẽ không mạnh như vậy.
Nếu muốn điều ước này thành hiện thực, hắn cần phải làm việc chăm chỉ hơn.
Chu Bạch nghĩ tới đây, quay đầu nhìn về phía tấm màn treo ở một bên.
Trong hình tấm rèm có những vết nứt đen trên đường phố nên người đi bộ qua đường phải bước đi cẩn thận.
Họ không biết khi nào thế giới họ đang sống sẽ đột ngột sụp đổ và họ phải sống trong sợ hãi mỗi ngày.
Ngô Trì nhìn theo ánh mắt của Chu Bạch, nhìn về phía tấm màn bên cạnh. Sau đó biểu tình trên mặt y trở nên có chút nghiêm túc.
“Hy vọng chúng ta thực sự có thể giải quyết được những vấn đề này. Hy vọng mọi thứ diễn ra tốt đẹp."
Y hít sâu một hơi, quay đầu nhìn Chu Bạch.
“Khi mọi chuyện kết thúc, liệu ngươi có dành thời gian quay lại tổ trạch Ngô gia để thăm không?”
Đối mặt với câu hỏi này của Ngô Trì, vẻ mặt Chu Bạch có chút mất tự nhiên.
Hắn không hoàn toàn giống họ, không biết mình đang ở trạng thái nào, nên đương nhiên hắn không thể trả lời câu hỏi này.
“Kỳ thực, ta đã sớm trở về.”
Chu Bạch cố ý lảng tránh câu hỏi của y.
Nhưng Ngô Trì không nhận thấy điều gì bất thường và ngạc nhiên nhìn hắn.
“Ngươi trở về qua? Lúc nào? Sao ta chưa thấy ngươi?"
Ngô Trì hỏi mấy câu, có thể thấy y cũng có chút kích động.
“Ta quay lại vào ngày sinh nhật của Ngô Anh và lúc đó ngươi không có ở đó.”
Ngô Trì nhớ lại, nói: “Ngày sinh nhật Ngô Anh, ta đã cùng người Râu Trắng rời nhà họ Ngô rồi. Sau đó, ta đến xí nghiệp dược phẩm Tốt Hữu Hiệu, không ngờ chúng ta lại bỏ lỡ cơ hội gặp mặt như thế này.
Nhưng xét theo những gì ngươi nói ở đây thì cho dù có quay lại thì ngươi vẫn không nhận ra phải không? Nếu không thì vừa rồi ngươi đã không phản ứng như thế này."
Chu Bạch lại bị y vạch trần, tức giận quay đi, không có ý định trả lời vấn đề của y nữa.
Vì thế Ngô Trì càng thêm chắc chắn về suy đoán của mình, ôm bụng cười lớn.
“Hahaha…Ta muốn đi nói cho bọn họ, ta nhất định phải đi nói cho bọn họ.”
Chu Bạch tưởng rằng sẽ thêm một cảnh chết chóc xã hội nữa vào danh sách của mình, lập tức đỉnh đầu bốc lên hắc tuyến.
Thực sự hối hận vì đã không chọn được chủ đề hay hơn khi vừa né tránh vấn đề.
Ngô Trì có lẽ đã lâu không có bạn mới, nhưng khi nhìn thấy Chu Bạch, liền vui vẻ kéo hắn lại, cùng hắn nói chuyện rất lâu.
Từ việc y rời khỏi nhà họ Ngô, đến cách y sao chép những viên thuốc màu mới, đến việc y bước vào một nhà máy dược phẩm Tốt Hữu Hiệu.
Trò chuyện đến tận nửa đêm, cả hai cuối cùng cũng kết thúc cuộc hội ngộ sau thời gian dài xa cách.
Dì Vương đứng từ xa mãi, đợi đến khi Ngô Trì đi rồi mới quay lại.
"Không nghĩ tới ngươi còn kết giao không thiếu bằng hữu.”
Chu Bạch quay đầu lại nhìn nàng: “Cám ơn cô.”
Trong lời nói của hắn có điều gì đó, đương nhiên dì Vương có thể nhìn ra.
“Có chuyện gì vậy? Chỉ sau một lần gặp mặt, thái độ của ngươi đối với ta đã thay đổi rất nhiều. Ta vẫn là dì Vương kính trọng nhất của ngươi phải không?"
Chu Bạch không biết nên xưng hô thế nào với người đứng trước mặt mình.
Dì Vương chắc chắn đã sai.
Vậy y được gọi là một hệ thống? Người tạo ra trò chơi truyện ma này? Hoặc có thể là người bảo vệ biên giới?
“Chúng ta có thể ngừng giả vờ được không? Ta cảm thấy thực sự khó xử khi ngươi nói chuyện với ta bằng giọng của dì Vương."
Chu Bạch vừa dứt lời, người đứng đối diện liền biến thành thanh âm máy móc.
"Như này thì sao?"
Chu Bạch không khỏi toàn thân ớn lạnh khi nhìn thấy khuôn mặt của dì Vương đang nói một cách có hệ thống.
“Quên đi, vừa rồi trông nó dễ chịu hơn.”
"Dì Vương" sau đó mỉm cười kiêu hãnh và lấy lại giọng nói ban đầu: "Chuyện vẫn rất nhiều.”
Chu Bạch cảm thấy cuộc đời mình như bị bỏ qua khi nhìn thấy “cô” trở lại bình thường.
“Bây giờ chỉ còn lại hai chúng ta, ngươi có thể nói thật cho ta biết không?
Trong cuộc gặp vừa rồi, ngươi đã nói bao nhiêu sự thật và bao nhiêu lời nói dối?"
“Dì Vương” mỉm cười đi đến chiếc bàn hình chữ nhật, ngồi lên ghế rồi nói với Chu Bạch:
“Bây giờ chúng ta đã cùng chung quan điểm, tại sao ngươi vẫn nghi ngờ ta như vậy? Nhìn ta xem, ta có giống kẻ nói dối không?"
Chu Bạch đi đến ngồi cạnh "cô ta", nhìn "cô ta", nghiêm túc nói:
“Ta vẫn nhớ rất rõ chuyện gì đã xảy ra trong phòng điều khiển trước khi trở lại thế giới thực. Có một chi tiết trong chuyện này mà ta nghĩ không thể bỏ qua. "
Chu Bạch vừa nói vừa quan sát phản ứng của "Dì Vương".
“Chi tiết này là… Khi đó, rõ ràng là ngươi đã tự mình phá hủy không gian."