Chương 1001: Rời đi (2)
C 1001: Rời đi (2)
C 1001: Rời đi (2)
Thịnh Hoài An từ trong cực tử chỉ cảnh, một lần nữa tham ngộ sinh chi đại đạo, sinh tử nghịch chuyển, hoàn thành một lần lột xác, bước vào Bất Tử Cảnh lục chuyển.
Bước vào Bất Tử Cảnh lục chuyển, huyết khí thần lực, thể phách, thực lực của hắn, lại một lần nữa tăng trưởng gấp bội.
Hiện tại đối đầu với Đằng Xà Chi Chủ, Lục Thánh Thán, hắn một mình đánh ba, bốn người đều không thành vấn đề.
Võ đạo tu vi đột phá Bất Tử Cảnh lục chuyển, Thịnh Hoài An không vội vàng xuất quan. Hắn lại tiêu hao một ức điểm sát lục, đem tiên đạo cảnh giới, tăng lên tới Đạo Quân nhị trọng thiên.
Còn không ít điểm sát lục, hắn đem kiếm đạo thần thông, Đô Thiên Thần Lôi Ấn, Giao Long Thôn Tức Thuật, Thần Hồn Bất Diệt Kinh các loại thân thông pháp thuật đều tăng lên, diễn luyện một lần.
Trong điểm sát lục diễn luyện tham ngộ và Bồ Đề thụ gia trì, Thịnh Hoài An đối với lôi pháp, kiếm đạo, thần hồn lĩnh ngộ, càng lên một tầng cao mới.
"Giao Long Thôn Tức Thuật" đã trực tiếp diễn hóa thành "Thần Long Thôn Thiên Công", đẩy lên tới cảnh giới trường sinh.
Luyện đan thuật cũng được diễn luyện tham ngộ đến thập tam giai.
Sau khi toàn diện tăng lên, điểm sát lục trên người hắn cũng gần cạn đáy.
Thịnh Hoài An lúc này mới lựa chọn xuất quan.
Hắn vừa xuất quan, Hàn Giang Tuyết, Hàn Vũ đã sớm thông tri người chuẩn bị sẵn sàng, hắn xuất quan, những người khác cũng nhao nhao theo sau xuất quan.
"Thế nào, tu vi có chút đột phá chăng?" Hàn Giang Tuyết hỏi.
"Đó là đương nhiên, không nhìn xem ta là ail" Thịnh Hoài An ngạo nghễ cười đáp.
"Đồ tự luyến!!"
Hàn Giang Tuyết mày như trăng rằm, tươi cười như hoa, sau khi sinh hài tử, nàng hiện tại càng thêm phong vận tuyệt thế.
"Vũ Đế hậu kỳ sao, chú ý ổn định căn cơ, đừng quá nóng vội!" Thịnh Hoài An nhìn Hàn Giang Tuyết, tu vi của nàng đã đột phá đến Vũ Đế hậu kỳ.
"Ta biết rồi!"
Thịnh Hoài An đã từng nói qua tầm quan trọng của căn cơ thâm hậu, hơn nữa cường giả Vũ Đế có ba ngàn năm thọ nguyên, nàng hiện tại ngay cả ba trăm tuổi cũng chưa đến, cho nên căn bản không cần vội.
"Phụ thân, cuối cùng người cũng xuất quan rôồi!!" Thịnh Tuyết Nhi nhảy nhót mà đến, trong tay còn kéo theo một con thanh xà.
Đó là Ngao Tranh hóa thành, ở trong tay tiểu ma nữ Thịnh Tuyết Nhi này, long sinh của hắn trở nên vô cùng ảm đạm.
"Con không thể đoan trang một chút sao?” Nhìn nữ nhi bộ dáng này, Hàn Giang Tuyết trách mắng.
"Con gái con đứa, một chút cũng không đoan trang thục nữ."
"Ta mới không cần!!" Thịnh Tuyết Nhi bĩu môi.
Đoan trang gì đó, nàng thấy thật phiên phức.
"Ta bế quan bao lâu rồi?" Thịnh Hoài An hỏi.
"Không nhiều không ít, mười năm!” Hàn Vũ đáp lời. “Mười năm saol”
Từ Hạo Dương Đế Đình đi ra, cũng đã gần năm mươi năm, ở Đạo Võ Giới này, đã đợi gần ba mươi năm, cũng nên rời đi thôi.
"Thông tri xuống dưới, chuẩn bị rời đi!" Thịnh Hoài An nói.
"Ta đi thông tri ngay đây!" Hàn Vũ gật đầu, xoay người rời đi.
"Sắp đến Hạo Dương Tinh Vực rồi ư?" Thịnh Tuyết Nhi tỏ vẻ vô cùng kích động, cuối cùng cũng sắp được rời đi.
Nàng đã mong chờ Hạo Dương Tỉnh Vực từ lâu. Mỗi lần nghe Nam Cung Tề và Lâm Động kể về thế giới bên ngoài, trong lòng nàng lại dâng lên sự hứng thú nồng nhiệt. Chỉ hận không thể sớm ngày được chiêm ngưỡng thế giới bên ngoài.
"Đến Hạo Dương Thần Đình, nếu tu vi của con không đột phá Trường Sinh Cảnh, thì không được phép đi đâu cả." Thịnh Hoài An lạnh lùng dội một gáo nước lạnh vào giấc mộng của nàng.
"Đừng mà, phụ thân!" Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thịnh Tuyết Nhi thoáng chốc ủ dột, vẻ mặt đáng thương cầu xin, như muốn dùng vẻ đáng yêu để lấy lòng thương hại.
Nhưng Thịnh Hoài An không hề nao núng.
Ý chí của Thịnh Hoài An được truyền xuống, toàn bộ Đạo Võ Giới đều náo động. Những kẻ đã chọn rời đi, hơn nữa có danh ngạch, không ngừng kéo nhau về Thiên Vũ Đế Thành.