Chương 686: Bổ sung

person Tác giả: Bạch Hồ Tử schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 4,350 lượt đọc

Chương 686: Bổ sung

Ngày 20 tháng 3 năm 2012, Trời âm u

Để gây quỹ cho hoạt động Lễ Phục sinh, mình đã đến lâu đài nơi Bruce sống hôm nay.

Khi mình đến, vợ của Bruce bước ra mở cửa cho mình.

Cô ấy nói với mình là cô ấy rất vui khi thấy mình đến, vừa vặn cô ấy làm được một chiếc bánh táo rất ngon.

Cô ấy nói Bruce sẽ không bao giờ đánh giá cao loại món ngon này.

Khi vừa nghe cô ấy nói như vậy, mình cảm thấy hơi tức giận.

Chẳng trách Bruce thường mang bánh táo đến thăm mình, hóa ra lại lợi dụng mình như một trạm xử lý thực phẩm khó ăn.

Mình rất tức giận, thật sự phi thường tức giận.

Đến nỗi hôm nay khi uống trà chiều với Bruce, vẫn luôn không có cho anh ấy sắc mặt tốt.

Mãi đến khi tăng gấp ba số tiền tài trợ ước tính ngay tại chỗ, mình mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút khi thấy Bruce tỏ ra hơi xấu hổ nhưng vẫn phải đồng ý.

Chủ nhật, ngày 8 tháng 4 năm 2012 Trời nắng.

Hôm nay là lễ Phục sinh, mình dùng số tiền lấy được từ Bruce để tổ chức một sự kiện hoành tráng chưa từng có ở thị trấn Yên tĩnh.

Hầu như tất cả mọi người trong thị trấn đều đến tham dự sự kiện mình tổ chức.

Với tư cách là nhà tài trợ lớn nhất cho sự kiện này, Bruce tất nhiên cũng đưa vợ con đến tham gia sự kiện.

Với tư cách là người chủ trì, mình đưa cho mỗi người một quả trứng Phục sinh và mời họ tham gia hoạt động lăn trứng Phục sinh.

Chúng tôi cùng nhau đến gò đất và lăn những quả trứng từ đó xuống.

Nhìn những quả trứng Phục sinh lăn trên vùng đất này, chúng tôi vui mừng như thấy ma quỷ đã bị trừng phạt.

Sự kiện này đã tiêu tốn của mình rất nhiều công sức nên đã cầu nguyện sẽ không có chuyện gì bất ngờ xảy ra.

Nhưng khi hoạt động sắp lúc kết thúc, vẫn là xuất hiện một khúc nhạc dạo ngắn.

Lúc đầu, Bruce là người nói rằng anh ấy không tìm thấy Buzz(*).

() Trong chương mình lỡ dịch là Bố Tư, đến đoạn này xin để nguyên là Buzz để phù hợp với người cha là Bruce()

Sau đó, chúng tôi tìm thấy cậu bé giữa một nhóm trẻ em.

Nhưng khi tìm thấy cậu bé, nó đang đánh nhau khó phân với một đứa trẻ tên Austin.

Bruce và mình đã cố gắng kéo bọn nhóc ra xa nhau.

Khi được hỏi về lý do đánh nhau, không ngờ đó chỉ là vì chiếc huy hiệu mà Buzz đeo trên ngực.

Mình thực sự có chút không hiểu.

Phải chăng thị hiếu của trẻ em ngày nay đã sa sút đến mức này?

Một huy hiệu cũ thì có gì thú vị cơ chứ?

Mình rất bối rối và cố gắng tìm ra nguyên nhân thực sự của cuộc cãi vã ở họ.

Austin cho biết cậu bé chỉ thích chiếc huy hiệu và muốn xem qua nhưng Buzz đã đánh nó.

Mà Buzz lại nói, Austin ngang ngược vô lý, vừa thấy mặt đã động thủ muốn cướp huy chương của nó.

Mình nhiều tuổi như vậy mà cũng không biết trong hai đứa này đứa nào chiếm lý hơn.

Dù sao thì việc đánh nhau chắc chắn là không đúng rồi.

Nếu đã như vậy thì hãy phạt cả hai cùng nhau quét đường đi.

May mắn thay, tình tiết nhỏ này không phải là một bất ngờ lớn.

Nhìn chung, sự kiện Phục sinh này đã rất thành công.

Thứ Tư, ngày 7 tháng 11 năm 2012 Mưa nhỏ

Ngày mai là ngày cưới của Jim.

Cậu ấy đã mời mình làm nhân chứng trong đám cưới của họ từ rất lâu rồi.

Mình thực sự rất bận rộn trong công việc và ban đầu thực sự muốn từ chối cậu ấy.

Tuy nhiên, mỗi lần Jim nhờ mình giúp đỡ, ánh mắt cậu ấy rất chân thành khiến mình thực sự không thể từ chối.

Nghĩ lại ngày cưới của mình, cảm thấy như cách đây cả đời.

Khi đó, nếu biết được vợ chỉ có thể đi cùng mình 30 năm thì mình càng nên trân trọng từng ngày qua.

Nhưng trên đời này không có thuốc hối hận.

Trái đất vẫn quay.

Có người đã đi hết chặng đường này, có người chỉ mới bắt đầu chuẩn bị bước vào.

Trong bài phát biểu tại đám cưới, tôi đã viết những cảm nhận của mình:

Đừng bao giờ nghĩ rằng tương lai còn rất dài, cũng đừng bao giờ cho rằng mọi thứ trước mắt đều là điều hiển nhiên, như vậy bạn mới biết trân trọng tất cả những gì đang có.

Mình không biết liệu Jim có thể hiểu được điều đó không, chỉ có thể hy vọng cậu ấy có thể hiểu được điều đó.

Thứ Hai, ngày 24 tháng 12 năm 2012 Tuyết rơi nhiều

Hôm nay là đêm Giáng sinh, là ngày nên đoàn tụ với gia đình.

Nhưng bất cứ khi nào có kỳ nghỉ, thực sự có nhiều việc mình cần giải quyết ở thị trấn tĩnh lặng hơn bình thường.

Mình nhốt mình trong văn phòng và vùi đầu vào đống tài liệu, gần như quên mất tối nay mình phải về nhà ăn tối.

Nhưng nói lại, mặc dù hành vi của mình là sai nhưng con trai mình trong ngày tuyết lớn như vậy lại để cháu gái đến gọi mình về nhà ăn cơm, hành động này có đáng chê trách hơn không?

Cậu ấy đã đánh trúng điểm yếu của mình.

Một khi biết cháu gái nhỏ của mình xuất mã, chắc chắn mình không dám ở lại văn phòng thêm phút nào nữa..

Thứ Sáu, ngày 8 tháng 5 năm 2015, Trời nắng

Austin cuối cùng đã bắt tay và làm hòa sau khi bị mình phạt vì tội quét dọn đường phố 37 lần.

Trong ba năm qua, cuộc chiến giành huy hiệu đó cuối cùng đã kết thúc.

Mình rất vui mừng.

Chân thành mong rằng về sau những chàng trai này sẽ ít gây khó dễ cho ông lão này hơn.

Chủ nhật ngày 23 tháng 9 năm 2018 Trời âm u

Thời gian thúc giục con người già đi, thoáng chốc, những đứa trẻ nghịch ngợm gây rối dường như đã lớn lên.

Austin từng có kỷ lục "vinh quang" dọn dẹp đường phố 107 lần, trở thành đứa trẻ nghịch ngợm nhất trong lòng mình.

Bây giờ cậu ấy vậy mà đã ổn định và mở một tiệm bánh ở thị trấn nhỏ.

Vào ngày khai mạc, Buzz, Kevin và một cậu bé mặt tròn tên Barry đều đến chúc mừng cậu ấy.

Những đứa trẻ này thường bị mình phạt quét đường vì đánh nhau.

Thật không ngờ bây giờ chúng đã trở thành bạn tốt của nhau.

Điều này làm mình nhớ đến Bruce, nhớ khi cậu ấy mới chuyển đến thị trấn tĩnh lặng này, mình cũng không ưa cậu ấy lắm.

Nói đến đây mình chợt nhớ ra đã lâu rồi Bruce không mang bánh táo cho mình...

Chết tiệt, có lẽ anh ấy bây giờ đã thích món này, rồi không mang cho mình nữa sao?

Thứ Ba, ngày 23 tháng 8 năm 2023 Nắng đẹp

Cháu gái nhỏ của mình bây giờ đã lớn, nổi loạn, không còn cần ông nội nữa?

Các nước phương Đông xa xôi hôm nay đang kỷ niệm lễ Thất Tịch, cái này lại mắc mớ gì đến chúng ta đâu này?

Tại sao gió phương Đông lại thổi đến đây?

Không được, không được, mình hoàn toàn không thể lý trí, mình bây giờ phải vào phòng chứa đồ tìm gậy bóng chày.

Mình muốn xem tên nhóc nào lại có thể dùng lời hoa mỹ lừa gạt cháu gái mình.

Mình đã thay đổi vị trí nhiều lần trong nhà.

Mình di chuyển đến cửa sổ. Chỉ để có thể nhìn thấy cháu gái nhỏ của mình nhanh hơn khi cháu quay về.

Mình đã đợi bên cửa sổ rất lâu, trong khi chờ đợi, mình gần như đã diễn tập hàng trăm lần trong đầu cảnh đánh tên nhóc kia.

Tuy nhiên, khi mình đứng bên cửa sổ và nhìn thấy đứa cháu gái nhỏ của mình đang nhún nhảy bên cạnh một cậu bé, cơn tức giận vừa rồi dường như đã lặng lẽ biến mất.

Mình cười khổ.

Thôi vậy, cô bé vui như vậy, mình không nên là một ông nội phá đám.

Mình nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, lặng lẽ đóng cửa sổ lại.

Thấp giọng nói một câu:

Chúc mừng lễ Thất Tịch.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right